Về Tác giả

Tôi là Nguyễn Quang Huy, biệt danh Huy Dell. Tôi là 1 Dược sĩ đam mê kinh doanh. Mong muốn của tôi là góp phần giúp xã hội trở nên tốt đẹp hơn bằng những giá trị của mình.

author
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trải Nghiệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trải Nghiệm. Hiển thị tất cả bài đăng

CÁI GIÁ CỦA SỨC KHỎE

Leave a Comment
Vậy là cũng được vài ngày kể từ khi biết kết quả sơ bộ xét nghiệm  dạ dày. Mấy ngày qua cũng là mấy ngày để tôi chiêm nghiệm lại cuộc sống, tạo khoảng lặng cho riêng mình, để sống tốt hơn, ý nghĩa hơn. Để vài ngày nữa, khi kết quả chẩn đoán cuối cùng như thế nào, có bị mắc cái bệnh Ung thư quái ác hay không thì tôi cũng sẽ vui sống, những ngày tháng còn lại của cuộc đời.
Kì thực! Tôi là người lạc quan. Nếu không lạc quan thì tôi đã chẳng dám một thân một mình đeo chiếc balo đi 1 dọc xuyên Việt và qua mấy nước bạn xung quanh, tiếp xúc toàn những thứ xa lạ để khám phá và rời khỏi vùng an toàn của mình. Vì lạc quan nên tôi càng không nghĩ mình có thể mắc cái bệnh quái ác kia được. Ung thư ư? Tôi vẫn tin người trẻ như tôi ko thể dính cái bệnh vớ vẩn đó được, và càng không tin nó có thể đến nhanh như vậy, khi cách đây 6 tháng tôi cũng đã đi khám 1 lần. Mà cho dù có mắc cái bệnh vớ vẩn đó thì chắc cũng giai đoạn đầu, giai đoạn nhẹ, và tôi vẫn sẽ vui vẻ khỏe khoắn như ngày nào.
Tôi còn nhiều việc phải làm, thế giới bên ngoài đang chờ tôi cống hiến mà.
Tôi nhớ lại 2-3 tháng qua, khi tôi sụt cân liên tục, ăn ít, ngủ ít chưa đầy 4-5h, thức khuya đến tận 1-2h sáng, sinh hoạt thiếu điều độ, chỉ vì quá lo toan cho chặng đường dài sắp tới của mình. Tôi lo sẽ không đạt được mục tiêu mình đề ra từ lúc tốt nghiệp, tôi lo mình sẽ vấp ngã trước những thất bại đầu đời. Và rồi tôi lại lao vào vòng xoáy của công việc, để làm sao thật nhanh, nhanh hơn nữa để đạt mục tiêu đề ra. Vì nhiều thứ đã quá trì trệ rồi. Và rồi tôi bệnh, bệnh vì suy tư nội tâm nhiều hơn là do ngoại cảnh.
Còn vài ngày nữa là nhận được kết quả, dù sao thì tôi vẫn tự tin, lạc quan bởi khả năng mình mắc căn bệnh quái ác Ung thư dạ dày là rất thấp. Nhưng ít ra, cũng cảm ơn sự kiện đáng sợ này đã giúp tôi có chút khoảng lặng để ngẫm lại chút thời gian qua, về bản thân mình, về giá trị của sức khỏe và sức trẻ trong con người mỗi thanh niên như tôi.

Tuổi trẻ

 Tuổi trẻ chúng tôi hơn những Bill Gate , Kim Woo Chung hay những danh nhân khác một thứ vô giá, đó là sức trẻ. Cái tuổi trẻ tràn trề nhựa sống, tràn trề nhiệt huyết để cống hiến, để chia sẻ.  Vậy mà nhiều bạn trẻ ở mảnh đất chữ S đang dần phí phạm nó. Nhiều  kẻ sống 1 cuộc sống vô vị , không mục đích, ko lý tưởng. Để rồi vài năm nữa thôi, họ sẽ phải hối hận vì đã bỏ lỡ những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ 1 cách lãng phí. Bên ngoài kia, hàng triệu bạn trẻ tuổi đời đôi mươi nhưng đã cống hiến được thật nhiều cho xã hôi, cho nhân loại ( goo.gl/wdnktQ ). Thật đáng khâm phục, trong khi những bạn bè tôi, nhiều người đang ngồi online xem phim, nghe nhạc, facebook cho qua ngày đoạn tháng, ko để lại 1 chiến tích gì cho tuổi trẻ.
Ai cũng hiểu quá rõ tầm quan trọng của tuổi trẻ, vậy mà nhiều người vẫn ì ạch, lười biếng, thiếu chủ động, để rồi bỏ qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời một cách đau đớn.

Sức khỏe

Lại bàn về chuyện sức khỏe, hậu quả ngày hôm nay của tôi, phần nào cũng do thói quen ăn uống thiếu điều độ thời sinh viên ngày trước. Khi ăn muộn, lúc ăn sớm. Cũng vì lười nên nhiều lúc không chịu nấu, ra ăn quán nhanh nhanh cho xong việc. Rồi khi ăn cơm chán thì lại thích ăn của lạ, nào bún đậu, bún riêu, phở bò, phở gà vỉa hè, nào chè, nào thịt xiên nướng,… Ôi chao, tôi hành hạ cái dạ dày thân yêu của mình nhiều quá. Hôm đi khám, tôi gặp cũng vài người trẻ như tôi cũng mắc căn bệnh dạ dày, mà thực ra, theo tôi nghĩ thì cũng đến 70% dân số Việt Nam này bị căn bệnh đó, chắc giới trẻ cũng ko chiếm tỉ lệ nhỏ. Hầu hết do thói quen sinh hoạt thiếu điều độ, thức khuya dậy muộn, ăn uống thiếu khoa học, nên sức khỏe sa sút là chuyện thường.
Nên khi viết bài này, đầu tiên là tôi nhắc nhở bản thân tôi từ giờ trở đi phải sinh hoạt điều độ hơn, ăn uống khoa học hơn, còn sau đó cũng là gửi gắm lời nhắc nhở đến các bạn tôi, những người anh chị em của tôi, hãy quý trọng lấy sức khỏe của mình. Để sau này khỏi phải hối tiếc.

Còn về phần tôi, viết xong bài này thì tôi cũng sẽ nghỉ ngơi sớm, để mai dậy sớm, ăn ổ bánh mì rồi làm cốc trà nóng cho khỏe người. Cốt là ko bao giờ được nhịn ăn sáng, bữa sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày mà.


P/s: Trích dẫn 1 câu viết rất hay trong quyển sách gối đầu để lấy tinh thần tí: ‘’Tuổi trẻ không có ước mơ thì không phải là tuổi trẻ. Ước mơ là điều tối quan trọng cho tuổi trẻ. Tuổi trẻ chính là ước mơ và lịch sử thuộc về những người biết ước mơ’’


Read More

Trời lạnh

Leave a Comment
Tiết trời Hà Nội là vậy, cứ xen xen vài hôm trời êm ả là những ngày lạnh thấu xương. Như thế mới đúng chất Hà Nội, đúng chất của mùa đông Hà Nội.

Cái lạnh Hà Nội 5 năm rồi ko hề thay đổi, vẫn là cái rét đấy. Gió mùa về, lạnh ngắt, thun cả người. Lúc đó chỉ muốn nằm trong chăn ấm ngủ cho hết mùa đông là sung sướng lắm. Nhớ cái thời năm 1, gió lạnh chui qua khe cửa sổ, cứ kêu vi vu, lạnh toát cả mặt, toàn phải lấy chăn bó hết người mới được ngủ ngon. Giờ vẫn thế. Cảnh dậy học sớm mùa đông, khi vượt qua được cơn buồn ngủ thật kì diệu, lúc đó con người ta cảm thấy mình thật vĩ đại.  ^^

Tôi lại nhớ đến tác phẩm Thương nhớ 12 của Vũ Bằng, phần Tháng Giêng, mơ về trăng non rét ngọt mà tôi đã được học thời phổ thông. Rồi lại ngẫm, đông đang đến, tức là đông cũng sắp đi qua. Tháng 12 dương rồi, 2 tháng nữa là đến Tết. Đông qua, Xuân đến. Rồi Xuân cũng đi. Vậy là vòng luẩn quẩn 4 mùa lại cứ tiếp diễn, thời gian vẫn cứ trôi. Không cho ai cơ hội ngoái lại, làm người ta tiếc thương thời gian.

Mùa đông này, cũng là mùa đông đặc biệt nhất. Bởi tôi không còn là 1 sinh viên nữa, không phải lo học hành kiến thức ở trường lớp nữa, giờ là lúc làm ăn, tư duy cho sự nghiệp, cho chặng đường dài sắp tới. Mùa đông khó khăn nhất của cuộc đời, đối diện với bao áp lực, từ nhiều phía, rồi lại còn Tết sắp đến nữa. hehe. Nhưng cái rét mùa đông Hà Nội lại có cái gì đó cho tôi một động lực vô hình, tôi cảm thấy như vậy. Động lực để vượt qua bản thân, dậy sớm làm tách cafe ngồi xem Daily to do list để làm việc. Động lực vượt qua cái rét, cái ngủ để ngồi bàn chuyện cơ nghiệp với anh em khắp mọi nơi. Ít ra cũng là động lực để làm 1 giấc rồi dậy sớm viết bài blog này để có động lực cho những ngày tiếp theo.

Mọi thứ cũng sắp vào quy củ rồi, thời gian sẽ chứng minh sự kiên trì của kẻ nam nhi nữa. Vậy là vui. Mùa đông là động lực. Cứ nghĩ như thế cho đời vui!

- Góc Tản mạn-
Huy Dell, 3h50, 27/11/2015
P/s: Để mai ngồi đọc lại Thương nhớ 12 cái coi!
Read More

Hào sảng

Leave a Comment
Hào hào sảng sảng…

Nhiều bạn hỏi hào sảng là gì. Vì xưa giờ chưa nghe ai nói. Hào sảng đơn giản là sự cho đi mà không tính toán, là sự buông bỏ để làm lại từ đầu. Hào sảng là không tham lam, không ích kỷ, không cá nhân chủ nghĩa.

Tony có 2 người bạn tên là A và B, đều là chủ 2 công ty thương mại lớn. Cả hai đều ly hôn sau một thời gian chung sống với vợ. Ngày chia tay, mọi thứ với anh A đều chia đôi. Con 2 đứa chia mỗi người nuôi một, đũa anh lấy 1 chiếc vợ 1 chiếc, cả củ gừng trong tủ lạnh anh cũng bẻ đôi. Những gì không chia đôi được như tivi, tủ lạnh, máy nước nóng… thì anh quy thóc, định giá bằng giá mua. Cô vợ thì không chịu, nói giá mua 5 triệu bây giờ đã là đồ cũ chỉ có 2 triệu thôi, cãi nhau ầm ĩ đàm phán tòe loe, cuối cùng cô vợ phải chấp nhận mức 3 triệu và trả lại cho anh 1.5 triệu. Nhìn hành lý anh gánh ra khỏi nhà lỉnh khỉnh đồ đạc, lẽo đẽo với đứa con gái nhỏ, ai trông cũng hết sức thương cảm. Anh làm ăn cũng có tiền, nhưng không phát triển được. Anh kiếm tiền chủ yếu từ chụp giật đơn hàng với đối thủ cạnh tranh. Anh ngồi thở dài miết, nói sao tôi không thành tỷ phú nhỉ? Gương mặt anh khôn thiệt khôn, quắt queo trong cái nắng Sài Gòn tháng 1…

Khí cốt con đại bàng mới làm nên nghiệp lớn được

Anh B cũng ly hôn, để lại hết gia tài cho vợ, bước ra khỏi nhà và đêm đó thuê khách sạn ngủ, bắt đầu lại từ đầu. Sự hào sảng của anh gặp phải sự chỉ trích khủng khiếp từ cha mẹ người thân, bảo là “cái thằng ngu chưa từng có”, “cái đồ u mê, cái đầu chỉ để đội nón”. Anh cười khảy, vì anh biết vợ cũ của anh vẫn cứ tiếp tục nuôi con, và mình là đàn ông đàn ang, phải biết hào sảng buông bỏ. Đến giờ, công ty anh càng ngày càng lớn, khách hàng ngày càng nhiều, đối thủ cạnh tranh cũng nể, anh chia sẻ đơn hàng với họ, họ chia sẻ đơn hàng lại với anh. Tới mua hàng, nếu anh hết hàng đó, hoặc không có, anh sẽ giới thiệu qua một đơn vị cung cấp khác. Người ta nợ 1 món nợ ân tình, trả hoài không hết…

Có 2 sức mạnh lớn của một con người. Một là sức mạnh lấy vào, power of taking. Cố gắng học để có bằng cấp, để có kiến thức thật uyên bác, kiếm tiền thật nhiều, mua cái này cái nọ…từ tay trắng, nhiều người đã có tất cả những gì họ từng mơ ước, với sức mạnh của sự lấy vào này. Nhưng có một sức mạnh lớn hơn, chính là sự cho đi, the power of giving. Đang trên đỉnh vinh quang, nhiều người sẵn sàng bỏ hết, để về quê cuộc sống an nhàn, mà bị người đời chê là dại. Bậc đại trí Nguyễn Bỉnh Khiêm từng viết “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn người đến chốn lao xao”.

Có hoa hậu nọ đăng quang xong, sau 2 năm trả hết nghĩa vụ từ thiện, đi nước ngoài du học, lấy chồng sinh con, từ chối mọi cuộc phỏng vấn hay xuất hiện chốn đông người, sống bình yên với thiên chức của một người phụ nữ như tạo hóa đã ban cho. Tony thật sự ngưỡng mộ, vì cô buông bỏ được những lời tán dương đẹp đẽ, những son phấn nước hoa, những siêu xe, những ánh đèn màu và những xấp đô la lấp lánh, cô đã bỏ được những phù phiếm xa hoa để lấy giá trị bình yên của riêng mình…Đó hẳn là một sức mạnh ghê gớm của người đẳng cấp.


Tony có quen một MC được nhiều người ưa thích. Bạn đang hot nên chạy sô liên tục, xuất hiện ở mọi chương trình đến nhẵn mặt. Khán giả bắt đầu ớn, vì câu nói nào cũng giống câu nói nào. Tony khuyên thôi em nghỉ một thời gian đi, đi du học đi rồi 2 năm sau về, dẫn chương trình bằng tiếng Anh luôn, bạn sợ, nói em ráng khai thác thêm chút tiền nữa. Với bạn, sức mạnh của sự lấy vào quá lớn so với sức mạnh của sự cho đi, nên cuối cùng bạn rơi vào ngõ cụt của sự nghiệp, vì tài năng không có thời gian phục hồi. Một người bạn khác của Tony là giảng viên ĐH, anh nhận làm giảng viên, sáng dạy chiều dạy tối dạy, không có thời gian nghỉ ngơi đọc sách nâng cao trình độ, nên có nhiêu đó nói miết, nói hoài…Rồi anh bị lao lực, đang giảng bài thì bị đột quỵ, phải cấp cứu. Những đồng tiền kia cũng cắp nón ra đi theo hóa đơn dài ngoằng của bệnh viện. Giờ anh nằm ở nhà, chèo queo một mình, rồi luôn miệng giá như, giá như…

Buông bỏ thật sự là rất khó, phải tập luyện mới có. Buông bỏ không có nghĩa là mất, mà là “có chỗ trống” để đón nhận cái lớn hơn. Nhưng nhiều người với tư tưởng tiểu nông vụn vặt, sợ “mất cả chì lẫn chài” nên cố bám víu, riết đầu óc càng nhỏ hẹp, sự ích kỷ cá nhân và giúp sự tham lam chế ngự hết tâm trí, u u mê mê, không phân biệt cái gì đúng, cái gì sai.

Là doanh nhân, chúng ta phải tập tính sẵn sàng cho đi, SẴN SÀNG BUÔNG BỎ. Vì được đó, mất mấy hồi. Mất đó, được mấy hồi. Lúc sinh ra, mình trần truồng chẳng có gì. Người đời mới đeo vàng đeo bạc đeo bằng cấp phấn son lên người, nhưng khi chết đi, chui vô hòm nằm, cũng chỉ là những mảnh vải trắng quấn quanh thân. Vua chúa ngày xưa chôn theo nào là châu báu bạc vàng nhưng mồ mả của họ chả yên ổn vì cứ bị trộm đào miết.

