Meet The Author

Tôi là Nguyễn Quang Huy, biệt danh Huy Dell. Tôi là 1 Dược sĩ đam mê cống hiến cho xã hội.

author
Showing posts with label Y Dược học. Show all posts
Showing posts with label Y Dược học. Show all posts

Những lời khuyên “vô giá” lúc lâm chung của vị Thầy thuốc Trung y 112 tuổi

Leave a Comment
Món quà để lại lúc lâm chung của một vị thầy thuốc Trung y cao tuổi, thật quá tuyệt vời! Tổng cộng có 100 điều, mỗi điều đều rất cao thâm, nên cần phải đọc đi đọc lại nhiều lần, nó sẽ giúp bạn đề cao nhận thức đối với sức khỏe!


1. Hãy nhớ kỹ: Ngủ là yếu tố quan trọng nhất của dưỡng sinh. Thời gian ngủ nên từ 21h đến 3h sáng. Vì thời gian này là mùa đông trong ngày, mùa đông chủ yếu là ẩn náu, mùa đông mà không ẩn náu thì mùa xuân, hạ sẽ không thể sinh trưởng, sang ngày hôm sau sẽ không có tinh thần.

2. Tất cả các vị thuốc dùng để trị bệnh cho dù là Trung y hay là Tây y đều chỉ là trị phần ngọn, không trị tận gốc. Tại vì tất thảy bệnh tật đều bắt nguồn từ những nguyên nhân sai lầm mà sản sinh ra hậu quả sai lầm. Nguyên nhân sai lầm mà không trừ dứt, thì hậu quả sẽ không thể bỏ tận gốc. Nguồn gốc căn bản của sức khỏe là tại Tâm. Hết thảy pháp từ tâm sinh ra. Tâm tịnh thân sẽ tịnh. Vì thế khi bị bệnh rồi, không được hướng ngoại cầu, phải dựa vào hệ thống phục hồi của bản thân để chữa trị bệnh của chính mình. Kỳ thực con người và động vật là giống nhau, bệnh của động vật đều là tự dựa vào bản thân mà tự hồi phục, và con người cũng có khả năng đó.

3. Quan niệm đúng đắn có tác dụng giúp người bệnh tiêu trừ bệnh tật tốt hơn nhiều so với sử dụng biệt dược đắt đỏ và phẫu thuật. Có được quan niệm đúng đắn, bạn sẽ có quyết định đúng đắn, bạn sẽ có hành vi đúng đắn, và bạn sẽ có thể phòng ngừa rất nhiều bệnh tật phát sinh.

4. Con người vốn hội tụ hết thảy trí huệ, tuyệt đối không phải là học từ trong sách vở, mà là từ tâm chân thành, tâm thanh tịnh của bản thân, từ trong [thiền] định mà sinh ra.

5. Trong giới sinh vật con người là linh thể có cấu tạo hoàn mỹ nhất, khi con người được sinh ra là đã có một cơ thể khỏe mạnh; sự điều chỉnh trạng thái khỏe mạnh của con người là dựa vào chính hệ thống điều tiết phục hồi của bản thân để hoàn thành, chứ không phải dựa vào nhân tố bên ngoài, các nhân tố bên ngoài chỉ có tác dụng phụ trợ.

6. Đại đa số hiện tượng bệnh tật của con người là hiện tượng biểu hiện khi cơ thể đang điều tiết, thanh lọc những thứ không tốt trong thân thể, là trạng thái biểu hiện ra khi cơ thể tự động điều tiết trở lại trạng thái cân bằng, vì thế chúng ta nên coi đó là hiện tượng sinh lý bình thường, chứ không nên coi đó là căn bệnh để tiêu diệt. Vì vậy khi con người bị bệnh, nhất định không nên có tâm thái oán trách và giận giữ, tâm lý phải ổn định, tâm định thì khí sẽ thuận, khí thuận thì máu sẽ thông, khi thuận huyết thông thì trăm bệnh đều sẽ tiêu tán.

7. Sức khỏe của con người không thể xa rời hai nhân tố: 1) Khí huyết đầy đủ; 2) Kinh mạch thông suốt ( bao gồm huyết quản và đường thông bài tiết những thứ cặn bã).

8. Khí huyết đầy đủ dựa vào: sự đầy đủ về thức ăn + dịch mật + bắt buộc trong khoảng thời gian (sau khi trời tối đến 1h40 sáng) có thể ngủ ngon giấc (thời gian này đại não hoàn toàn không làm việc, đều do thần kinh thực vật làm chủ đạo) + có thói quen sinh hoạt lành mạnh.

9. Kinh mạch thông suốt cần: Tâm thanh tịnh. Tất thảy thất tình lục dục đều có thể phá hoại tâm thanh tịnh, từ đó phá hoại sự lưu thông bình thường của kinh mạch.

10. Duy trì một cơ thể khỏe mạnh khỏe mạnh không chỉ cần “tăng thu” (gia tăng khí huyết), mà còn cần “tiết chi” (giảm thiểu sự hao tổn khí huyết).

11. Ăn uống quá độ không những không thể gia tăng khí huyết, mà còn trở thành những thứ cặn bã mang gánh nặng cho cơ thể, hơn nữa còn bị tiêu hao khí huyết để thanh lọc chúng đi. Lục phủ ngũ tạng là một nhà máy chế biến khí huyết, thức ăn là nguyên vật liệu, năng lực chế biến là hữu hạn, còn thức ăn là vô hạn, cho nên số lượng thức ăn nhất thiết phải được khống chế.

12. Vận động thích hợp có thể giúp cho khí huyết lưu thông, nhưng đồng thời cũng tiêu hao đi khí huyết. Sự tuần hoàn của cơ thể tại vi mô chủ yếu dựa vào trạng thái lỏng và tĩnh mà đạt được, đây cũng là điều không thể thiếu cho một cơ thể khỏe mạnh.

13. Chất cặn bã trong cơ thể càng nhiều sẽ cần càng nhiều khí huyết để thanh lọc chúng, nhưng khi chất cặn bã nhiều lên và làm tắc huyết mạch sẽ làm giảm thiểu khí huyết, cái đó sẽ dẫn đến sự tuần hoàn ác tính, cũng chính là cơ lý khiến con người già yếu đi. Vì vậy nếu con người muốn khỏe mạnh không già yếu thì phải: 1) Giảm thiểu chất cặn bã trong cơ thể; 2) Tăng cường sự thông suốt của các đường kinh mạch; 3) Tăng cường khí huyết trong cơ thể.

14. Tin tưởng vào thuốc, tin tưởng vào số liệu kiểm tra, không bằng tin tưởng vào cảm giác của bản thân, tin tưởng rằng chính mình có đầy đủ năng lực để điều tiết. Nhưng trước hết bạn cần phải là người đắc đạo (trí huệ đã khai mở), mới có thể phân biệt được tất cả những điều này.

15. Sự khỏe mạnh, khởi đầu từ việc điều hòa tâm tính. Vì sức khỏe của bạn, bạn hãy tu Phật. Tu Phật đạt được sự vui vẻ đó là sự hưởng thụ tối cao của đời người.

16. Đối với người có bệnh cũ mà nói, chỉ khi có khí huyết đầy đủ (một là thông qua phương pháp bổ sung khí huyết như đã giới thiệu ở đây, hai là thông qua việc đi tản bộ để đánh thông khí cơ), bệnh tình mới có thể hiển hiện ra. Vì thế người luyện công sau khi công phu đã đạt đến một trình độ nhất định đều xuất hiện một vài hiện tượng “bệnh”. Đến lúc đó phải vững vàng kiên định, tâm thần phải tĩnh lại và luyện nhiều tĩnh công hơn để gia tăng khí huyết của bản thân, để mau chóng vượt qua giai đoạn này.