Cả đời người phấn đấu, các bạn yên tâm. Cái gì của mình là của mình, cái gì không phải là của mình thì KHÔNG BAO GIỜ GIỮ ĐƯỢC. Ngay cả cái của mình, đẳng cấp là mình DÁM buông bỏ hết để làm lại từ đầu, mình có tài năng, có ý chí, có sức khỏe mà, sợ gì?

Chương trình “Áo ấm mùa đông” là chương trình tập kinh doanh, tập tính hào sảng cho các bạn trẻ. Nên mục tiêu hoàn thành, các bạn lập tức phải buông bỏ, để tâm trí còn học cái khác, lớn hơn, khó hơn. Nhiều bạn thấy kinh doanh nông sản hay quá, tuần nào cũng kiếm được mấy triệu, nên tách ra tự làm, cũng lên miền núi mua đồ về bán y chang vậy, nói nhắn tin BTC nói “bận rồi nha, không tình nguyện nữa nha”. Thậm chí có admin một nhóm nọ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ còn kiên quyết không hủy page theo luật chơi chung, nói “ngu gì, page này nhiều like thế mà, tôi đang bán nhiều đơn hàng lắm”. BTC yêu cầu thì bạn sừng cồ “tôi đang giữ password, tôi không hủy làm gì tôi” bất chấp các bạn khác đều tuân theo vì theo bạn “tụi kia nó ngu nó mới bỏ, đây không ngu”. Sự học còn dài, Tony định dạy cả chục tập, cả chục chương trình khác nhau để sau này làm doanh nhân lớn. Xã hội bao la, còn bao nhiêu lĩnh vực kinh doanh làm ăn chứ đâu mỗi cái nông sản, nhưng mới bài tập một đã vậy rồi, thì làm sao mà có thể tiếp thu các bài tập khác đây. Tony yêu cầu bạn đóng page vì là page tình nguyện, kinh doanh xong hết chương trình phải đóng, bạn trả lời “tôi sẽ đăng trên page của tôi nhá, ai là khách của ông từng like page này thì unlike đi, còn lại là khách của tôi. Tháng trước tôi không biết làm ăn nên mới giả bộ theo ông học, bây giờ biết rồi, xin ông hãy để tôi làm ăn. Page này là của tôi. Chấm hết”.

Tony sợ toát mồ hôi. Rồi lại nhận được trách móc của Admin, nói dượng ơi, ngày xưa lúc lập page, con nói để BTC quản lý password thì dượng nói thôi, phải tin các bạn trẻ. Giờ dượng sáng mắt chưa, sáng mắt chưa.

Tony òa khóc. Dụi mắt hồi lâu, mắt vẫn chưa sáng. Bèn vô từ điển tiếng Việt của Vũ Chất Lượng coi lại hào sảng nghĩa là gì, thấy bác ấy ghi là “Hào sảng là hành động bị đá lọt xuống hào sâu rồi bị mê sảng”.

Xem thêm 1 bài khác: http://thuvien.kyna.vn/ky-nang-song/pham-chat-cua-nguoi-thanh-cong-nghi-lon-va-hao-sang/
Read More

Tôi đã trở thành Dược sĩ như thế nào?

Leave a Comment
Vậy là cũng được gần 5 tháng kể từ tôi chính thức tốt nghiệp trường ĐH Dược Hà Nội. Một cảm xúc khó nói thành lời tràn ngập tâm trí tôi khi tôi lên bục nhận bằng tốt nghiệp từ thầy hiệu trưởng.

 Vậy là phấn đấu 5 năm cuối cùng cũng đã có thành quả!

Ngày nào còn chân ướt chân ráo bước vào trường Dược, giờ đây tôi đã trở thành 1 Dược sĩ chín chắn, mạnh mẽ khi ra trường. Tôi thấy nhớ, tôi muốn trở lại để được học lại thời Sinh viên hơn bao giờ hết, cũng như ngày xưa lên Đại học mong muốn trở lại thời cấp 2, cấp 3 vậy. Nhưng thời gian là thế, trôi nhanh và không bao giờ trở lại, không cho con người ta 1 cơ hội để sống lại những gì đã qua. Có lẽ như một ai đó đã nói, tôi là con người hoài niệm, và tôi thích được hoài niệm, bởi vì mỗi lần hoài niệm về những năm tháng đã đi qua, trên khuôn mặt tôi luôn nở 1 nụ cười mãn nguyện,....

Năm 2010 đánh dấu cột mốc quan trọng khi tôi đỗ trường Dược, vào lớp A6K65, một trong những lớp năng động nhất khóa tôi thời đó ( tôi tự sướng như vậy vì đó là lớp tôi, chứ nhiều lớp cũng năng động lắm). Trước lúc ra Hà Nội nhập học, tôi đã tự hứa cho mình phải trở thành 1 con người khác, phải năng động, phấn đấu mãnh liệt để sau này ra trường có thể trở thành 1 dược sĩ giỏi, vì vậy mà tôi cũng lên forum trường ( hồi đó forum còn sum tụ lắm) đăng đàn, hỏi han các anh chị rất nhiều. Được nhiều anh chị chỉ dẫn nhiệt tình nên ra Hà Nội tôi thực sự tự tin sẽ trở thành 1 con người khác.
Ngày đầu nhập học, được phong cho cái chức Lớp phó học tập vì các thầy thấy mặt ngoan ngoãn, rồi sau đó thành tổ trưởng tổ 2, thành ra cũng có chút trách nhiệm.

1. Những ngày tháng năm 1: Bố đời thiên hạ


Những ngày đầu đi học, tôi rất chăm chỉ học hành, cũng làm quen nhanh với nhiều bạn trong lớp, chia sẻ với các bạn nick yahoo để về nói chuyện. Lại nhớ cái thời yahoo, blog 360 còn thịnh, chuyên lên đọc blog các bạn, rồi chém gió xuyên màn đêm qua cái máy case cổ lỗ sĩ của anh Toàn cùng phòng trọ, rõ là vui hơn facebook xô bồ như bây giờ.

Ngày sinh hoạt Đoàn - Hội, nhờ chủ động được các bạn quý nên tôi ứng cử thành công chức Bí thư Lớp, đúng là oai hơn cóc. Năm đó cạnh tranh chức này với tôi còn có Biên, thằng bạn thủ khoa năm ấy, nó là Đảng viên, lại được tiếng thủ khoa, nên khi xem số phiếu của mình vượt trội hơn so với nó thì tôi cũng vui lắm, nhìn sang nó thấy vẻ hằm hằm ko phục, đượm buồn mà thấy hài hài. Dù sao thì sau đó tôi với nó cũng trở thành đôi bạn thân ở lớp những năm đầu đại học, đi đâu cũng có nhau.
Nhờ cái oai chức bí thư, nên các CLB hay tổ chức khác trong trường đều có 1 sự ưu ái đặc biệt cho tôi. Tôi tham gia hầu như gần hết các tổ chức, từ Đoàn Thanh Niên, Đội Tình nguyện, Hội sinh viên, rồi các CLB nữa. Cuối cùng thì trong số các CLB, tôi cũng chỉ gắn bó với CLB Tuyên truyền sức khỏe sinh sản & Giáo dục Vị thành viên - thanh niên ( gọi tắt là Sản). Cũng chả biết sao tôi lại thích CLB này, chắc hồi xưa tại quý các chị ở CLB này hơn.

Những ngày đầu năm trôi qua đẹp đẽ, tôi là Bí thư, là trưởng nhóm Tình nguyện, trưởng nhóm báo cáo CLB Sản, bí thư Liên chi đoàn của Khóa ( nói chung ở ngóc ngách nào tôi cũng là ''cụ trưởng nhóm '' vậy). Tôi cũng được nhiều anh chị khóa trên biết đến nhờ clip chào khóa mới của lớp, khi tôi là diễn viên chính:
Bonus: Nhờ làm clip này mà tôi quen và kết nối được các bạn trong lớp với nhau, tạo thành 1 lớp đoàn kết của khóa. Nhớ lại vai diễn để đời này đôi lúc cũng xúc động thật, ngày xưa còn trẻ trung, năng động, đen đen, gà gà, mà giờ đã già thành cáo rồi. hehe. Hôm sau phải cho mấy đứa con coi lại để nó biết hồi trẻ bố nó năng động như thế nào!

Rồi 1 ngày đẹp trời, tôi nghỉ tham gia Đội Tình nguyện trường. Đơn giản là vì tôi không thích, tôi thấy đó là tổ chức vui chơi hơn là làm tình nguyện đích thực ( trong tâm trí 1 kẻ kiêu ngạo năm 1 tôi nghĩ vậy). Đây cũng là quyết định quan trọng, là tiền đề để tôi chia tay dần các tổ chức ở trong trường để đi ra môi trường ngoài, mặc dù ở đó có thật nhiều người rất đáng trân trọng. Tôi vẫn tham gia nhiệt tình các hoạt động ở lớp, Đoàn, Hội sinh viên, CLB nữa. Sau này, tôi dần dần nhận ra mình các tổ chức trên chỉ đa phần là vui chơi nhiều hơn phát triển bản thân, cống hiến xã hội nên tôi bỏ dần, sang đến năm 3 thì tôi ko còn tham gia 1 tổ chức nào nữa.

Học kì 1 trôi qua êm đềm, điểm chác vừa phải, ko được học bổng - ngoại trừ vụ gạch bài thi môn Vật lý đại cương bất hủ được cả khóa biết tới. Sự thực là các môn khác tôi ôn thi vừa phải, và đạt điểm vừa phải, như chỉ tiêu của mình, chỉ còn mỗi môn Lý này tôi chăm chút hơn cả, vậy mà đi thi thì đề ngược đời quá, thôi gạch bài thi lại cho xong, điểm thấp để làm gì? Vậy là thi lại! Kì đầu tiên cũng dính môn thi lại đầu tiên. Chính việc này công với việc chuyên gia muôn học nên tôi luôn là mục tiêu đá đều của cô giáo dạy Vật lý sau này. Sang kì 2 tôi vẫn thể hiện sự ''bố đời thiên hạ'' của mình khi có những quyết định cứng rắn, độc đoán với các bạn trong lớp, đơn giản là tôi muốn hoàn thành tốt tất cả các nhiệm vụ được giao phó. Mà muốn hoàn thành tốt thì phải cứng chứ hầu hết các bạn cũng chây lười, vô kỉ luật đến lạ.

Năm 2010-2011 là năm SLNA đá hay nhất ở giải bóng đá trong nước, tôi là kẻ yêu thích bóng đá nên cũng quan tâm. Vậy là tôi cũng nhanh chóng tham gia hội Cổ động viên SLNA khi Hội mới xây dựng lại ở Hà Nội. Chính thức ở đây, khi được tiếp xúc những người bạn mới, những người anh mới, tôi mới nhận ra mình cần phải đi ra ngoài xã hội nhiều hơn, để được học hỏi nhiều hơn. Hội CĐV SLNA đã trở thành 1 cầu nối quan trọng, đưa tôi chuyển mình từ 1 thằng Sinh viên hống hách, bố đời thành 1 Huy Dell như bây giờ, trở nên khác biệt hoàn toàn với những sinh viên Dược khác...

2. Năm 2: Những nốt trầm.

Vì ko những quyết định độc đoán ở lớp, nên tôi ko tiếp tục giữ chức Bí thư mà phải ngậm ngùi cái chức Phó bí thư hữu danh vô thực. Tôi buồn vì những sự cố gắng của mình ko đc đền đáp, mà lại bị các bạn chê trách. Nhưng dù sao tôi vẫn tham gia nhiệt tình các hoạt động ở trường, lớp. Có điều nhờ ko có ràng buộc gì với các tổ chức trong trường nên tôi bắt đầu đi ra ngoài, tham gia đội nhóm ở các trường Kinh tế, Ngoại thương, ... rồi quen dần các bạn ở ngoài, cả nhiều tổ chức bên ngoài nữa. Đúng là có đi ra ngoài tiếp xúc có khác, tâm thái của mình hơn hẳn chỉ là trong khuôn viên trường Dược nhỏ bé. Nhiều người trong họ sau này trở thành những người quan trọng trong kế hoạch sự nghiệp của tôi!

Chuyện học tập thì vẫn thế, có môn điểm cao, có môn thi lại. Dù sao thì vẫn hoàn thành nhẹ nhàng mặc dù lười học.

3. Năm 3: Những buổi đầu kinh doanh

Cuối năm 2 do có biến cố gia đình - mẹ và em trai tôi bị tai nạn - thành ra gia đình khó khăn hơn bao giờ hết. Mặc dù bố mẹ vẫn hứa đảm bảo chu cấp nhưng là bổn phận của 1 đứa con trai cả, tôi muốn mình phải tự làm cái gì đó kiếm tiền nuôi thân, giúp đỡ gia đình.

 Gia sư làm mãi ko ăn thua. Bồi bàn, rửa bát ở phố cổ thì mệt mỏi và mất sức ( hehe, nhớ những tối năm 2 đi rửa bát thuê cho mấy nhà hàng trong phố cổ, tiếp xúc bao loại người Tây, Ta , xã hội đen xã hội đỏ, đêm về ngủ nằm vật vờ, trải nghiệm đó có lẽ cả đời ko bao giờ quên được).

Cuối cùng, như 1 cái duyên bất ngờ, tôi nghĩ ra 1 ý tưởng kinh doanh, đó là làm Đồng phục lớp. Lại gặp được 2 thằng bạn cũng máu me nữa, nên công việc trôi chảy. 3 đứa lập công ty ( công ty ma, ko giấy tờ, sổ sách, văn phòng thì đi mượn 1 anh bạn trong hội CĐV SLNA), cả 3 đứa đều giữ chức Manager, có những cộng tác viên đầu tiên, kiếm những đồng ''chục triệu'' rồi '' trăm triệu'' đầu tiên. Những ngày tháng vất vả, xe máy ko có, đi họp bằng xe bus, chạy đưa hàng cả trưa bằng xe bus cho kịp giờ, thỉnh thoảng 10h đêm còn phải ra bến xe gửi hàng về quê nữa,... Có tiền của dư dật, vậy là vừa gửi được về nhà, vừa tự tiêu bản thân, cho bạn bè vay mượn. Nói chung năm 3 của tôi là năm của con buôn áo đồng phục hơn là của 1 sinh viên Dược.

Bởi chuyện học tập của tôi cũng ko có gì đáng kể, ngoài mấy môn thi lại vì ko tập trung ôn do phải đưa hàng cho kịp giờ của khách, vì ngồi nghiền ngẫm sách kinh doanh nhiều hơn sách Dược. Yêu đương cũng không có khi mình thấy đam mê của mình là dành cho kinh doanh nhiều hơn. Chính thức từ đây tôi định hướng được cho mình con đường sau khi ra trường...

4. Năm 4: Lớp mới, những sự thay đổi mới.

Năm 4 là năm khóa tôi phân ngành, hồi đó có 4 phân ngành là Đa khoa, Kinh tế Dược, Dược Lâm sàng, Công nghiệp Dược. Tôi chọn Kinh tế Dược.
Lớp mới, bạn mới, nhờ cái uy danh ''bố đời thiên hạ'' hồi năm 1 nên nhiều bạn biết tôi, và tôi lại trở lại chức Bí thư. Lớp tôi là lớp Kinh tế, đặc thù các bạn cũng khá tự cao bản thân, nên nhìn chung thiếu đoàn kết, chơi ko hợp với nhau, cứ suốt ngày chí chóe, ko ở lớp thì lên facebook chửi nhau. Rõ chán. Được cái dân Kinh tế có khác, ăn chơi phè phỡn thì đúng là ko lớp nào bằng.
Còn về việc kinh doanh, 2 đứa ban của tôi sau vì muốn tập trung cho học hành, cũng chả muốn phát triển công ty thêm, nên cũng bỏ dần, còn lại mỗi tôi vẫn hăng say làm việc. Tôi vẫn kiếm được nhiều đơn hàng nhờ những mối quan hệ rộng của mình. Qua đó cũng tích lũy được đôi chút cho kế hoạch Du lịch sau khi tốt nghiệp của mình.