17. Con người làm trái với quy luật dưỡng sinh, mặc dù không nhất định sẽ bị bệnh ngay lập tức, nhưng một khi đã hình thành thói quen, liền gia tăng nguy cơ mắc bệnh. Điều này giống với luật lệ giao thông, bạn vi phạm luật lệ giao thông, không nhất định sẽ xảy ra tai nạn, nhưng tình trạng nguy hiểm là có thể thấy rất rõ ràng.

18. Tại sao con người nhất thiết phải duy trì trạng thái đói khát nhất định thì mới có lợi cho dưỡng sinh? Kỳ thực đây chính là sự vận dụng tuyệt diệu của chữ “Hư”. Đạo gia giảng, hư thì linh. Chính cái đó cùng với sự khiêm tốn khiến cho con người tiến bộ, giống như tự mãn khiến con người lạc hậu, vì thế con người nhất thiết phải thường xuyên duy trì trạng thái “hư linh”, mới có thể luôn luôn duy trì sự thanh tịnh, duy trì sự khỏe mạnh.

19. Con người muốn khỏe mạnh, thì nhất định phải làm cho bên trong cơ thể có đầy đủ “khí” để “khí hóa” những thức ăn đi vào. Chỉ có như thế, thì bên trong thân thể bạn mới không tích tụ chất cặn bã, sẽ không có thức ăn thừa bị phóng thích và phân tán “hư hỏa” gây tổn hại các cơ quan nội tạng trong cơ thể bạn. Cái “hư hỏa” còn làm tổn hại “khí” của bạn. Vì thế, từ trên ý nghĩa đó có thể thấy, con người hiện đại bị bệnh, đại đa số là do ăn uống không điều độ gây ra.

20. “Nằm lâu hại khí”, “Ngồi lâu hại thịt”, “Nhàn hạ ắt khí ứ đọng”, lại dưỡng tĩnh quá độ, sẽ khiến
công năng tiêu hóa của tì vị bị hạ thấp, chức năng của tạng phủ ì trệ, khí huyết lưu chuyển ứ tắc không thông thuận, sức đề kháng giảm, khả năng miễn dịch bị tổn hại, lượng đường, mỡ, axit uric, huyết áp tăng cao, dần dần lâu ngày, con người sẽ sinh bệnh, hơn nữa đa phần đều là thân thể yếu nhiều bệnh, ví dụ như cảm mạo thường xuyên, không muốn ăn, thần trí mỏi mệt, sốt ruột căng thẳng v.v…

21. Tục ngữ có câu “Linh cơ nhất động, kế thượng tâm lai” (nhạy bén hễ động, nảy ra sáng kiến). Chữ “cơ” nếu như có thể thực sự hiểu được thấu, thế thì ngộ tính của bạn được tính là đã khai mở rồi. Thầy giáo dạy người, bác sỹ trị bệnh, kỳ thực chính là đang chỉ ra cái “cơ” này của bạn, khiến cái “cơ” này của bạn khai mở. Cái “cơ” này có lúc cũng gọi là “then chốt”. Đương nhiên cái “cơ” này khởi tác dụng là có điều kiện, cũng giống như khí Hidrô chỉ khi đạt đến nồng độ nhất định, thì gặp lửa mới có thể bùng cháy. Hãy nhớ kỹ, tác dụng của người khác đều là nhân tố bên ngoài, bản thân bạn mới thực sự là nguyên nhân bên trong.

22. Kỳ thực, rất nhiều sự phát hiện và phát minh chân chính, điều cần thiết [để sáng tạo ra chúng] không phải là cái gọi là hệ thống kiến thức trên sách vở; mà hoàn toàn ngược lại, một người chưa từng thông qua bất kể sự giáo dục nào một cách hệ thống, nhưng ngộ tính rất cao, là người có tư duy cởi mở, họ thường thực sự ngộ ra được chân tướng.

23. Con người tối kỵ nhất là loạn chữ, loạn tâm, khi đối ngoại có thể làm hỏng việc, đối nội có thể ảnh hưởng đến khí huyết, làm mất đi sự hoạt động thông thường. Phàm là khi vui buồn, tức giận, hoài nghi, lo lắng, đều là loạn, là căn nguyên của bệnh tật và đoản thọ, không chỉ khi dưỡng bệnh mới không nên loạn, mà khi bình thường cũng rất kỵ tâm loạn.

24. Giận nhiều hại gan, dâm nhiều hại thận, ăn nhiều hại ruột, ưu tư hại lá lách, phẫn nộ hại gan, sầu muộn hại tinh thần.

25. Khi đổ bệnh, đều do tâm suy yếu, ngoại tà thừa cơ xâm nhập. Mà khi tâm yếu khí nhược, mỗi khi do tâm tình hỗn loạn, thân thể không sung mãn, xuất hiện đủ loại bất an, Tham ăn, tham thắng, tham đạt, tham vui an dật, đều đủ để dẫn đến bị bệnh. Khi tham mà không được, thì dễ dẫn đến giận dữ. Hay giận dữ khiến tâm khí hỗn loạn, gan mật rối loạn, sáu mạch chấn động, ngũ tạng sôi trào, ngoài tà cùng lúc đó mà thừa cơ xâm nhập, đó là nguyên nhân của bệnh tật.

26. Người thường mong cầu trường thọ, trước tiên phải trừ bệnh. Mong cầu trừ bệnh, phải biết dụng khí. Muốn biết dụng khí, trước hết phải dưỡng sinh. Phương pháp dưỡng sinh, trước hết phải điều tâm (điều hòa tâm thái).

27. Con người do khí trong ngũ hành mà sinh, nhục thân lấy khí làm chủ. Khí bị hao tổn ắt sinh bệnh, khí ứ động không thông cũng sinh bệnh. Muốn trị bệnh này, ắt phải trị khí trước tiên.
28. Khí để thông huyết, huyết để bổ khí, tuy hai mà như một vậy. Phàm là người nhìn nhiều (sử dụng mắt nhiều) ắt tổn thương huyết, nằm nhiều tổn thương khí, ngồi nhiều tổn thương thịt, đứng nhiều tổn thương xương, đi nhiều tổn thương gân, thất tình lục dục quá độ ắt tổn thương nguyên khí, hại tới tâm thận. Như ngọn lửa cháy mạnh mẽ, bị hao tổn dương khí.

29. Trị bệnh về ngũ tạng, đầu tiên cần bổ khí. Thận là cấp bách nhất. Bổ khí nghiêm cấm động tâm, động tâm ắt nóng gan, các mạch bị chấn động, chân thủy sẽ hao tổn. Tâm bị động, sẽ dẫn khởi phong. Phong động ắt hỏa vượng, hỏa vượng ắt thủy can, thủy can ắt địa tổn.

30. Tâm định thần nhất, người được chữa bệnh cần tín tâm kiên định chuyên nhất, lưỡng tâm tương hợp, có thể trị khỏi bách bệnh, không cần dùng thần dược.