Chính năm 4 quyết định học Kinh tế Dược dần giúp tôi hình thành sâu hơn tư tưởng khởi nghiệp của mình trong ngành Dược sau này. Tôi cũng chịu khó viết blog và chia sẻ nhiều thứ, nhờ đó cũng may mắn được nhiều người trong ngành biết đến. Trong đó có nhiều người có những ảnh hưởng lớn đến tâm thức của tôi về ngành Dược. Tôi bắt đầu hò hẹn cafe nhiều hơn với các anh chị làm trong ngành, họ chia sẻ cho tôi con đường đi, tầm nhìn của họ, còn tôi thì cũng khôn dần ra với những tri thức mới về ngành Dược của mình. Nhờ họ chia sẻ, nên tôi cũng bắt đầu biết chia sẻ. Tôi chia sẻ nhiều hơn cho bạn bè, cho thế hệ đi sau, và rồi tôi cũng lớn dần. Tôi thay đổi và ấp ủ nhiều hơn cho 1 business Dược phẩm sau khi trường...

5. Năm 5: Những khoảnh khắc chia ly.

Tôi chia tay với Đồng phục sau hơn 2 năm gắn bó. Mặc dù  rất tiếc nuối nhưng tôi ko thể tập trung phát triển nó nữa, mà tập trung dần cho những hiểu biết về ngành Dược hơn, bởi vì tôi nghĩ đó mới chính là thế mạnh của mình... Kinh doanh đồng phục đơn giản chỉ là 1 bước đệm cho việc chinh phục thị trường Dược phẩm của tôi mà thôi.

Tháng 10/2014, tôi được ưu ái và được 1 người sếp tài năng ( người mà tôi vô cùng khâm phục suốt chặng đường kinh doanh) mời về thực tập tại công ty của anh với những lời hứa và niềm tin cho chặng đường dài khởi nghiệp sau này. Tôi hăng say làm việc, thể hiện hết mình. Tiếc là cá tính của vị sếp nhỏ ( dưới cấp của anh sếp tài năng đó) trong công ty có lẽ ko phù hợp với kẻ bố đời như tôi nên sau hơn 2 tháng gắn bó, tôi xin nghỉ việc. Tôi coi đó là 1 thất bại đầu đời vì mình đã ko hoàn thành những mục tiêu mình đặt ra khi tham gia ngành Dược. Tôi cũng cất giấu 1 lời xin lỗi với người sếp, người anh, người thầy tài năng đã nâng đỡ tôi chập chững vào ngành Dược, thay vào đó là 1 lời hứa sẽ phấn đấu thành danh sẽ quay lại cảm ơn anh Hổ Cáp.
Nhưng rồi tôi vẫn phải bước dậy, hoàn thành nốt chương trình học Đại học. Tôi còn cùng 2 đứa bạn ngày đêm bàn bạc những định hướng của 1 doanh nghiệp Dược phẩm đồ sộ, và rồi 2 người bạn đó cũng bỏ tôi mà đi làm thuê, ko đi cùng tôi trên con đường khởi nghiệp nữa. Lại chia ly.
Cũng như năm 4, tôi cũng chịu khó học hỏi nhiều hơn các bậc đi trước, để rồi như 1 hành động đáp lại tấm thịnh tình của những con người đó, tôi cũng quyết tâm chia sẻ cho các thế hệ đi sau. Và CLB Kinh tế Dược mà tôi thành lập cũng nằm trong kế hoạch đó, đơn giản là chia sẻ định hướng của mình cho các em đi sau, giúp các em bước ngắn hơn trên con đường chinh phục sự nghiệp mà các anh chị và tôi đã phải vất vả, dày công mới leo lên được. CLB hoạt động với nhiều khó khăn, thách thức, nhưng rồi cũng ổn định, các thành viên cũng đã tốt dần lên, và tôi yên tâm để truyền lại nó cho 1 người khác.

Tháng 6/2015, tôi đỗ tốt nghiệp với con điểm 8 - một số điểm khá tốt - sau hơn 1 tuần ôn thi. Vậy là kết thúc 5 năm học Đại học thật nhẹ nhàng.

TÔI CHÍNH THỨC TRỞ THÀNH DƯỢC SĨ ĐẠI HỌC


Tôi lấy bằng, ép platics và đưa về cho mẹ cất vào tủ, rồi xách balo đi du lịch cùng khoản tiền nho nhỏ đã tích lũy được sau mấy năm cày cuốc (theo kế hoạch vừa nảy ra trong lúc ôn thi)....

Chiêm nghiệm:5 năm học Đại học của tôi ko có quá nhiều dấu ấn của việc học tập ngoài những giây phút liều mạng gạch bài thi lại, hay những buổi thi sáo rỗng vì ko ôn, pha điểm vài con điểm cao xuất thần ,... Dù sao thì tôi vẫn thấy tiếc vì mình đã ko chăm chỉ hơn những ngày đi học, bởi như thế, tôi mới đúng là 1 Dược sĩ đích thực.
Nhìn lại thời sinh viên của mình, tôi vẫn có rất nhiều nuối tiếc, nhưng thời gian đã trôi qua, tôi ko thể quay lại 1 lần nữa, và có lẽ, tôi sẽ cất những kỉ niệm của mình vào 1 góc của trái tim, để mỗi lần mở ra, tôi lại đắm chìm trong hạnh phúc, trong háo hức, tiếng cười.
Chào nhé, thời sinh viên!

P/s: Bài viết viết theo dòng cảm xúc, ko có trật tự cụ thể, mỗi điểm nhấn trong bài viết sẽ là chủ đề của những bài viết sắp tới để tôi lưu giữ lại những kỉ niệm thời Sinh viên của mình, Thank all!

Read More

Hành Trình Xuyên Việt Và 4 Nước Đông Nam Á (Phần 2)

Leave a Comment
Xuất ngoại

Đúng như lịch hẹn. Anh Dũng - 1 doanh nhân người Hải Phòng, làm việc ở Campuchia - hướng dẫn tôi cùng đi sang Phnompenh, thủ đô của Campuchia. Lần đầu tiên trong đời tôi được đi qua khỏi biên giới Việt Nam. Cảm giác lo toan, hồi hộp cũng ập đến: mấy ngày nữa tôi sẽ như thế nào? Những hiểm nguy bây giờ mới chính thức bắt đầu? Liệu tôi có toàn vẹn trở về quê hương hay không? ... Hàng loạt câu hỏi như vậy hiện hữu trong đầu tôi. Nhưng tôi không hối hận, đã đâm lao thì phải theo lao, và chắc chắn phải vượt khỏi ngưỡng an toàn của bản thân. Không sợ gì hết. Và tôi cũng nhanh chóng vui vẻ trở lại, cũng may nhờ việc nói chuyện trên xe nhiều với anh Dũng.



 Tôi quen anh Dũng khi đăng 1 bài viết trên Group Facebook Hội người Việt ở Campuchia. Ấn tượng với ham muốn khám phá của tôi, cũng như muốn giúp chút sức cho thế hệ đi sau, nên anh rất hồ hởi giúp đỡ, gửi tôi rất nhiều tài liệu chuẩn bị cho chuyến đi. Anh chia sẻ rất nhiều thứ với tôi, nhất là về công danh sự nghiệp, từ việc 20 tuổi tay trắng nợ 2 tỷ suýt nhảy cầu đến việc gây dựng cơ nghiệp bạc tỷ nơi đất khách. Giờ thì anh đã có 1 doanh nghiệp với thị trường là Đông Nam  Á, và cũng đang cạnh tranh với những anh bạn từ Mã Lai, Indo,... Ở Phompenh, tôi sinh hoạt cùng các thành viên trong công ty anh và cũng nói chuyện rất nhiều về dự định tương lai, bởi như tôi, anh Dũng cũng canh cánh nỗi đau thị trường Việt Nam đang bị các Doanh nghiệp nước ngoài xâm phá, và cũng đem 1 tầm nhìn lớn đưa những sản phẩm Việt Nam đi ra thế giới, đem Dollar về cho đất nước.

1. Những ngày ở Campuchia

a) Phnompenh đầy thách thức. 

Ngày đầu tiên ở Campuchia quả thực là 1 ác mộng. Do mệt sau chuyến đi căng thẳng, lại nói chuyện với nhau đến 2,3h sáng, nên chúng tôi ngủ dậy khá muộn, đành để thời gian du ngoạn sang buổi chiều. Cuối chiều, tôi với ông anh Tuấn Anh ( bạn anh Dũng cùng sang với tôi), tự lái xe máy đi dạo phố. Nói chung là đường phố ở đây quy hoạch tốt hơn ở Hà Nội rât nhiều, đường vuông vức, thẳng tắp, cũng đánh số từng tên đường ( chắc để dễ nhận ra vì số đường rất nhiều, chữ Khmer lại loằng ngoằng không đọc hiểu được). Phnompenh là thủ đô của Campuchia, thành ra cũng được đầu tư phát triển nhất, nhiều công trình được xây dựng trông khá đẹp ( đương nhiên vẫn chưa bằng 1 vài thành phố lớn của Việt Nam được). Người Việt Nam ở đây cũng khá nhiều, thấy có ai bảo tầm 30-40% dân ở đây là người Việt Nam, nhưng họ nói Tiếng Khmer chứ ngại nói tiếng Việt vì sợ bị phân biệt (nhất là lúc Việt Nam - Campuchia đang xảy ra tranh chấp ở biên giới nữa, đây cũng là lý do làm tôi khá lo lắng khi đi ra đường). Tôi cũng ngại nói mình là người Việt Nam, nhất là sau khi nghe anh Dũng kể về sự phân biệt đẳng cấp con người ở đây, sự liều lĩnh của những kẻ khốn cùng xã hội ở đất nước tưởng chừng như yên bình này. Câu chuyện mà kẻ giàu giết người chỉ cần xì ra 1 vài đồng là đã có ngay kẻ thế mạng, hay kẻ nghèo ở đây sợ kẻ giàu đến mức nào, kiểu anh đi xe Lexus trên đường thì đếch sợ kẻ nào nữa, vì anh là kẻ giàu, kẻ có tiền...

Một nhà thuốc ở Phnompenh

 Tôi và anh Tuấn Anh đang dạo phố với tâm trạng tò mò thì trời cũng chập choạng tối. Đường về cũng đã quên, vậy là phải lôi điện thoại ra google maps. Rồi cái gì phải đến cũng đến, điều chưa bao giờ đề phòng đã xảy, anh em tôi bị giật điện thoại. Cảm giác đó thật khó tả, nó giật ngay trên tay mình luôn. Mặc dù tôi nhanh chóng nắm bắt tình hình, rú ga xe đi nhanh nhưng giữa đường phố đang tầm đông người, mình lại lạ đường, đuổi không kịp, nên chiếc xe của bọn trộm nhanh chóng mất hút đi đâu đó. Anh em tôi trở về nhà với tâm trạng buồn rười rượi, tôi là người đáng trách hơn khi vừa cầm điện thoại xong ( chưa được 1p) thì bị bọn nó giật. Cảm xúc lo sợ ở xứ lạ bắt đầu xuất hiện, tôi lo không biết sẽ bị cướp, bị giết lúc nào chẳng hay? Tôi cũng không còn dám đi ra ngoài nếu ko có ít nhất 1 người anh em trong công ty dẫn đi. Sự sợ hãi chen lấn tâm trí tôi, khiến tôi chỉ muốn ở trong khuôn viên ngôi nhà 3 tầng nhỏ bé này ngồi xem VTV3 cho qua ngày...


Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn anh Dũng, anh cảnh báo những nguy hiểm ở Phompenh bao nhiêu thì động viên tôi vượt qua vùng an toàn của bản thân bấy nhiêu. Tối hôm đây, mấy anh em cùng nhau đi NagaWorld - sòng bạc (casino) lớn nhất ở Campuchia. Ở Cam, kinh doanh sòng bạc được pháp luật cho phép ( ở Việt Nam thì chưa), thành ra khách du lịch đên Cam, có lẽ ít nhất cũng phải qua NagaWorld 1 lần, để chơi thử, hoặc để đốt tiền. Người Việt Nam sang đây đốt tiền cũng chả ít. NagaWorld cũng phân biệt đẳng cấp của từng người chơi, nếu tầng trệt dành cho những khoản đặt cược không quá lớn thì những tầng trên là những phòng VIP với khoản đặt cược hàng nghìn, hàng ngục nghìn dollar của những đại gia thực thụ. Đương nhiên tôi chỉ du ngoạn ở tầng trệt. Lần đầu tiên vào 1 casino đích thực, lại là của nước ngoài, nên cảm thấy lạ lạ. Có đồng chí bảo vệ thấy mặt tôi trẻ nên hỏi How old are you? tôi mạnh dạn đáp I'm 23 và chấm dứt sự nghi kị đó ( ít ra thì tôi vẫn mang theo passport trên người đề phòng bất trắc, nên không sợ kiểm tra). Trong khi anh Dũng đổi tiền để chơi bạc thì tôi cùng mấy anh em khác dạo quanh và chụp ảnh. Bên trong sòng bạc người ta cấm chụp ảnh, nên anh em tôi phải ra chỗ riêng, nơi được phép chụp ảnh. Anh Dũng chơi 300$, nói chung tôi chưa chơi bạc bao giờ nên cũng không rõ mấy trò ở đấy, thành ra coi người ta chơi như ''nước đổ đầu vịt'' vậy, đơn giản chỉ là ngắm người chơi, khung cảnh là chính. Từ 1 cô gái trẻ, đến 1 phụ nữ trung niên, đến luôn cả 1 ông cụ, vẫn say mê vào mấy trò bạc, mặc kệ bên cạnh có bao nhiêu người xem. Mùi khói thuốc thoảng thoảng trong mùi nước hoa của casino, sự ham mê của người chơi với những chồng ''phỉnh'' ( đổi tiền đô để lấy phỉnh để chơi, còn mỗi phỉnh bao nhiêu đô thì tùy cấp bậc). Ở tầng trệt tôi cũng nhớ rõ lắm 300$ anh Dũng đổi được bao nhiêu, nhưng mà chỉ biết chắc hôm nay là ngày không may mắn lắm nên được tầm 5p thì số phỉnh đó cũng ra đi ^^ Và anh em lại xách mông về với 1 câu nói nhẹ nhàng: Hôm nay đen vãi! hehe. Vậy là anh em đi ăn hoa quả dầm ban đêm cho mát. Chơi đến 2h sáng thì lên xe oto về nhà.



Hôm sau tôi được 1 cô bạn ( gọi là Na Ty) gốc Hà Tĩnh , học ở Sài Gòn rồi sang Campuchia làm việc, làm quen và nói chuyện. Lần đầu tiên trong đời đi du lịch ngoại quốc, lại được 1 người lạ mặt làm quen, tôi sợ xanh mặt, ban đầu trả lời cho có lệ, sau đó thì Na Ty cũng công khai chút danh tính. Với lại, tôi là kẻ khá tin người, ngẫm mình chả có gì để lừa lọc, nên vẫn nói chuyện bình thường. Và ngày hôm sau, tôi dậy sớm vì hẹn với cô bạn mới này đưa đi du ngoạn quanh thành phố ( tôi sợ cả ngày không dám đi). Cảm giác đi bộ từ nhà ra chỗ hẹn với Na Ty làm tôi cũng xanh mặt ko kém, điện thoại hết tiền, phải lòng vòng xem chỗ nào treo biển Việt Nam để nhờ mua thẻ. Rồi trên đường đi cầm cứng tay cái điện thoại, dò đường, quan sát xem có đứa nào liếc mình không... Cuối cùng thì sau hồi lâu tìm kiếm, tôi cũng gặp được Na Ty. Cô bạn mới đưa tôi đi ăn sáng và du ngoạn sơ qua vài nơi ở Phnompenh. Phải nói là ấn tượng đẹp của tôi với nơi đây là ko còn, thành ra tôi cũng chỉ đi sơ sơ, ngắm cảnh, chụp hình, quan sát người ta làm ăn, buôn bán chứ chả muốn đi sâu, khám phá gì nhiều. Có lẽ hẹn gặp Phnompenh dịp khác tôi chủ động hơn, chứ cơn ác mộng ngày đâu tiên ở đây làm tôi ko thể quên được. Đến mức mà đi ăn với Na Ty, vào quán Việt Nam ăn phở bò, mà người tôi vẫn run bần bật vì sợ, sợ cô bạn này có phải kẻ lừa đảo ko, cô này sẽ đưa mình đi đâu bán đây? Rồi liệu có hội nào bắt cóc ở quán này không? Thức ăn có độc ko? ... Hàng loạt câu hỏi trong đầu, nhưng tôi vẫn có chút niềm tin ở Na Ty, dù sao cô ấy vẫn ko có chút hình ảnh gì của kẻ lừa đảo ^^ Tôi đi vơi Na Ty ra nhánh sông Mekong ở Phnompenh , to và đẹp hơn sông Sài Gòn hay Sông Hồng; đi tiếp qua vài chùa lớn, xứ sở chùa Vàng sao mà tôi thấy toàn chùa Bạc vậy ta ; rồi đi tiếp qua chợ Lớn ở Phnompenh mua cái áo kỉ niệm và uống nước dừa...