31. Bệnh của con người có thể chia thành 2 loại: một là kinh lạc cơ bản thông suốt nhưng khí không đủ. Biểu hiện là thường xuyên đau chỗ này chỗ kia, đó là vì khí của anh ta không đủ để khí hóa thức ăn, từ đó sản sinh ra tương hỏa (cũng gọi là hư hỏa), thuận theo kinh lạc di chuyển hỗn loạn trong thân thể, chỗ nào thông thì chạy qua chỗ đó, gặp phải chỗ bị tắc nghẽn, chỗ đó ắt sẽ bị đau. Những người như vậy uống một chút thuốc liền lập tức thấy công hiệu. Hai là kinh lạc không thông, khí không có chỗ nào để lưu lại trong thân thể. Biểu hiện bề ngoài không có chút dấu hiệu nào của bệnh tật, nhưng một khi đã phát bệnh thì rất nặng, hơn nữa loại người này dù uống thuốc gì thì hiệu quả cũng rất chậm, hoặc căn bản không có tác dụng gì.
Chủ phát gọi là cơ. Mũi tên muốn bay ra từ cánh cung, bắt buộc phải có cái cơ này để phát động. Bất kỳ sự tình nào cũng đều như thế, đều có một cái cơ, chỉ khi nào kích động cái cơ này, thì sự tình mới phát sinh, nếu chẳng kích động được cái cơ này, các điều kiện khác dẫu có nhiều đến mấy, cũng không có cách nào dẫn khởi sự việc. Vậy rốt cuộc cơ nó là cái thứ gì, nó chính là nhân tố then chốt để phát sinh mọi sự việc. Nó là điểm, không phải là diện. Thế nhưng nếu kích động được điểm này, thì có thể kéo theo cả một diện. Cho nên bệnh cơ là nhân tố then chốt nhất trong sự phát sinh, phát triển và biến hóa của bệnh, (cũng có thể nói, bệnh cơ một khi khai mở, bệnh trạng của người đó sẽ hiển hiện ra, người đó sẽ tiến nhập vào trạng thái tuần hoàn ác tính của bệnh, đối lập với bệnh cơ là “sinh cơ”. Khi sinh cơ mở ra, người đó sẽ tiến nhập vào trạng thái thuần tốt đẹp của quá trình hồi phục. Thực tế bệnh cơ và sinh cơ là hai phương diện của cùng một thứ, là một cặp âm dương. Khi bệnh cơ mở ra, sinh cơ sẽ đóng lại; khi sinh cơ mở ra, bệnh cơ tự nhiên cũng sẽ đóng. Đây gọi là pháp biện chứng).

32. Cảnh giới cao nhất của Trung y là dưỡng sinh, cảnh giới cao nhất của dưỡng sinh là dưỡng tâm. Cho nên, đối với dưỡng sinh mà nói, hạ sỹ dưỡng thân, trung sỹ dưỡng khí, thượng sỹ dưỡng tâm. Nhìn một cá nhân cũng giống như thế, nhìn tướng không bằng nhìn khí, nhìn khí không bằng nhìn tâm.

33. Tâm thần bất an, tâm tình nóng vội, là căn nguyên dẫn đến bị bệnh và tử vong. Phương pháp giữ tâm bình an, là bí quyết số một trong việc bảo vệ sinh mệnh. Tâm có thể chủ động tất cả. Tâm định ắt khí hòa, khí hòa ắt huyết thuận, huyết thuận ắt tinh lực đủ mà thần vượng, người có tinh lực đủ thần vượng, lực đề kháng nội bộ sẽ khỏe, bệnh tật sẽ tự tiêu tan. Cho nên để trị bệnh đương nhiên cần lấy dưỡng tâm làm chủ [yếu].

34. Phong hàn âm dương mùa hạ nóng ẩm, đều có thể khiến cho con người mắc bệnh. Ngộ nhỡ sức đề kháng yếu, [bệnh tật] sẽ thừa cơ xâm nhập. Người có thân thể yếu nhược thường nhiều bệnh, chính là cái lý này. Người giàu có điều kiện bảo hộ tốt, như ăn-mặc-ở … Người nghèo có sức đề kháng, nếu như khí đủ thần vượng, lỗ chân lông dày khít, không dễ bị [bệnh tật] xâm nhập… Người giàu ăn nhiều đồ béo ngọt, hại dạ dày hại răng. Người nghèo hay phải chịu đói, thức ăn không phức tạp, nhờ đó mà không bị bệnh ở ruột. Người giàu thường nhàn hạ, vì thế mà nhiều phiền muộn. Người nghèo lao động nhiều, nhờ đó mà bệnh tật ít. Người giàu không tạo phúc mà chỉ hưởng phúc, chỉ toàn tiêu phúc, tiêu cạn ắt nghèo. Người nghèo có thể cần kiệm, đó chính là tạo phúc, khi quả chín sẽ giàu có. Phàm là điều kiện bảo hộ ăn-mặc-ở đầy đủ thì sức đề kháng về tinh khí thần sẽ yếu. Điều kiện bảo hộ kém, sức đề kháng ắt sẽ mạnh.

35. Mới khỏi bệnh nặng, cần tránh cắt tóc, rửa chân, tắm gội.

36. Con người đều muốn cầu trường thọ vô bệnh, thân thể luôn khỏe mạnh. Muốn thân thể khỏe mạnh, đương nhiên cần điều tiết tinh khí thần. Muốn điều tiết tinh khí thần, đương nhiên cần cự tuyệt sự can nhiễu của những thứ tà. Muốn chặn đứng tà, đầu tiên cần phải dưỡng tâm. Muốn dưỡng tâm, cần phải hóa giải tam độc tham-sân-si. Muốn hóa giải tam độc này, bắt buộc phải học tâm giới. Nhưng muốn giữ được giới về ngôn từ lời nói, không nói không làm những việc vô ích, cần phải khai [trí] huệ, vứt bỏ đi những điều ngu muội, và bắt buộc phải đạt được định trước tiên. Muốn đạt được
định, tất phải học tản bộ.

37. Có thể tĩnh ắt phải là người nhân [nghĩa], có nhân [nghĩa] ắt sẽ thọ, có thọ chính là hạnh phúc thực sự.

38. Tất cả những pháp môn tu thân tu tâm, chỉ có bí quyết gồm 2 từ: một là phóng hạ (buông bỏ), hai là quay đầu. Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật; Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Chỉ cần phóng hạ, quay đầu, người bệnh lập tức khỏi, người mê lập tức giác ngộ. Đây mới thực sự là người có vô lượng thọ.

39. Người mà tâm quá lao lực, tâm trí mệt mỏi thì gan sẽ vượng, tâm quá lao lực chính là tâm quá đầy, không rỗng. Tâm đầy, ắt không thể dung nạp can (mộc) sinh chi hỏa, tâm không dung nạp can sinh chi hỏa, khí trong gan ắt sẽ tích tụ lại nhiều. Gan là mộc khắc thổ, nên tì vị sẽ mắc bệnh, tiêu hóa sẽ không tốt, dinh dưỡng không đủ, tối ngủ sẽ không yên. Mộc lại khắc thủy, từ đó mà thận thủy bị thiếu, thủy không đủ ắt hỏa càng vượng, tâm thận có liên hệ tương hỗ, nên tâm khí càng yếu, bệnh phổi sẽ hình thành. Nội bộ có mối liên quan tương hỗ, một thứ động sẽ kéo theo toàn bộ đều động, một chỗ bị bệnh sẽ khiến toàn cơ thể bị bệnh. Người có cái tâm nhiễu loạn, chính là do cái tâm ngông cuồng đầy tham vọng, cho nên muốn trị bệnh cần làm an cái tâm này lại, an cái tâm này lại chính là chấm dứt vọng tưởng, để chấm dứt vọng tưởng cần có tâm sáng, tâm sáng chính là tự giác ngộ, mà để đạt được khỏe mạnh thì công hiệu nhất lại là ở tản bộ.

40. Tản bộ là phương pháp điều hòa tâm, tâm điều hòa ắt thần an (tinh thần an lạc), thần an ắt khí đủ, khí đủ ắt huyết vượng, khí huyết lưu thông, nếu có bệnh có thể trừ bệnh, nếu không đủ có thể bồi bổ, đã đủ rồi có thể gia tăng. Bệnh hiện tại có thể trừ, bệnh tương lai có thể phòng tránh. Điều tâm còn khiến cho thần minh (tinh thần minh mẫn sáng suốt), thần minh ắt cơ linh, người có tâm thanh tĩnh thật tuyệt diệu biết bao, họ có cái nhìn biện chứng, tác phong bề ngoài linh hoạt, thấu hiểu các nguyên lý một cách chính xác, liệu sự nhìn xa trông rộng, gặp loạn bất kinh, thấy cảnh đẹp không bị mê hoặc, có thể thông đạt mọi thứ, bản thân không có những ý kiến chủ quan sai lệch, đại cơ đại dụng, chính là từ đó mà ra.