Nói chung buổi sáng trôi qua nhanh chóng, dù sao thì nhờ Na Ty tôi đã đỡ sợ và có niềm tin tiếp túc chuyến đi hơn. Tôi cùng Na Ty đi mua vé về Battambang và hẹn nhau 1 ngày cô bạn đến Hà Nội, tôi sẽ đón tiếp nhiệt tình. Tôi chia tay Na Ty từ lúc đó, vì hôm sau tôi phải đi Battambang luôn.
Đêm trước khi về, anh Dũng cùng anh em đi Lexus chở tôi và anh Tuấn Anh qua phố Tây ở Phnompenh uống cafe, anh em lại chém gió về tương lai, cuộc sống, 2h sáng thì về.
Sáng mai tôi dậy sớm, chuẩn bị đồ đạc để 11h trưa ra bến xe đi về Battambang - thành phố lớn thứ 2 ở Campuchia.

4 ngày ở Phnompenh trôi qua thật nhiều cảm xúc, lo sợ, vui vẻ, đủ hết. Vạn sự khởi đầu nan khi tôi mới chỉ bắt đầu chuyến xuất ngoại của mình. Cảm ơn những con người nơi đây cho tôi 4 ngày thật cảm xúc!

( phần tiếp: 2. Những ngày tươi đẹp ở Battambang )







Read More

Hành trình xuyên Việt và 4 nước Đông Nam Á (Phần 1)

Leave a Comment
Vậy là cũng được hơn 1 tháng khi tôi chính thức hoàn thành chuyến đi ''để đời'' của mình.
Giờ đây, ngồi nhớ lại từng giây từng phút xách balo đi đến những miền đất mới mà mình chỉ mới chỉ được nhìn thất trên TV hay internet, cảm xúc hồi hộp, háo hức đó vẫn không hề có 1 chút phai nhòa.

Ngày 16/7 như 1 ngày định mệnh vậy, tôi dứt khoát đi theo tiếng gọi của con tim mình, mặc dù với sự lo toan cho con cái, mẹ tôi cũng can ngăn không muốn tôi đi. Đương nhiên là chả bậc phu huynh nào lại để đứa con ''bé nhỏ'' của mình đi sang nơi đất khách quê người mà không một chút đảm bảo nào. Mẹ muốn tôi lo xin việc rồi đi làm công ăn lương, mẹ đâu có biết rằng đứa con bé bỏng này đang nuôi nhiều dự định to tát hơn nhiều. Nhưng tôi đã quyết, phải chinh phục được thử thách này thì mới chinh phục được những thử thách to lớn khác. Cái Đông Nam Á bé tí tẹo trên bản đồ thế giới mà tôi còn không chinh phục được thì sắp tới đây làm sao vươn xa đến trời Âu, trời Mỹ, trời Phi được? Vậy là tôi đi. Đương nhiên là phải cam kết nhiều thứ với người mẹ yêu dấu của tôi.

Những ngày đầu tiên ...
Những ngày đầu tiên diễn ra thật không được suôn sẻ. Vào Quảng Bình, xong đến Quảng Trị, sắp sửa nghỉ ngơi để vô Huế, thì em trai gọi bảo mẹ bị cảm sốt. Vậy là sáng mai phải đi tàu về nhà luôn. Mẹ tôi đúng là lo cho tôi quá đâm ra ốm luôn. Từ trước đến nay, tôi luôn nằm trong vòng an toàn của mẹ. Mặc dù làm được rất nhiều việc mà tôi nghĩ ít có đứa sinh viên nào làm được, nhưng đối với mẹ, tôi vẫn là 1 đứa con bé bỏng, ngây thơ vô số tội. Mẹ tôi lo tôi bị lừa, lo cho sức khỏe tôi khí đến nơi xứ lạ, lo thời tiết ko ổn định,... nhiều cái lo lắm. Vậy là ốm, ốm vì tinh thần là chính.

Ở nhà mấy ngày chăm mẹ, tưởng chừng như chuyến du ngoạn của tôi coi như đã kết thúc. Băn khoăn giữa chữ Hiếu với lời mách bảo của con tim, mấy đêm liền tôi ra ngồi 1 mình trước sân ngắm trời sao để tự vấn bản thân mình: Trời ơi, thế giới rộng thế này mà tôi chỉ ngồi ở góc nhà ngắm nhìn trời đêm như thế này hay sao? Tại sao? Ở phía kia, các bạn Lào, các bạn Sing đang làm gì? Các bạn Anh, các bạn Pháp đang làm gì? Tôi thắc mắc và càng phải nghĩ cách để mẹ có thể yên tâm để tôi được thỏa chí bản thân. Vậy là toàn bộ plan, chi phí dự kiến, những người hỗ trợ đều được show cho mẹ xem hết. Đương nhiên mẹ tôi vẫn cứ lo, ai biết được gì mà lần.
Và cuối cùng, sau nhiều lần thuyết phục, đưa hết tài liệu này đến tài liệu khác, vật dụng này để vật dung khác để chứng minh sự chuẩn bị của mình thì mẹ tôi cũng miễn cưỡng cho tôi thỏa chí vẫy vùng.

Xuyên Việt 

Bố mẹ đồng ý và tôi cũng hứa sẽ giữ liên lạc tốt nhất với gia đình. Tôi đi tàu từ Nghệ An vào thẳng Huế và tiếp tục thực hiện kế hoạch của mình. Ở Huế, tôi được gặp cậu em Minh Nhật học năm 1 Dược Huế, Nhật thường xuyên nói chuyện trên mạng với tôi, Nhật dẫn tôi đi khắp mọi thắng cảnh nơi đất Huế. Có lẽ 2 anh em tôi có duyên khi cùng ham mê tìm hiểu lịch sử cũng như những cái mới, lại học cùng ngành Dược nữa. 2 đứa tôi cũng liều lĩnh khám phá những địa điểm tưởng chừng như người bình thường ít ai làm được, đó là Võ Miếu Huế, hay đó là Kỳ Đài, hay là cảnh đi 1 ngày từ sáng đến tối ở trong Đại nội. Ở đây tôi liên tục gặp được cái duyên với Y Dược, đó là việc được biết đến Y Miếu Huế (nơi thờ các danh y thời Nguyễn) một cách bất ngờ, gặp 1 bạn bồi bàn cafe học Dược, gặp 1 cụ ông hồi xưa học Y Dược sau đi làm lính cách mạng vào đây phỏng vấn ( cho lễ kỷ niệm Cách mạng tháng 8 sắp đến)... Những cái duyên đó giúp tôi có niềm tin hơn cho sự nghiệp của mình sắp tới trong ngành Dược. Tôi thích Huế lắm, êm đềm, nhẹ nhàng, đúng như cuộc sống mà tôi mong muốn khi về già, có lẽ sau này mỗi lúc cần sự yên tĩnh, tôi sẽ vào Huế để tâm hồn sâu lắng hơn. để refresh bản thân mình.Thích Huế nhưng phải tiếp tục chuyến đi và không quên gửi lời hẹn gặp Huế dịp gần nhất.

Tôi và Minh Nhật
Chia tay Huế, tôi đến với mảnh đất Đà Nẵng tươi trẻ sôi động. Nơi đây tôi được em Huyền học Dược ở ĐH Duy Tân chào đón, đưa đi ngắm vài cảnh đẹp nơi đây. Ở Đà Nẵng có nhiều người quen cũ nên tôi nhanh chóng liên lạc những người bạn mình để nói chuyện, hàn huyên. Cảm giác gặp lại người bạn mình sau gần 6 năm xa cách thật xúc cảm. Nhưng thời gian tôi dành cho Đà Nẵng không nhiều, buổi tối ngay hôm tôi đến Đà Nẵng, em Quý ( học năm 2 Dược Huế) ở Quảng Nam đi ra Đà Nẵng đón tôi về Quảng Nam chơi, và thời gian tôi ở lại xứ Quảng tính ra lại nhiều hơn Xứ Đà. Ở Quảng Nam, như 1 sự ngẫu nhiên, tôi cùng 1 team người Quảng Nam đi phượt từ thiện ở 1 huyện nghèo miền núi phía Tây đất Quảng. Lần đầu tiên trong đời tôi đi phượt để từ thiện, mà lại cùng những người tôi chưa bao giờ quen biết. Vậy mà sao thấy những con người xứ Quảng này thật thân thiện, đáng yêu làm sao. Họ dễ gần và cũng mạnh dạn hơn tôi tưởng. Và đến bây giờ thì tôi vẫn giữ liên lạc với khá nhiều bạn đường trong nhóm đó. Tiếp tục khám phá xử Quảng bằng việc tham quan mảnh đất Hội An văn hiến. Wao, Hội An tôi đi 1 lần rồi, nhưng không đọng lại nhiều, lần này đi đúng là khác biệt ngày xưa thật.

Tôi và bố mẹ Quý ở Quảng Nam ( Quý đang chụp ảnh) 

3 ngày ở Quảng Nam làm tôi bị muộn lịch để kịp vào Sài Gòn, nên tôi ra Đà Nẵng luôn để khám phá thêm Đà Nẵng, cùng là để offline trò chuyện chia sẻ với nhóm bạn Sinh viên học Dược ở ĐH Duy Tân của em Huyền.

Muộn ngày, tôi phải đặt vé bay thẳng từ Đà Nẵng vào Sài Gòn, bỏ lỡ những miền đất đẹp ở duyên hải Nam Trung Bộ với lời hẹn, sẽ có dịp quay lại khám phá. Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Sài Gòn, lần đầu tiên tôi đi xa như vậy, cũng là lần đầu tiên tôi ngồi máy bay nữa chứ.

Sài Gòn thân thiện và có vẻ dễ sống hơn Hà Nôi, đó là cảm nhận đầu tiên khi tôi đặt chân đến đây. Tôi ở tại nhà người quen, lại có phương tiện đi lại nên tôi cũng lấy xe đi suốt ngày. Phải tranh thủ đi đây đi đó chứ ngồi ở nhà không thể chịu được. Ở Sài Gòn có mấy ngày nhưng tôi cũng kịp gặp những người bạn cũ hồi cấp 2,3, hay offline với mấy ông anh chơi Fantasy với tôi vậy. Đang chơi SG thì anh bạn tôi quen ở Campuchia gọi bảo từ Hải Phòng sắp về Sài Gòn, rồi đi sang Cam luôn, nên anh rủ tôi đi cùng cho tiện, anh em gặp nhau nói chuyện luôn. Vậy là chỉ còn hơn 1 ngày ở lại Sài Gòn, tôi chọn ngay 1 Tour đi Miền Tây trong ngày với giá chỉ 250k. Miền Tây đẹp, dân dã, nhưng không để lại quá nhiều ấn tượng vì có lẽ tôi chưa được tự tay khám phá nó như ở Huế ( tại tôi đi theo Tour, cứ phải đi theo đoàn, rõ chán ^_^ ). Rút kinh nghiệm, lần sau đi đâu cũng tự lên plan mà đi, khám phá cho sướng. hehe.

Còn tiếp ...
Xuất ngoại ..

Read More

Nhức đầu? Hãy thay đồ đi Singapore uống cà phê!

Leave a Comment
Từ một hòn đảo xơ xác trong đói nghèo, Singapore trở thành đô thị kiểu mẫu đến nỗi dân cư Băng Cốc, Manila, Jakarta, Thượng Hải, Bắc Kinh, Đài Bắc, Seoul,…có khẩu hiệu “hãy văn minh và nhanh nhẹn như người Singapore”, vì so với người Sing, họ hãy vẫn còn chậm vài nhịp. Năng suất lao động của mỗi cá nhân chính là chìa khóa đưa quốc gia này trở nên thịnh vượng.

Hà Nội, Đà Nẵng, Tp HCM, Phú Quốc đều có đường bay trực tiếp đến đây. Với chi phí vài ba triệu đồng (nếu book trước các hãng giá rẻ chỉ có thể còn 1 triệu/khứ hồi), việc đến Singapore uống ly cà phê rồi về là thú vui của giới trẻ Đông Nam Á, vì chỉ 1-2h là tới, miễn visa vì cùng cộng đồng Asean.


Phần lớn người Singapore đi lại bằng phương tiện công cộng. Đô thị hiện đại phải như thế, mình chọn ở Tp thì phải chấp nhận sử dụng phương tiện giao thông của thành phố, phải nghĩ cho cái chung chứ không phải sự thuận tiện cho cá nhân mình. Công sở mở cửa từ 9-10h sáng đến 9-10 giờ đêm (làm hết việc chứ không phải ở lại công ty lên facebook chat chit như nhiều bạn ở Mỹ, cũng bày đặt 8-9h tối mới về nhưng làm toàn thứ tào lao, ngồi chat tốn điện, quản lý nên đuổi về sớm). 11h đêm là giờ đi chơi nên đừng ngạc nhiên nếu bạn bè hẹn mình gặp lúc 11h30. Lương lao động phổ thông/sinh viên làm thêm được trả theo giờ, ví dụ 5-8 SGD/h nếu bưng phở. Ở Sing, làm gì cũng phải nhanh thiệt nhanh, bưng ra cho khách xong vô bưng tô khác liền, bưng chậm quá sẽ bị chủ xô té ngã dập mặt vô tô phở. Nếu lúc không có khách, nhân viên phải đi nhìn ngó khắp quán, lau chùi từng mm bàn ghế, kính, toilet, …TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC NGỒI mà không làm gì hoặc ôm cái Iphone. Nên bạn nào CHƯA TỪNG LÀM VIỆC NHÀ THÌ LÀM Ở ĐÂY, 2 NGÀY LÀ BỊ ĐUỔI. Nếu mặt mũi nhăn nhó cau có, không nói không cười thì cũng bị chủ đuổi. Cuối ngày nó kêu mình lại trả tiền rồi nói “you are very good but not suitable in here lah”.

Nhân viên ở các công sở cũng vậy, cứ ngồi cà rề cà rề cả buổi chưa xong cái báo cáo sẽ bị xô té dập mặt vào màn hình máy tính. Sếp giao việc sẽ giao luôn deadline hoàn thành, ví dụ sếp giao mình làm báo cáo thông tin về các cửa hàng bán Smartphone ở Orchard Road, 3h45 chiều thứ 6 nộp. Rồi hết, không hỏi lại. Mình tự triển khai. Tự hiểu là báo cáo sẽ có đầy đủ các thông tin như tên cửa hàng, chủ cửa hàng, giờ mở cửa đóng cửa, doanh số trung bình, đang bán loại ĐT gì, giá cả, nguồn hàng, khả năng hợp tác với hãng mình…chứ không có chuyện đứng ẹo 1 bên cười cười hỏi “thưa sếp báo cáo gồm những cái gì ạ”, hỏi mấy câu như vậy sẽ bị quánh giá là thiếu i-ốt. Sếp đang cầm ly cà phê trên tay, nghe mình hỏi mấy câu ngáo ngơ này sẽ tạt thẳng ly cà phê vào mặt cho chừa cái thói ít động não. Làm thế nào có được thông tin cho báo cáo đó thì tự suy nghĩ, nghĩ không ra thì qua Mỹ làm, nhé. Phải sáng tạo và sáng tạo. Ở Sing, từ phổ biến nhất ở công sở là Innovation, tức “phải nghĩ mới, sáng tạo”, nghe riết mà từ đó xe Innova ra đời.
Nhân viên thực tập hoặc mới nhận việc, mặt mũi phải lanh lợi tươi cười, tay chân phải hoạt bát, vừa đi vừa chạy mới được giữ lại, mới được xem xét tăng lương. Ngày xưa, sinh viên quốc tế được cho vay vốn, với ĐK ở lại làm 3 năm trả nợ. Tuy nhiên, gần đây nhiều bạn vẫn cứ nợ hoài vì tốt nghiệp rồi, phỏng vấn miết mà không ai nhận, do tư duy máy móc rập khuôn quá hoặc chậm chạp. Nên các bạn trẻ, muốn có năng suất lao động, chỉ đơn giản là giải phóng sự trì trệ của tư duy và cơ thể. Hãy nhìn nhân viên quét dọn ở sân bay Changi, họ vừa đi vừa chạy, vừa liếc nhìn chỗ nào bẩn là lao tới hút bụi hay nhặt rác lên liền, tuyệt đối không tò mò tiểu nông nhìn người khác. Ông lái xe buýt thì vừa lái xe vừa đeo headphone thuyết minh cho khách du lịch cho từng điểm tham quan không cần một hướng dẫn viên du lịch nữa. Cả đất nước vừa đi vừa chạy từ mờ sáng đến tối khuya.
Anh bạn Tony hiện là chủ một chuỗi cửa hàng bán cháo ếch ở đây nói, tao sẵn sàng nhận nhân viên bất cứ quốc tịch nào với điều kiện theo thứ tự ưu tiên là (1) nhanh nhẹn (tư duy và cơ thể), (2) sáng tạo, nghĩ ra được cái mới, không bảo thủ tự ái, sẵn sàng đập bỏ cái cũ, cái xấu để xây dựng cái mới tốt hơn cho bản thân mình (3) chăm chỉ kỷ luật (đến đúng giờ, về trễ giờ), (4) tiếng Anh tốt, (5) vui vẻ, cầu tiến, ham học hỏi. Đó là tính cách của lao động người Sing, và cũng là lý do mà các tập đoàn đa quốc gia đều có trụ sở ở Singapore để điều hành công việc ở toàn bộ châu Á.

(Nếu làm biếng bay sang Harvard thì ở Singapore cũng có ngôi trường vô cùng nổi tiếng mang tên Lý Quang Diệu (search Lee Kuan Yew school of public policy), được xem như là 1 trong 3 trường đào tạo lãnh đạo doanh nghiệp tốt nhất thế giới. Ai tốt nghiệp thạc sĩ trường này ra thì thôi, đã có đơn đặt hàng từ lúc mới bước 1 chân vào cổng trường. Trường có nhiều suất hạc về kỹ năng quản lý doanh nghiệp trong 1-2 tuần đến vài tháng, bao ăn ở. Bạn có thể đăng ký hạc ở đây để về làm việc tốt hơn, có nhiều quan hệ quốc tế rộng lớn hơn, vì bạn hạc toàn là chủ/CEO các tập đoàn, đều là người giỏi giang xuất chúng cả. Các bạn ngành kinh tế nên lâu lâu xin nghỉ 1 vài tháng, tham gia những khóa ngắn hạn như vầy. Search “short course in management, marketing, sales, finance, human resource, real estate, international trade, agriculture, media…” tùy theo lĩnh vực mình làm, muốn đi nước nào thì search nước đó, gần nhất và tốt nhất châu Á thì ở Singapore, trường nào cũng được, tùy túi tiền. Hạc hạc, đời mình ráng đi du hạc/thực tập sinh 1 lần, không full time được thì cũng vài ba tháng…
P.S: Chi tiết xô dập mặt vô tô phở hay tạt ly cà phê vào mặt là hư cấu cho vui chứ người ta thực sự dễ thương lắm, mình chậm là họ đuổi liền à)

Nguồn: Facebook Tony Buổi sáng
https://www.facebook.com/TonyBuoiSang/posts/987783917941134:0
Read More

Truyện ngắn: "NHÌN LẠI CHUYỆN TƯƠNG LAI"

Leave a Comment
Tóm tắt:

"Bình, Quốc, An học cùng trường làng và đều đỗ những trường tốt ở Hà nội.

Cuộc đời của 3 người đều dẫn đến thành công, tuy nhiên con đường lại hoàn toàn khác nhau. Đâu đó chúng ta lại tìm thấy bóng dáng của mình trong cuộc đời họ.

Đây không phải chuyện vui, cũng chẳng phải chuyện cười, nó là chuyện buồn mà không ai muốn nhìn nhưng ai cũng phải đối mặt…"

Phần 1: Khởi động.

Tháng 5, 2008

Ba thằng An, Quốc và Bình khoác vai nhau, giọng đã líu lại do đang say khướt. Chúng đang chúc tụng, tặng cho nhau những lời có cánh, mong cho nhau thành đạt, giàu sang và tình anh em là mãi mãi.

Đang ở tuổi 18, chuẩn bị phải đối mặt kì thi vào đại học thế mà chúng còn ngồi đó lướt khướt, líu lô.

Tuy nhiên cả ba tên này đều được đánh giá là học hành giỏi giang nên cũng khá vênh váo với đời, chúng cũng thuộc tầm có số có má trong cái làng quê mà máy cày vẫn chưa thay cho trâu ấy.

Không hổ danh thì Quốc đã đỗ vào trường Kinh tế Quốc dân, Bình đủ điểm đỗ 2 trường là Học viện Ngân hàng và trường Y Hà Nội, còn cu An đỗ nhàng nhàng 23 điểm vào Bách khoa Hà nội.

Đến với đất Hà Thành, rời xa vòng tay bố mẹ, chúng bị cuốn vào cái xã hội như mớ bòng bong ấy và chẳng có gì ngạc nhiên khi chúng mau chóng quên đi cái lời thề non hẹn biển huynh đệ bên bàn nhậu khi xưa, hùng hục chiến đấu với cuộc đời.

Bình chọn học trường Y theo như nguyện vọng của cha mẹ, dòng họ vì nghề Y là nghề cao quý mà thực ra thì cái ẩn ý bên trong là nhiều tiền. Ở cái tuổi 18 non dại thì tư vấn gia đình, dòng họ là trên hết, cái đầu Bình vẫn như trang giấy trắng khi nghĩ về tương lai, công việc, trang giấy trắng đấy giờ đây chỉ để viết lên chữ "tiến về thủ đô".

Quốc hội nhập vào ngôi trường kinh tế, một trường học hàng đầu cả nước và sớm cho Quốc cái góc nhìn về kinh tế học rất chững chạc.

An lủi thủi trong trường BKHN, do đời không như mơ, bước vào trường với cú sốc về mọi thứ, chẳng có gì như tưởng tượng cả. Một trường kỹ thuật tốp đầu Việt Nam, nên nó bước vào giảng đường nhìn lên bảng và các con số, khối lượng kiến thức khủng khiếp đè lên đầu, khiến cu cậu nhiều lúc như nổ tung.

4 năm sau, lại về cái nơi cũ quê nhà, cụ già bán rượu khi xưa đã mất, lũ ôn con ngày xưa nay đã lớn, chúng không còn viển vông cái chuyện ngày xưa, mà đã phải ngồi tính đến vụ gia đình chúng sắp cắt viện trợ. Cả 3 đều có con đường riêng, ngành nghề riêng nhưng chúng có cùng một phát ngôn: "tao muốn có một sự nghiệp của riêng tao".

Quốc tâm sự: "tao sẽ kiếm một việc đúng sở trường của tao, rồi đến công ty đó học hỏi, vừa làm vừa học và khi nào đủ kinh nghiệm tao sẽ tách ra mở kinh doanh riêng".

Bình cũng không kém: "tao hiện tại đang được nhiều học bổng và nhiều bệnh viện lớn chú ý đầu tư, ra trường chắc chắn có suất rồi, làm vài năm có kinh nghiệm rồi tao sẽ mở phòng khám riêng".

An ngồi vật vờ nghĩ về cái kết quả học lẹt đẹt trong trường BKHN của nó và nghĩ về cái tương lai, mình sẽ là một kỹ sư, không biết ai nhận mình không khi cái kết quả bết bát vừa đủ để ra trường và mấp mé nguy cơ bị đuổi học.

(Trước kia An cũng học hành khá tốt nhưng vào trường BKHN, gặp áp lực học hành nên An không vào được khoa mà An yêu thích, và nó bị rớt tự do vào khoa nó học kém.)

Thời gian thấm thoát trôi qua, ngày ra trường cũng dần đến.

Năm 2012, Quốc ra trường với tấm bằng giỏi Kinh tế quốc dân, sau gần 6 tháng lận đận tìm việc thì cuối cùng Quốc cũng kiếm được một chân nhân viên kinh doanh, nó hào hứng khoe với bạn bè như thể cái công ty nó vừa xin được việc như là công ty của nó. Nào là công ty tao to thế này, lớn thế kia, sếp tao cao 2 mét.

An và Bình ngồi cũng GATO và sốt ruột vì mình còn chưa ra trường mà nó giờ về quê là oai rồi, có tiền và bước chân vào thương trường như người lớn.

Về phần Bình thì không có gì nể phục Quốc cho lắm, Bình học thuộc tầm suất sắc giỏi giang nên học bổng mà Bình có được còn nhiều hơn cả lương Quốc, Bình có thể mua laptop, xe máy bằng học bổng mà các nơi rót về. Vậy nên Bình khá bình chân cho tương lai và tự tin với một tương lai tươi sáng.

An thì khác, kể từ năm thứ 2 sau khi trượt khoa và vào một khoa mà nó rất kém thì nó quay sang hoạt động xã hội, nó học dốt hơn bạn bè trong lớp rất nhiều.

An tham gia hoạt động tình nguyện, đoàn hội, công tác lớp, kiếm việc làm thêm và cứ thế kỹ năng mềm nó phát triển vượt lên, và cái sự dở dang trong học hành khiến nó nghĩ nhiều hơn bao giờ hết và nhiều hơn bất kể ai.

An sẽ phải làm gì đây? Gắn bó cuộc đời với nghề mà mình kém cỏi hơn so với rất nhiều bạn bè hay sao? Mà thực ra với cái kết quả bết bát của nó thì có ai muốn nhận, có qua nổi vòng gửi xe hay không đây?

Nhiều năm làm công tác lớp, công tác xã hội, làm thêm đủ thứ kiếm tiền chi tiêu, kỹ năng xã hội của thằng An tăng nhanh đến ngưỡng chênh lệch giữa kiến thức chuyên môn và kiến thức tự học trường đời không còn nữa, và nó nhận ra nó tham danh vọng và tiền bạc hơn nhiều so với nó nghĩ.

Những ngày thu năm 2012 mát trời, ngồi ghế đá công viên Thống Nhất và nhìn dòng người qua lại An nghĩ: "Làm sao mình kiếm được tiền từ những người đang đi ngoài đường kia và họ vẫn vui vẻ nhỉ?"

Câu hỏi cứ vật vờ nhiều ngày, nhiều tháng, và nó cố tìm câu trả lời, nó bắt đầu tìm đến những cuốn sách. Nó muốn biết tại sao có người rất giàu có và có người lại nghèo khó, họ có gì khác nhau đây?

Nó phát hiện ra những cuốn sách thú vị của những người giàu viết, họ là những người rất nổi tiếng trên thế giới và nó như tìm được niềm vui nơi ấy, từ một thằng lười đọc sách mà nó lại trở thành một con mọt từ lúc nào không hay.

Các cuốn sách nối tiếp nhau qua tay nó và rồi nó nhận ra và hét lên với bạn bè là chúng mày nên đọc sách đi, học ở đó được nhiều lắm, nó ba hoa khoác lác với bất kể ai về những thứ nó học được.

Nó như một người điên, điên cuồng với những kiến thức kinh tế, điên cuồng với nghệ thuật cuộc sống, nghệ thuật của người giàu. An mau chóng biết rằng con đường đời nó là nơi đây. Nó thuyết phục bạn bè cùng học những cuốn sách đó và đi theo con đường của người giàu. Nhưng chả ai thèm quan tâm một thằng học kỹ thuật mà đi ba hoa về làm kinh tế này, quản trị kia, chiến lược nọ, và không ngừng khuyên nó bớt ảo tưởng đi...

Quay về với Quốc, hiện tại Quốc đã đi làm vài tháng và nó học hỏi nhanh chóng kiến thức mới, nó cuốn vào công việc chuyên nghiệp dần và phát huy được sở trường của nó về kinh tế. Quốc sướng và khoe với bất kì ai về khoản lương hậu hĩnh nó nhận được và những hứa hẹn lên chức trong công ty, cuộc sống vào guồng và nó chẳng cần nghĩ nhiều, hàng ngày đi làm rồi cuối tháng cầm cục tiền lương phấn khởi. Bố mẹ nó vui và hãnh diện về nó, và cả làng đều bàn tán về sự thành đạt giỏi giảng của nó.

Bình cũng không kém, nó chuẩn bị được đi du học và trở thành một tiến sĩ sau này, con đường hàn lâm mở rộng trước mắt, không ai ngớt lời khen về nó, nó làm rạng ranh tổ tông, dòng họ.

Thằng An, cả bạn bè, hàng xóm, làng xã chả thấy ý kiến gì, thỉnh thoảng thì thào "ngày xưa học giỏi lắm mà giờ vật vờ không thấy công danh gì".

Trời trở lạnh, mùa đông năm 2013 sắp đến Tết và vẫn 3 thằng nhãi con ngày nào giờ lại trở về quê hội họp.

Quốc say sưa kể về con bé làm cùng phòng xinh đẹp, cách nó liếc mắt mỗi ngày làm việc, và không quên nói đến các hợp đồng của công ty lên đến cả chục tỷ và ông sếp nó đi nước ngoài cả nghìn lần mỗi tháng.

Bình thì luôn miệng nói công nghệ ở nước ngoài tiên tiến, học tập sinh sống ở nước ngoài như thiên đường và văn minh, nói chuyện pha giọng tây, nửa tiếng Anh nửa tiếng Việt và ngôn từ Hàn lâm học sỹ. Khiến cho mấy ông lái taxi ngồi nhậu gần đó nhìn có vẻ ngưỡng mộ, và không ngớt gật gù.

Còn cái thằng bị coi là ất ơ An thì luyên thuyên triết lý muốn kiếm tiền nhiều thì phải phục vụ được nhiều người, mang lại lợi ích cho nhiều người, và muốn giàu muốn thành công thì hãy học theo những người thành công, hãy học những người giỏi nhất,...nó cứ lọ lọ chai chai và cố nói oang oảng. Bình và Quốc nghe mà cứ cười phá lên, rồi cũng bỏ ngoài tai chứ cũng không ý kiến nhiều, kệ nó nói tiếp cho có âm thanh, vui cửa vui nhà.

Phần 2: Vượt chướng ngại vật.

Tháng 3/2014, Bình chính thức được cử sang Mỹ để tham gia đào tạo 4 năm. Gia đình, bạn bè, ai cũng mừng cho Bình và mong chúc cho Bình thành công bên nước ngoài.

Ngày đó Quốc về chơi thăm Bình để chia tay có mang theo cô bạn gái về quê giới thiệu và dự kiến lập gia đình luôn. Quốc nói với An và Bình:

-" Tao giờ ổn định, cuộc sống ngon rồi, công việc an tâm không lo lắng gì nữa nên lập gia đình trước."

Bình chúc mừng cho Quốc rồi họ chia tay nhau sau trận nhậu nát như tương bần đêm đó.

Thằng An thì luôn nghĩ "Quốc ơi cậu đang bị phụ thuộc vào công ty cậu chứ cậu đâu được tự do". Nhưng nó kiềm chế và không nói vì bạn gái Quốc ở đó.