41. Con người khi bị bệnh kỵ nhất là khởi tâm oán giận. Lúc này nhất định phải giữ sự bình an hòa ái, khiến cho tâm an định. Sau đó dần dần điều chỉnh, sức khỏe sẽ rất nhanh hồi phục. Tâm an thì khí mới thuận, khí thuận mới có thể trừ bệnh. Nếu không ắt tâm sẽ gấp hỏa sẽ thăng, can khí sẽ phải chịu hao tổn, làm bệnh tình càng thêm nặng. Tâm thân yên nhất, khí huyết toàn thân ấy, sẽ tự phát huy tác dụng khôi phục sức khỏe.

42. Giờ Tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng) mất ngủ, thủy thận tất thiếu, tâm thận có liên hệ tương hỗ, thủy thiếu ắt hỏa vượng, rất dễ tổn hại tới [tinh] thần.

43. Trong khi ngủ nếu có tư tưởng, tâm không thể an, không được vừa nằm vừa suy nghĩ trăn trở, rất dễ hao tổn [tinh] thần.

44. Giờ Ngọ (từ 11 giờ đến 13 giờ) thuộc về tâm, giờ này có thể tản bộ 15 phút, nhắm mắt dưỡng thần, tâm khí ắt khỏe mạnh.

45. Dậy sớm trong khoảng giờ Dần từ 3 giờ đến 5 giờ, giờ này kỵ nhất buồn giận, nếu không ắt hại phổi tổn thương gan, hy vọng mọi người hết sức chú ý.

46. Tất cả sự nghiệp trong cuộc đời, đều lấy tinh thần làm căn bản, sự suy vượng cường thịnh của tinh thần, đều dựa vào sự tĩnh định bất loạn của tâm và thần, một chữ loạn, cũng đủ để làm trở ngại tới công việc.

47. Nhân sinh lấy khí huyết lưu thông làm chủ, khí ứ đọng có thể ngăn trở huyết, máu huyết bị ngăn trở có thể tích độc thành nhọt thành bệnh, thành u thành ung thư, tất cả đều là do huyết khí không thông tạo thành. Khí lấy thuận làm chủ, huyết lấy thông làm suôn sẻ. Căn nguyên bách bệnh đầu tiên đều do khí tắc, khí bị tắc bên trong, gan sẽ bị thương tổn trước tiên. Cách cứu chữa, chính là ở bí quyết hóa giải. Mà bí quyết hóa giải lại gồm có 2 loại: Một là tìm căn nguyên của nó, căn nguyên này chính là ở tâm, tâm không ắt tất cả tự động được hóa giải. Hai là dùng thuốc và châm cứu, trợ giúp
hóa giải thêm bằng mát xa, sẽ giúp cho khí huyết lưu thông.

48. Dưỡng bệnh trị bệnh không thể đòi hỏi nhanh. Bởi vì nóng vội sẽ trợ giúp hỏa, hỏa vượng sẽ tổn khí, gây tác dụng ngược lại. Ngoài ra không thể tham nhiều, tham lam ắt tâm không kiên định mà nóng vội, huống hồ bách bệnh đều do tham mà ra, nên không thể lại tham mà làm cho bệnh tình càng thêm nặng là vậy.

49. Tâm thuộc tính Hỏa, Thận thuộc tính Thủy, Tâm Thận liên hệ tương hỗ. Hỏa cần giáng hạ, Thủy cần thăng lên, Thủy Hỏa tương tề, ắt khí trong thân thể sẽ bộc phát. Các bộ phận cơ thể vận động, có thể được mạnh khỏe. Điều này qua việc quan sát lưỡi có thể biết được. Lưỡi không có nước ắt không linh hoạt, vì chữ hoạt (活) là do bộ Thủy và chữ lưỡi (舌) ghép thành. Lưỡi có thể báo cáo tình trạng nặng nhẹ của các loại bệnh bên trong thân thể, từ đó mà phán đoán việc sinh tử.