Quốc lấy vợ, sinh con và cuộc sống diễn ra đều đều hàng tháng, có lương rồi chi trả cho mọi chi phí sinh hoạt gia đình, Quốc là một người có tính sĩ diện cao nên phải tỏ ra là thành đạt.

Quốc cố gắng làm nhiều hơn, làm tăng ca ngày đêm, và lao vào công việc như con thiêu thân để kiếm tiền nhiều hơn. Quốc nói: "muốn có nhiều tiền thì phải làm nhiều hơn chứ còn làm gì có cách nào khác".

Quốc làm việc tốt và luôn nhận được giấy khen của công ty, thưởng tăng, chức tăng, luôn là nhân vật sáng giá của công ty. Quốc chìm đắm trong danh vọng, trong những lời khen của cấp trên, Quốc đầy sinh lực và tiếp tục lao vào cống hiến làm việc.

Về phần An, vẫn lối tư duy khác biệt, sau khi tốt nghiệp BKHN, An gửi bằng về quê nhà và theo đuổi đam mê mới, An vận dụng kiến thức tích lũy từ sách, từ trường đời và bắt đầu gây dựng sự nghiệp của riêng mình.

Tuy nhiên, cũng có những khoảng lặng trong cuộc sống của An, nhiều đêm nằm nghĩ: "thực ra bằng cấp mình không bằng bạn bè, xin việc không bằng bạn bè được, bằng cấp khác thì không có, mình đâu có đường lui, mình chỉ có một con đường là tự thân vận động theo đam mê đã chọn thôi". Nhờ vào suy nghĩ không có đường lui khiến cho An càng ngày càng tự tin với quyết định của mình, đơn giản nó nghĩ rằng không có cách nào khác. Phương châm theo cuốn sách: "mặc kệ nó! làm tới đi".

An nghiền ngấu hết gần 150 cuốn sách và thói quen đọc sách hàng ngày đã không bỏ nổi. Vận dụng kiến thức từ sách, An bắt đầu tìm thị trường và mở dịch vụ của mình để phát triển.

Quá may mắn, ngay dịch vụ đầu tiên mà An tham gia đã mang lại cho anh ta một nguồn thu lớn. An bắt đầu xây dựng công ty của mình, phát triển và vận dụng kiến thức quản trị con người, quản trị công ty nơi đây. Khi ấy cũng là thời gian An lập gia đình.

An có tiền, và cái tính manh động khác người, anh ta đã mang số tiền đấy đầu tư vào một mảng sản phẩm mới tung ra thị trường. Chân ướt chân ráo vào mảng sản phẩm, An gặp nhiều khó khăn và bị đối tác lừa dính luật cho một vố và phá sản sau 5 tháng.

An phải gánh nợ và phải ngồi tù 5 năm với khoản nợ không trả được.

...

Một góc buồn, Bình ở Mỹ nghe tin cũng chỉ gọi về gia đình và chia buồn. Còn thật ngạc nhiên, Quốc thì dửng dưng và nói: "trước kia nó học kỹ thuật, nó biết gì về kinh tế, chết là đúng rồi, đến tao còn chưa dám kinh doanh riêng đây này."

Cuối năm 2019, một cuộc suy thoái khủng khiếp xảy ra, bong bóng ".com" lại nổ bung lần nữa. Các công ty liên tục phá sản, đóng cửa, Quốc mất việc.

Quốc đang nuôi 2 con và gia cảnh nhanh chóng trở nên khó khăn và không còn đủ khả năng kinh tế nữa. Quốc không xin nổi việc nữa vì các công ty đều chỉ sa thải nhân viên chứ không nhận thêm.

Anh ta nhận trợ cấp bảo hiểm thất nghiệp 6 tháng theo đúng hợp đồng, nhưng do tiền bị trượt giá khiến nó chỉ đủ cho anh và gia đình không chết đói.

Bình về nước thời gian đó lấy vợ và làm việc cho một bệnh viện đa khoa lớn, Bình không bị ảnh hưởng gì hết của đợt suy thoái và Bình có được cuộc sống sung túc, và gia đình Bình sớm là một trong những gia đình giàu có, thượng lưu.

Quay về về An, từ lúc vào tù thì An ở chung với 5 người khác. Lúc đầu thì họ quay sang bắt nạt An, nhưng về sau An lại biến nơi đó thành một nơi rất thú vị, An bắt đầu nói về kỹ năng kinh tế, kỹ năng quản trị, tầm nhìn thị trường. Tù giam trở thành một nơi thú vị và hàng ngày họ trao đổi về kỹ năng làm ăn, kỹ năng làm giàu, và sự sáng tạo tuyệt đỉnh đã xuất hiện cùng một mô hình kinh doanh kinh điển được An nghĩ ra ở đây.

Thấm thoát thì 2021 đã đến, An ra tù và trở về với cuộc sống, không mảy may quan tâm đến ai hết, An đã lại bắt đầu lại với công ty mới với ý tưởng tuyệt vời trong tù. Anh khảo sát thị trường sản phẩm và tìm ra ngách cạnh tranh cho một dòng sản phẩm của mình, anh ta tìm đến những người chuyên môn và dùng kỹ năng đàm phán thuyết phục được một ekip mạnh mẽ.

Sản phẩm tung ra thị trường được hưởng ứng ngoài mong đợi, công ty phát triển nhanh khiến An đã phải ngay lập tức thuê luật sư, tư vấn chiến lược, tư vấn tài chính về để phụ giúp công việc, tránh đi vào vết xe đổ.

30/4/2024 ngày nghỉ lễ, An, Bình và Quốc được gặp nhau.

Bình tóc muối tiêu ở tuổi 34 do làm việc tần suất cao và vẫn luôn miệng nói về công nghệ y học nước ngoài, và tôn thờ thần thánh một giáo sư về Đa khoa người Mỹ là thầy dạy của mình.

Quốc thì mặt mày ủ rũ do thất nghiệp, An vẫn luôn tươi và tỉnh táo sau bao chuyện sóng gió.

Bấy giờ Quốc và Bình mới chịu nghe An nói:

"Bình này, cậu nên tìm ra con đường gì đó cho tương lai chứ cậu định làm việc hùng hục như này mãi thì sao được, cậu là bác sĩ mà cậu nhìn sức khỏe của cậu kìa."

"Quốc, ngay từ đầu mình đã muốn nói với cậu là con đường của cậu sẽ rất rủi ro, cậu không tự quyết được số phận của cậu chừng nào cậu còn đi làm thuê cho người khác. Tất cả mọi thứ cậu có đều được người khác ban cho và theo cảm xúc của họ. Với khả năng của cậu, cậu hãy tìm con đường cho mình đi. Theo mình thì đợt suy thoái kinh tế này sẽ lâu đấy, cậu đừng vùi đầu vào rượu nữa."

Phần 3: Tăng tốc.

Bình có chút suy tư khi thấy đi làm mãi như vậy biết sẽ ra sao, nhưng tiền kiếm được thì về già mình gửi ngân hàng, lấy lãi là đủ sống tuổi già, thế nên không lo. Bình bỏ đi ý định mở phòng khám riêng vì công việc hiện tại đang rất tốt, tại sao phải dứt ra.

Quốc gượng dậy sau cơm mê man, và quyết tâm tìm đến một sự nghiệp riêng, Quốc tìm đến An nhờ tư vấn một ý tưởng kinh doanh buôn bán.

An nói: "ý tưởng đó được đó, làm tới đi, thà thất bại với một ý tưởng còn hơn là không làm gì cả."

Quốc xây dựng một công ty phân phối hàng hoá, công việc có vẻ ổn và phát triển sau 3 năm, Quốc kiếm được tiền và gia đình ổn lại. Công ty lớn dần, Quốc không kham được và phải thuê thêm người, nhưng thói quen của Quốc khi đi làm thuê đó là luôn muốn được khen ngợi, luôn muốn giành công nên khiến nhân viên chán nản và quay sang nịnh bợ Quốc để được chủ quý. Quốc làm tháo vát hơn nhân viên và luôn chê trách nhân viên, rồi sau đó Quốc lao vào tự làm chứ không chịu nổi nhân viên. Và Quốc già đi nhanh chóng do công ty đó.

An với kinh nghiệm lăn lộn làm công ty riêng từ năm 24 tuổi, nên giờ đây An liên tục nhìn ra thị trường mới và thành lập các công ty mới. Chẳng mấy chốc An thành chủ tịch hội đồng quản trị của 3 công ty dịch vụ, 1 công ty thời trang và chuỗi nhà hàng ăn dành cho giới quý tộc phủ rộng khắp châu Á và 4 nước lớn của Châu Âu khi An ở độ tuổi 40. An còn thuê chính giáo sư mà Bình luôn khen ngợi về làm việc cho mình, phục vụ y tế trong tập đoàn của An.

An sở hữu lượng tài sản lớn và với kiến thức từ thực tiễn và gần 2000 cuốn sách mà An đã đọc từ khi 23 tuổi.

Phần 4: Về đích

Bình nghỉ hưu năm 60 tuổi và có tài khoản tiết kiệm ngân hàng gần 2 tỷ phục vụ tuổi già, với lãi suất 6%/ năm, đủ cho hai vợ chồng già sống.

Quốc làm việc cật lực do không tin tưởng người ngoài, và năm 60 tuổi có một công ty phân phối sản phẩm cho một nhãn hàng của Đức, cuộc sống bận rộn, không nghỉ ngơi, nhưng Quốc cũng thành công, có sở hữu biệt thự và con cái đủ điều kiện du học.

An thì từ năm 40 tuổi đã là chủ sở hữu của nhiều công ty nên tài sản tính đến tỷ đô và số tiền của An luôn được đầu tư nhờ vào một hệ thống cố vấn chuyên nghiệp khiến cho số tiền ngày càng tăng lên khủng khiếp. An và gia đình đi du lịch và thường ăn tại các cửa hàng thuộc hệ thống nhượng quyền của mình tại Châu Âu.

Tháng 9 năm 2047, khi An 57 tuổi thì ông được trường BKHN mời về tham dự buổi lễ trao bằng tốt nghiệp suất sắc cho sinh viên, và khi được sinh viên muốn biết về bí quyết làm giàu, ông đã có một bài phát biểu kể về Bình, Quốc và ông như trên rồi phần cuối bài phát biểu như sau:

"Các cháu có thể là bất kể ai trong 3 chúng tôi, và mỗi người hãy chọn theo đam mê của mình và hành động.

Nhưng bên cạnh đó các cháu cần nhớ bài học từ Quốc:

1. Người làm thuê là người không tự quyết định được số phận của mình, số phận của họ nằm trong tay cấp trên.

2. Người làm thuê luôn phấn đấu để được nghe tuyên dương, bằng khen từ cấp trên, người làm chủ thì đi phân phát nó.

3. Người làm thuê khi sang làm chủ thì phải học cách làm chủ chứ đừng giữ phong cách của người làm thuê trong công việc. Gần như nếu muốn làm tốt thì phải học lại từ đầu, vì giữa làm thuê và làm chủ không có điểm chung.

4. Người làm chủ là người tìm được người giỏi để làm chứ không phải người làm tất cả. Quốc đã không phân biệt được và đã làm thuê cho chính mình, chứ chưa hề làm chủ.

5. Quốc cũng giàu nhưng giàu bằng sức lao động của chính mình.

Bài học từ Bình:

1. Những người giàu từ công việc chuyên môn cao thì cái giá đổi lại là kỹ năng sử dụng tiền của họ, họ không phải nhà đầu tư, vậy nên tiền không tự làm việc họ được và chừng nào họ còn làm thì họ mới được nhận tiền. Khi ngừng làm việc là cũng hết thu nhập. Họ giàu về tiền nhưng không giàu về thời gian.

2. Nếu đặt lên cân thì một người thực sự giàu là người có cả tiền và thời gian chứ không phải người có nhiều tiền và thời gian dành cho bản thân còn không có thì huống chi cho gia đình.

3. Số tiền vất vả họ kiếm được thì chỉ có sinh lời ít ỏi bằng cách gửi ngân hàng. Với người hiểu về tiền đó là có lỗi với đồng tiền, có lỗi với sương máu đã bỏ ra kiếm chúng.

4. Bình cũng giàu, nhưng giàu bằng chuyên môn cao, và hoạt động trong lĩnh vực có yêu cầu rất khắt khe.

Bài học rút ra từ tôi (An):

1. Hãy bắt đầu với những gì ta đam mê, nếu muốn trở thành tỷ phú thì hãy học cách làm của tỷ phú và đi học từ chính các tỷ phú.

2. Bạn không thể học được cách làm CHỦ một công ty bằng cách học kiến thức của một đàn anh làm NHÂN VIÊN, đơn giản là họ không có kinh nghiệm của ông chủ.

3. Hãy biến rủi ro thành cơ hội, 5 năm trong tù tôi đã giúp 5 người tù nhân nơi đó trở thành 5 ông chủ sau khi ra tù vài năm. Không có gì là không thể biến thành lợi thế.

4. Khi đủ kinh nghiệm thì hãy nhớ là làm chủ sở hữu chứ đừng làm thuê cho chính mình như Quốc.

5. Hãy luôn đọc sách để có được kiến thức của người khác để tăng hiểu biết cho mình. Trên đời không có cuốn sách nào giúp bạn giàu luôn, nhưng mỗi cuốn sách sẽ dạy cho bạn một điều mới mẻ.

6. Tôi giàu là nhờ mang lại công việc cho hàng vạn công nhân và mang lại sản phẩm tiện ích cho hàng triệu người dùng. Mức giàu khác nhau phụ thuộc tỷ lệ với số người được nhận giá trị từ các cháu.

Chúc các cháu tìm được con đường phù hợp cho riêng mình."

Bài phát biểu vừa dứt, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, tuy nhiên vẫn có một số người trầm tư về những gì lão già An vừa nói và có lẽ họ không thích nó...

Phần kết:

Cuộc sống thật thú vị với bao nhiêu điều tuyệt vời thế mà nhiều người chỉ đơn giản là chưa tìm ra đã vội nản chí và luôn kêu than.

Nếu ngày xưa nếu An học giỏi ở BKHN, cuộc sống thuận lợi sẽ sớm cho ông một công việc như Quốc, và nếu ông không bị vào tù thì có lẽ giờ đây chắc gì ông đã có được ý tưởng tập đoàn toàn cầu ngày hôm nay. Vậy nên tất cả bất hạnh, khó khăn đều là giúp cho chúng ta có được điều tốt đẹp nhất, hãy trân trọng nó.

...một ngày giữa tháng 5/2062, chiều Hà nội nắng gắt nhiệt độ lên tới 33 độ, An đã già, mái tóc bạc phơ và quay về cổng trường xưa, cổng Trần Đại Nghĩa vẫn đó, chưa hề thay đổi. Ông ngồi vào quán nước dọc đường uống cốc nước trà đá sinh viên. Thấy 3 cậu nhóc ngồi với nhau cạnh đó, có gì đó là lạ, một cậu mặt mày ủ rũ.

Ông già ấy hỏi:

- "Có chuyện gì thế cháu? Các cháu học ở đâu?"

Một cậu nhóc nhanh nhảu:

- "Cháu học Kinh tế quốc dân, bạn này học Y Hà nội, còn bạn kia thì học BKHN nhưng bị trượt Khoa nên đang ngồi buồn ạ..."

Ông già An thoáng suy tư....

( Sưu tầm)
Read More

Lưu Bị là CEO vĩ đại của mọi thời đại

Leave a Comment
Tính cách của Lưu Bị từ lâu đã trở thành 1 tấm gương để bản thân tôi học tập, bởi nó na ná tính cách của tôi từ nhỏ. Đọc bài này mới thấy, hầu hết những gì tôi đã làm thời gian qua cũng khá giống với cách của Lưu Bị.
Chặng đường dài sắp tới, phải có tầm nhìn, phải tìm và giữ được người tài,... Thế mới thành công được!
Share bài này từ bài nhận xét của 1 người bạn!

Lưu Bị là CEO vĩ đại của mọi thời đại và là bậc thầy của mọi CEO cần học tập

1-Tầm nhìn: bất chấp xuất thân đầy nghi hoặc là chú vua, bất chấp thân phận nghèo hèn là anh bán chiếu- quan trọng nhất là tầm nhìn Vision để cho mọi người noi theo - Tầm nhìn khôi phục nhà Hán để mang lại trung quân - vì vậy là CEO các bạn cần phải có tầm nhìn - tầm nhìn càng lớn càng xa càng nguy hiểm thì các bạn càng có khả năng trở thành CEO vĩ đại
2-Phát hiện người tài: Mọi người bỏ qua khả năng phát hiện người tài của Lưu Bị ngay từ thủa bần hàn Lưu Bị đã thấy được tiềm năng có một không hai của quan công và trương phi - năng lực này không dễ mà có khi chọn người làm bá thiên hạ
3- Khả năng định hướng và chèo lái tiến về tầm nhìn: Lưu Bị không cần phải công thành chém tướng vì đó là chuyện của Quan Công và Trương Phi - Cái quan trọng nhất của CEO là nói cho các tướng - Middle Manager - nên đi đường nào , nên công thành nào còn CEO xuống công thành với tướng thì công ty coi như xong
4- Khả năng biết đứng xuống: Lưu Bị luôn luôn nói tôi tầm thường để đưa Triệu Tử Long,  Khổng Minh lên . Làm thằng CEO mà tranh cãi mình giỏi hơn tướng , trưởng phòng của mình thì cũng coi như là xong và bế tắc.
5- Tin vào người lạ: Lưu Bị làm nên nghiệp lớn quanh mình có em họ, chú họ, cô cậu hay không? Vì vậy nếu là CEO vĩ đại hãy tập thói quen tin tưởng và trao gửi trách nhiệm cho người ngoài.
6- Gắn kết nhân viên: Tới chết đi rồi cũng chỉ có 1 câu nói mà trói buộc Khổng Minh tới khi Khổng Minh lao lực mà chết : ''Trẫm chết đi rồi có gì khanh lên thay trẫm lãnh đạo Thục.'' Khổng mình nghe rồi nói sao '' Khanh có thể làm thế được'' - chiêu này là chiêu cực độc trong 36 kế Dục Cầm Cố Tung - muốn bắt nhưng phải thả

Cập nhật tiếp - Will be updated 
Read More

Chuyện cậu bạn trẻ người Campuchia

Leave a Comment
Ngày ở Campuchia, trên xe bus đi từ Battambang đến Siem Reap, tôi có gặp 1 cậu bạn người Campuchia thực sự đáng quý. Nói là bạn, nhưng cậu ta sinh năm 1994 (kém tôi 2 tuổi). Thực sự thì cũng chẳng có gì đáng phải nói (vì tôi đi xe ở nước bạn, lạ nước lạ cái, Tiếng Cam ko sành, tiếng Anh cũng chẳng sõi nên theo dự định của tôi là im lặng đến hết chuyến đi, vì sợ nói ra mình là người Việt Nam thì e rằng họ không thích ) nhưng khi nhìn thấy cậu ta lôi 1 quyển sách, mang tên The Equation - 1 quyển sách về kinh doanh mà tôi đã từng xem qua tiêu đề - tôi ngay lập tức chú ý, quan sát các cử chỉ của cậu ta. Thực sự ấn tượng, cậu ta đọc 1 cách say mê, trên tay còn cầm bút nhớ để ghi chú những phần quan trọng. Không phải là tôi thấy lạ bởi cách đọc sách của cậu ta, mà là lâu lắm tôi mới thấy 1 người đọc sách kinh doanh trên xe bus mà say sưa đến thế ( điều này tôi chỉ thấy ở sách truyện, và thường do mấy bạn gái ham đọc).

Vậy là nhân lúc xe dừng lại chút, tôi liền làm quen, nói chuyện với cậu ta, đồng thời xem sách ấy viết về gì. Cậu ta là Sinh viên năm 4 ở 1 trường ĐH về Cầu đường ở Siem Reap, nhưng lại rất giỏi Tiếng Anh và đang làm Tour Guide ở 1 công ty Du lịch ở Siem Reap. Sau khi nghe tôi kể về chuyến đi và dự định của mình, cậu ta thốt lên, bảo khâm phục tôi, và nói, ước mơ của cậu ta sau này khi ra trường cũng là được đi du lịch 1 chuyến ra nước ngoài để tìm hiểu, khám phá thế giới xung quanh. Thực sự thì khi nói chuyện với cậu ta, tôi thực sự ái ngại cho vốn Tiếng Anh kém cỏi của mình, rất may là nhờ có ngôn ngữ cơ thể nữa nên tôi vẫn giao tiếp được.  Cậu ta bảo rằng, dự định của cậu trong tương lai cũng là mở 1 công ty Tour Du lịch, bởi Campuchia rất có lợi thế về du lịch ( tôi cũng thấy vậy, nếu ko có du lịch thì chắc trên thế giới sẽ chả biết Campuchia là nước nào), nên cậu ta cũng rất chăm đọc sách về Kinh doanh, Quản trị để sau này phục vụ cho sự nghiệp riêng, ...

Cậu ta cho tôi 1 cách nhìn nhận hoàn toàn khác về người Campuchia, nhất là thế hệ trẻ ở đây. Họ chăm chỉ, ham học hỏi, nói Tiếng Anh rất tốt ( vì ngoài cậu ta, tôi còn nói chuyện với vài bạn sinh viên cũng ngồi trên bus để lên trường đại học của họ ở Siem Reap, ít ra họ cũng nói tốt hơn tôi). Họ cũng mày mò tìm hiểu, đọc sách. Họ cũng nhanh nhạy, mến khách, qua việc chỉ dẫn tôi ăn uống mấy món ăn khi dừng xe bus nghỉ trưa... Có thể cậu ta và những người bạn tôi gặp trên bus không đại diện cho số đông những thanh niên ở Campuchia, nhưng chỉ với những con người đó, tôi tin rằng tương lai Campuchia cũng sẽ lớn mạnh, và dần theo kịp các nước khác quanh khu vực và trên thế giới ( ít nhất về 1 mảng nào đó). Nhìn sang thế hệ trẻ Việt Nam, dù có nhiều kẻ vẫn đang mải mê ham chơi, theo đuổi những trò tiêu khiển, những thú vui phù phiếm, nhưng đa số họ cũng đang nhận ra được con đường đi dài hạn cho bản thân, cho đất nước. Có lẽ 10,20 năm tới đây sẽ là khoảng thời gian thi đấu trí tuệ thực sự quyết liệt giữa thế hệ 9X trên thế giới đây, và kết quả cũng sẽ phụ thuộc sự giáo dục, tôi luyện của các bạn ở thời điểm hiện tại rất nhiều.

Qua hơn 2 tiếng nói chuyện với cậu ta, được hướng dẫn 1 vài mẹo nhỏ khi đi du lịch ở Siem Reap, khi đi tham quan Angkor Wat, đi Biển Hồ ( Tonlé Sap) tôi chia tay cậu ta sau khi nhờ cậu ta gọi xe ôm để đưa tôi đến điểm nghỉ chân tiếp theo của mình.
Cảm ơn Vathana Nguon. Cậu lại giúp tôi có thêm động lực cho những chặng đường tiếp theo của mình ^^
 Chúng ta phải đưa Đông Dương thoát khỏi cảnh trở thành vùng trũng của thế giới chứ!

P/s: Vừa viết bài này xong, lên mạng thì tôi đọc được bài này từ báo Người lao động:

Có lẽ chúng ta cần thay đổi nhiều, và mạnh mẽ hơn nữa, nếu không muốn để các nước khác bỏ lại phía sau!
Read More

CHUYỆN CHỌN NGÀNH, CHỌN NGHỀ VÀ 2 CHỮ ''ĐAM MÊ''

Leave a Comment

Gần đây, nhiều bạn trẻ thường xuyên nói chuyện với tôi ( cả các bạn Học sinh vừa thi Đại học, lẫn các bạn đang trên giảng đường Đại học), hỏi về việc chọn ngành học Đại học hay chọn nghề sau khi đi làm.
Với hầu hết các bạn, tôi đều có chung 1 câu trả lời, đó là: ''Em cảm thấy thích cái gì thì học cái đấy, đừng tính toán thiệt hơn quá nhiều, cũng đừng quá so đó ngành nào dễ tìm việc hơn hay công việc nào nhàn hơn. Vấn đề cốt lõi chính là ở bản thân các em đấy!''
Đối với tôi, nếu các bạn thực sự ham mê một ngành, nghề nào đó, thì bạn sẽ tự tìm được câu trả lời cho sự nghiệp của mình. Không ngành nào dễ xin việc, cũng chả có ngành nào khó xin việc cả. Điều quan trọng nhất là ở việc các bạn có dám bỏ đi những thú vui tiêu khiển đời thường, để mày mò, tìm hiểu công việc, đi theo đam mê của bạn hay không. Các bạn cũng đừng đổ lỗi cho tình trạng COCC, hay đứa kia gia đinh có điều kiện này nọ, bởi vì nếu bạn ''giỏi'' hơn họ, thì rồi bạn cũng sẽ vượt qua họ sớm thôi. Cũng đừng bao giờ đổi cho chế độ giáo dục hay thầy cô giáo này nọ, bởi vì những người đang thành đạt ngoài kia, họ cũng từng trải qua như bạn.
Bản thân tôi, tay trắng mới ra trường, chưa tạo dựng được thành tựu gì đáng kể cho xã hội, nhưng tôi luôn cảm thấy tự hào bởi vì mình đã xác định được con đường sự nghiệp của bản thân, tìm được những đam mê cho cuộc đời mình. Tôi luôn hân hoan vì điều đó. Và sắp tới đây là thời gian tôi tiếp tục thực hiện những kế hoạch của mình. Nhiều bạn tôi chỉ vì theo sự sắp đặt của cha mẹ, hay chưa tìm được đam mê nào cho bản thân, nên chọn học những trường ĐH mà họ ko ưa thích, hậu quả là hoặc họ ra trường với 1 tiền đồ không sáng sủa gì, hoặc là bỏ bê việc học, dẫn đến việc phải thi lại ĐH, đuổi học,...
THẬT LÀ MẤT THỜI GIAN!
Mà thời gian là vàng bạc các bạn ạ! Tuổi trẻ chúng ta có hạn, nên chúng ta phải xông pha thật mãnh liệt vào!
Nếu học ngành A bạn thích, thì bạn hãy kiên trì học Chuyên môn thật tốt (bởi vì nó chính là cái cốt lõi). Nếu bạn muốn làm ngành Y Dược thì tìm hiểu sâu về Y Dược, bạn học Luật hay Kinh tế, Sư phạm thì tìm hiểu sâu về Luật, Kinh tế, Sư phạm. Sách giáo trình còn hạn chế thì bạn lên thư việc tìm sách tham khảo, lên mạng, vào cả trang Việt Nam lẫn nước ngoài để tìm hiểu thật sâu về chuyên môn của bạn, về những gì các nước bạn trên thế giới đã và đang làm. Như vậy là bạn đã giỏi về Chuyên môn hơn bao bạn đồng trang lứa rồi.
Tiếp theo thì hãy chủ động nói chuyện, tham khảo ý kiến các thầy cô giáo, các anh chị đi trước về công việc của bạn sau này. Những buổi nói chuyện đó sẽ giúp các bạn dần nhìn ra con đường nghề nghiệp của bản thân mà bạn đang theo đuổi trong 5, 10, 20 năm tới...
Xin đi thực tập hoặc học việc ở 1 nơi mà ngành bạn học có thể vào làm ( Doanh nghiệp hoặc Cơ quan) với toàn bộ tâm huyết của tuổi trẻ, tạo được giá trị cho Doanh nghiệp hay Cơ quan đấy. Khổ cũng được, nhục cũng được, nhưng hãy làm đi, đừng sợ, bởi vì những ngày đẹp đẽ rồi cũng sẽ đến với bạn. Còn xin như thế nào cũng chính là do bạn, mạnh dạn làm Hồ sơ, CV rồi nộp đi,đừng sợ. Bạn bè tôi lúc sinh viên họ đi làm nhiều lắm.
Các bạn ạ,
Đừng phí hoài tuổi trẻ vào những chuyện đâu đâu,
Để rồi sau này lại lắc đầu nuối tiếc.
Và hãy tìm ngay cho mình niềm đam mê cuộc đời bạn nhé.
Bởi vì:
Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già,...
Huế, 1/8/2015
‪#‎HUYDELL‬
www.huydell.net
Read More

Chuyến đi để đời.

Leave a Comment

11.    Ước mơ ngày nhỏ
Ngày còn nhỏ, như rất nhiều bạn bè đồng trang lứa khác, tôi cũng có 1 ước mơ đó là được phiêu du khắp thế giới, khám phá các vùng đất trên quả địa cầu này. Ước mơ đó được dựng xây qua những buổi xem Thế giới động vật, Discovery trên VTV2 hay những bộ phim phiêu lưu như ‘’80 ngày vòng quanh thế giới ‘’( của ai nhỉ, chả nhớ).
Để rồi, khi ta càng lớn, bắt đầu sống 1 cuộc sống thực tế hơn, không còn 1 cuộc sống đầy ước mơ của trẻ thơ thì ước mơ của người ta sẽ nhỏ hẹp hơn, hoặc tự động tiêu biến đi, để giành chỗ cho sự bon chen của cuộc sống cơm áo gạo tiền… Tôi cũng dần lãng quên đi ước mơ ấy của mình, tôi lao vào học tập, để được vào 1 trường cấp 3 tốt, 1 trường ĐH mà mình mong muốn, chỉ với nguyện vọng là xin được việc vào 1 cơ quan nào đấy, cùng 1 mức lương vừa phải, ổn định, đủ sống, ko phải bon chen nhiều. Có lẽ cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn với tôi như vậy. 1 cuộc sống nhàn hạ, thảnh thơi, đôi lúc điểm vào 1 vài sự kiện nào đó đặc biệt tí, cho đến cuối đời.
Nhưng may thay, 1 đêm hè năm 2012, 1 giấc mơ huyền diệu đã khiến tôi thay đổi tất cả. Trong giấc mơ đó, tôi được phiêu du khắp mọi miền thế giới, được giao tiếp với rất nhiều dân tộc trên Trái Đất bằng … Tiếng Việt. Tôi thức dậy, suy ngẫm, và lôi quyển Thép đã tôi thế đấy trong góc bàn ra, đọc 1 vài dòng mà tôi tâm đắc gấp lại từ lúc đọc cách đây khá lâu. Và tôi thấy mình cần phải làm gì đó. Với  1 quyết tâm và sự hứng phấn mãnh liệt, tôi tự nhủ rằng ‘’Nhất định mình phải đi du lịch vòng quanh thế giới’’. Thực hiện điều đó như thế nào thì đó chỉ đơn giản là kiếm thật nhiều tiền, sẽ phải làm Kinh tế để kiếm thật nhiều tiền. Đương nhiên lúc đấy ko phải là thời điểm phù hợp để tôi suy tính sâu xa cho dự định đó. Và tôi đành cất nó trong file Nhật ký ở Máy tính, hẹn ngày nào học ĐH xong, tôi sẽ thực hiện.
2.  Sự kết hợp diệu kỳ
Những năm tiếp theo  chứng kiến được sự thay đổi rất lớn của cuộc đời tôi. Tôi bắt đầu hợp tác kinh doanh, tự kiếm những đồng tiền bằng kinh doanh đầu tiên cho bản thân. Tôi bắt đầu kết giao được với thật nhiều anh chị tài năng, những con người có số má ko chỉ trong ngành Dược. Tôi được gặp nhiều người bạn với tư tưởng Start up, tự đi trên đôi chân của mình… Tất cả những thứ đó giúp tôi chọn được cho mình 1 sứ mệnh cuộc đời, 1 lộ trình nghề nghiệp mà tôi sẽ làm, sẽ phấn đấu hết mình để hoàn thành nó. Tôi bắt đầu lao vào thực hiện những kế hoạch, mục tiêu mình đặt ra, suýt bỏ quên cái dự định du lịch kia luôn.
Rồi cũng 1 ngày đẹp trời, tôi được xem những hình ảnh con người ở các đất nước bạn trên TV, tôi thắc mắc: cuộc sống của họ như thế nào nhỉ? Ngành Dược bên họ có khác gì bên mình? Họ hay dùng thuốc Tân Dược hay thuốc cổ truyền quê hương họ?... Thật nhiều ý nghĩ trong đầu tôi hiện ra.
 Giật mình, tôi nhớ lại giấc mơ huyền diệu kia. Ngay lập tức, tôi mở máy tính và tìm lại những dòng Nhật ký ngày xưa. Tôi lại nảy cho mình những ý tưởng tuyệt vời cho sự nghiệp, vừa thoả mãn được chí làm giàu, vừa thoả mãn được niềm ham mê đi du ngoạn 5 châu. TÔI SẼ ĐI DU LỊCH CÁC NƯỚC ĐỂ TÌM HIỂU NGÀNH DƯỢC. Sung sướng đến tột cùng khi tưởng tượng đến cảnh những sản phẩm của tôi – những Dược phẩm của Việt Nam –  có mặt ở khắp các quốc gia trên thế giới, được nhân dân thế giới tin dùng. Còn tôi thì vẫn được đi du lịch.

3.       Khoảnh khắc quyết định
 ‘’Đương nhiên tài chính ko đủ để 1 chuyến toàn cầu được, nên đành giới hạn cho mình ở mấy nước  Đông Nam Á đây thôi, trước mắt là như thế, còn sau đó như thế nào thì từ từ vừa làm vừa tính. Sang 2 nước Cam,Lào trước xem nó như thế nào đã, nghe biểu cũng đang phát triển sắp hơn VN; còn Singapore thì con rồng châu Á rồi, sang xem bển có cái gì hay mà nhiều nước châu Á coi nó là chuẩn mực vậy, nhất là Dược phẩm chứ; còn thằng Philippin, thế mạnh thì nhiều mà ko biết tận dụng, cũng na ná Việt Nam nhà mình, thôi sang chuyến xem.’’ Tôi nghĩ vậy và quyết định lộ trình của mình là 4 nước bạn Campuchia, Lào, Singapore và Philppin. Sau đó về Việt Nam khởi nghiệp.
Nghĩ là làm, mấy tháng qua, tôi giành trọn thời gian của mình để tìm hiểu về những nơi mình sẽ đi qua, liên hệ từng người bạn, anh chị ở các nơi để xin sự hỗ trợ. Đôi lúc cảm thấy mình thật may mắn vì được sự giúp đỡ nhiệt tình ở những người bạn 4 phương. Có những người dành cả đêm để chat skype với 1 kẻ xa lạ như tôi, có người định bỏ cả tiền túi để giúp tôi thuê nhà trọ vì sợ tôi ko đủ tiền khi tôi trình bày mình sẽ đi với 1 kinh phí eo hẹp,…
 Niềm vui ùa về mỗi khi tưởng tượng những Ngũ hành sơn, Nhà thờ Đức bà, những Ăng co vát, Singapore, Cebu,… sắp hiện hữu trước mắt tôi thay cho những bức ảnh trên internet.  Càng sung sướng bao nhiêu thì tôi càng mày mò, tìm hiểu bấy nhiêu, để đến giờ phút này, thời gian để tôi bắt đầu CHUYẾN ĐI LỊCH SỬ chỉ còn tính bằng giờ.

3. Sự khởi đầu
Bây giờ, tháng 7/2015, lúc vừa tốt nghiệp xong, trong khi các bạn bè tôi, người đang vui vẻ ở 1 vị trí nào đó trong các DN Dược, kẻ đang thất thểu nộp đơn xin việc khắp nơi, thì tôi lại chọn cho mình 1 sự khởi đầu đặc biệt, không giống ai.
 Và tôi tin tưởng rằng, sự khởi đầu này sẽ thành công, bởi tôi sẽ thực hiện nó với 1 con tim nhiệt huyết, 1 niềm đam mê cháy bỏng…

Ôi!
Sẽ bỏ quên mọi thứ ở sau lưng để đi theo đam mê của mình!
Ngành Dược thế giới đang chờ đợi tôi chinh phục.

Thật là vui!
Thật là háo hức!
Read More

Bài học Khởi nghiệp: Cháo nóng húp quanh

Leave a Comment
Lấy của ông Tony... Haizz, cái yếu điểm quan trọng nhất mà mình vẫn chưa khắc phục được là Kỷ luật. Đôi lúc đặt mục tiêu mà chưa kỉ luật, nên ko tập trung hoàn thành mục tiêu.
Giờ thì phải Kỉ luật ngay và luôn. Không thể chờ đợi được phút giây nào nữa.
Thank Tony

100 bài dạy làm ăn, biên tập theo chương trình của Đài truyền hình Hàn Quốc thập niên 70
------------------------------------------------------------------
Bài 4: Cháo nóng húp quanh

Bạn trẻ khi tự nhận mình đã có tiêu chuẩn cần và đủ để khởi nghiệp, tức biết làm việc, có óc quan sát, biết phân công lao động cho người khác, thì hoàn toàn có thể nghĩ đến việc làm chủ. Để có thể trở thành một ông chủ lớn, và cơ nghiệp lâu dài, các bạn cần lòng hào sảng, sự kỷ luật, và có kỹ năng street smart. Thiếu 1 trong 3 điều kiện trên, thì thất bại trong làm ăn coi như đã được báo trước. Nên phải chín chắn suy nghĩ kỹ trước khi mở cái gì đó dù chỉ là một quán bún bò nhỏ xíu.

Khi khởi nghiệp, mọi người buộc phải có ý tưởng. Làm cái gì đây. Nhưng cái này thường không lo vì với người khao khát làm ăn, họ luôn quan sát để ý để chuẩn bị “sau này sẽ mở cái này kiếm tiền nè”. Cái lo lắng nhất của người khởi nghiệp là vấn đề đầu tiên, tiền đâu?

Tiền đâu? Như trong bài “tiền đâu khởi nghiệp”, tiền chúng ta phải tự tích lũy để có số vốn ban đầu, thời “tay không bắt giặc” đã qua rồi. Bán vé số cũng phải có vài trăm ngàn đặt cọc đại lý, làm cò cũng phải sắm chiếc xe máy và cái điện thoại, mở công ty dịch vụ cũng phải có máy tính máy fax máy in…Nên bạn trẻ hãy chăm làm việc và tích lũy, đừng ăn xài hoang phí nữa. Làm điên cuồng vô để có thu nhập tốt hơn, lương thưởng tốt hơn, đang đi làm thuê phải làm hết sức. Vũ trường rượu ngoại thuốc lá mát xa mà chi. Mua vui chỉ được vài phút giây ngắn ngủi. Gái đẹp xe SH làm chi, hết tiền thì chả ai nhớ đại ca nào hôm bữa gọi cả chục chai rượu bao cả quán. Nên bạn trẻ đang đi làm công ăn lương, ngoài việc làm hết năng lực và 150% thời gian công sức, phải tính toán chi phí của cuộc sống cá nhân của mình ở mức tối thiểu nhất, còn lại để dành sau này còn mần ăn, hẻm lẽ cứ đi làm thuê miết? Già yếu rồi mà phải làm theo tụi nhỏ sáng lên viết to-do list, tối ngồi họp đến khuya, quần quật dưới sự chỉ đạo của người khác khi tóc đã bạc thì khổ lắm. Nên phải đầu tư sao cho khi tóc đã bạc, răng đã yếu không còn gặm cỏ non được nữa, thì phải có một cơ ngơi đẻ ra tiền dù ít dù nhiều để nghỉ hưu trong an tâm, không phải chống gậy đi nịnh nọt người khác để kiếm đồng lương mua sữa.

Cách đây mấy năm, có một bạn trẻ nọ tên Bi đang làm cho một tập đoàn nước ngoài, lương được 25 triệu/tháng. Cậu ấy cứ xum xoe theo đám bạn con của các ông chủ nhà máy, tối nào cũng đi bar, ăn nhà hàng Hàn Quốc, Nhật Bản…rồi mua sắm cái áo cũng phải 2-3 triệu đồng. Rồi rủ rê du lịch nước ngoài suốt để check-in trên facebook là đang ở hải ngoại cho người ta nể. Ba năm ra trường mà chẳng để dành được đồng nào. Cuộc sống trôi qua vô vị, nhạt nhẽo.

Bỗng dưng một lần tỉnh ngộ, ngồi cà phê nói với Tony là con muốn khởi nghiệp làm ăn. Tony nói nếu con quyết tâm, con phải để dành tiền đi, lên kế hoạch hẳn hoi đi. Nó là đứa thông minh và quyết liệt nên bắt tay ngay. Phòng riêng đang thuê giá 3 triệu/tháng ở Bình Thạnh được nó trả lại, rồi nó xuống quận 9, tận chợ Long Phước, thuê 1 cái phòng y chang vậy như giá chỉ có 1 triệu trong một chung cư lớn. Hàng ngày, nó đón xe buýt số 88 lên quận 1, xe thả xuống chỗ sở thú, nó lội bộ mấy trăm mét nữa là tới công ty ở đường Tôn Đức Thắng. Nó nói con dậy sớm, đi làm trên xe buýt, nhìn xuống mọi người tranh nhau đi xe máy, kẹt xe khói bụi xịt vào mặt, mới thấy quyết định của mình là khôn ngoan, sao hồi xưa mình khờ thế. Rồi đi bộ mỗi buổi sáng khiến người nó cao lớn, lưng thẳng, đẹp đẽ…Quan trọng hơn là nó tiết kiệm được 2 triệu/tháng tiền nhà, và ở xa nên mọi cám dỗ đô thị không có trong trí óc nó nữa. Buổi tối đi làm về, nó nấu cơm ăn cho sạch sẽ, rồi tập gym trong chung cư, nghe nhạc, học ngoại ngữ, làm quen với bạn bè trong khu đó, dạy tiếng Anh cho một nhóm sinh viên cao đẳng Công thương gần nhà. Với quyết tâm cao độ, 1 tháng nó chỉ xài có 5 triệu, còn dư đúng 1000 USD cất vào tài khoản. Sau một năm, nó được 12,000 USD, đem qua gặp, nói Tony ơi, con sẽ khởi nghiệp với số tiền ban đầu này. Tony nói chuyện một hồi, thì thấy kỷ luật đã có, tính hào sảng phóng khoáng cũng có, street smart cũng đã có đủ, nên nói “ừa con làm đi”.

Nó mở một công ty chuyên về dịch vụ du lịch, dù lĩnh vực chuyên môn của nó là kiểm toán. Nó nói ý tưởng làm ngành này bắt đầu từ khi công ty nó nhận vô 4 sinh viên thực tập từ Mỹ. Ở nước ngoài, trước khi tốt nghiệp một số ngành, sinh viên phải có báo cáo thực tập. Nhưng để xin vô được Cocacola, Boeing, Microsoft, PWH, P&G…ở Mỹ để thực tập là rất khó, trong khi đó, tụi này qua các nước như Việt Nam, xin vào thực tập ở các công ty rất lớn, có niêm yết trên sàn chứng khoán…lại rất dễ dàng. Nên gần đây, phong trào sinh viên các ĐH lớn của Mỹ, Anh, Úc…sang Việt Nam thực tập rất rầm rộ. Chi phí ở New York chẳng hạn, một tháng sinh hoạt cũng mất hết mấy ngàn đô, trong khi đó đem qua Việt nam ở mấy tháng, chi phí cũng như vậy, mà lại có thêm được báo cáo nộp cho trường. Thế là thằng Bi lên mạng, vô các trường ĐH đó giới thiệu, vô mấy cái confession forum gì đó của sinh viên để giới thiệu PR. Khách hàng đầu tiên của nó là một nhóm sinh viên ĐH Utah, khoảng 20 đứa, thực tập về chứng khoán. Thế là nó đem 20 thằng này qua Việt Nam, thuê 2 cái villa ở quận 2 cho ở, rồi hàng này thuê xe đưa đón, thả nhóm này ở công ty chứng khoán A, thả nhóm kia ở ngân hàng B….chiều đón gom về. Sau đó là nhóm sinh viên thực tập về công nghệ, nó chở lên các nhà máy ở Bình Dương, nhóm về Nông nghiệp, nó chở lên Củ Chi, nhóm về du lịch, nó thả ở mấy khách sạn 5 sao trong trung tâm thành phố…

Việc thuê xe chở khách luôn là vấn đề rắc rối, lúc sớm lúc muộn, không chủ động. Nên nó quyết định vay tiền mua chiếc xe đầu tiên chở khách. Nó lo quá nên mới chạy qua xin ý kiến. Tony nói con cứ coi kỹ việc kinh doanh của mình, nếu thật sự tốt, có khả năng trả nợ thì cứ mạnh dạn vay mượn, sợ gì. Nó tính toán thấy OK, về quê mượn sổ đỏ vay tiền mua xe kinh doanh. Nó nói con ký hợp đồng vay tiền mà run muốn chết, có gì ảnh hưởng đến gia đình mình, may mà mẹ con cũng ủng hộ, vì thấy nó làm ăn chín chắn. Nó vay mua xe xong, giờ tích lũy mua thêm 1 chiếc như vậy nữa, chuyên làm internship tour cho sinh viên nước ngoài. Nó nói, thị trường internship tour này mênh mông, hàng triệu triệu sinh viên bao nhiêu nước, đứa nào chả có nhu cầu làm báo cáo tốt nghiệp, trong khi công ty Việt nam thì có nhu cầu tiếp thị ra thế giới bên ngoài. Nhiều xí nghiệp thủy sản sau khi cho nhóm sinh viên quốc tế thực tập xong, về có bao nhiêu đơn hàng mới, cũng do tụi cựu thực tập sinh giới thiệu. Nhiều resort, khách sạn ở Tp HCM sau khi cho các bạn thực tập xong, lượng khách tăng vọt do các bạn trẻ này cảm kích, giới thiệu với bạn bè…

Chuyện thằng Bi chỉ là một câu chuyện nhỏ để các bạn thấy là trong làm ăn, nếu không vay vốn thì không đón được các cơ hội lớn được. Doanh nghiệp nào tự hào tôi chả vay vốn gì của ai, thì thôi, sẽ dậm chân tại chỗ hoặc quy mô bé mãi, không lớn được. Trong làm ăn, cần phải có tài chính vững mạnh. Hùn nhau cũng được, vay ngân hàng hay từ người khác cũng được, miễn là mình nhắm là có thể trả lại. Việc trả lại, mình thực hiện dần dần, từ từ, từng tháng từng quý, cuối cùng cũng có được cơ nghiệp. Đừng sợ nợ. Sợ thì chẳng có gì. Nhưng đừng có máu cờ bạc, năng lực cơ nghiệp có 1 mà vay 10, đổ nợ đều là do không chín chắn cả. Vay để mua nguyên liệu, đầu tư máy móc....tuyệt đối không dùng để cất nhà to ra, siêu xe lấy le với mọi người, hay tiêu dùng cá nhân trong khoản tiền vay đó, dù một đồng cũng không, vì tiền vay có một năng lực tâm linh rất lớn, mục đích vay làm gì thì phải làm đúng cái đó. Người ta cho anh vay để làm ăn thì anh PHẢI dùng tiền đó để làm ăn, thì nó mới còn và sinh sôi. Và ngược lại.

“Công nợ trả dần, cháo nóng húp quanh”, người giàu có ngày xưa hay dạy con cháu như vậy. Bưng tô cháo trên tay, nóng quá sao húp cái rột được. Nên dùng muỗng vét xung quanh tô cháo, chỗ nguội nhất ăn trước, húp dần húp dần, rồi từ từ cũng hết tô cháo...

P.S: Tuy nhiên, tuyệt đối không được khởi nghiệp nếu chưa có sự kỷ luật cho bản thân. Nếu vẫn ngủ dậy không nổi, vẫn còn đi làm muộn, không ghi to-do list vào buổi sáng, đang làm việc vẫn chat chit hay mở facebook ra...thì phá sản là sự dự báo trước. Tốt nhất vẫn cứ đi làm thuê cho quản lý nó mắng để được kỷ luật hơn. Đời người, thành công, thành nhân hay thành nhảm nhí vô dụng...đều là do cá nhân ấy cả.
Read More