50. Phương pháp tự cứu khi lâm đại bệnh: Một là không được sợ chết, tin tưởng rằng bệnh của mình, không những có thể khỏi, mà thân thể có thể trở nên đặc biệt khỏe mạnh, sống lâu trường thọ. Bởi vì bản thân cơ thể bản chất đã có năng lực này, không phải chỉ là suy nghĩ để tự an ủi. Hai là tin tưởng không cần dùng thuốc hoặc dựa vào bất kỳ thực phẩm dưỡng sinh nào, nhất định bản thân tự có khả năng trừ bệnh kéo dài tuổi thọ. Ba là bắt đầu từ hôm nay, phải quyết định không được lại động tới thân bệnh của bản thân, không được nghĩ tới bệnh của bản thân là bệnh gì, tốt hay xấu đều không được suy tính về nó, chỉ làm một người vô tư. Bốn là trong khoảng thời gian chữa trị, không được nghĩ tới công việc, cũng không được hối hận về công việc và thời gian đã mất, chuyên tâm nhất trí, nếu không sẽ lại chậm trễ có khi hỏng việc.

51. Phương pháp dưỡng tĩnh: an tọa (nằm) trên giường, đặt thân tâm nhất tề hạ xuống, toàn thân như hòa tan, không được phép dùng một chút khí lực nào, như thể không có cái thân thể này vậy, hô hấp tùy theo tự nhiên, tâm cũng không được phép dùng lực, một niệm khởi lên cũng là đang dùng lực. Để tâm đặt xuống tận dưới bàn chân, như thế có thể dẫn hỏa đi xuống, dẫn thủy đi lên, tự nhiên toàn thân khí huyết sẽ thông thuận.

52. Yếu quyết tu luyện: tĩnh lặng theo dõi, tránh dùng lực
Yêu cầu cụ thể: Không cho phép bất cứ bộ phận nào dùng khí lực dù chỉ một chút, bao gồm ý niệm, hô hấp, tứ chi, cần làm được: mắt không nhìn, tai không nghe, mũi không ngửi, lưỡi không nếm, miệng không nạp (ăn), tâm không nghĩ. Đó là điều kiện duy nhất. Nếu có bất cứ hành vi tư tưởng, nghe, cảm giác nào đều là đang dùng khí lực, thậm chí cử động ngón tay cũng là dùng khí lực. Thở mạnh cũng lại là dùng khí lực. Không bao lâu hơi thở sẽ tự nhiên trở nên an hòa, như thể không phải ra vào từ lỗ mũi, mà như thể 8 vạn 4 ngàn lỗ chân lông trên toàn cơ thể đều có động tác, hoặc nở ra hoặc khép lại, lúc này sẽ là trạng thái vô ngã vô thân vô khí vô tâm, tự nhiên tâm sẽ quy hồi vị trí bản nguyên. Cái gọi là dẫn hỏa quy nguyên, hay còn gọi là thủy hỏa ký tế, chính là bí quyết chung để điều trị bách bệnh.

53. Trường hợp chăm chút dưỡng sinh nhưng lại chết sớm, chiếm đến ba phần mười, vậy rốt cuộc là thế nào? Đó là vì quá yêu quý thân thể của mình. Vì cái thân xác này, sợ phải chịu xấu hổ, sợ bị nuông chiều, sợ chịu thiệt, sợ bị mắc lừa, lo trước lo sau, nhìn ngang nhìn dọc, lo lắng hốt hoảng, tính toán thiệt hơn … như thế, trái tim đó của anh ta cả ngày giống như quả hạch đào bị chó gặm đi gặm lại, làm sao mà có thể không chết chứ. Càng sợ chết, càng chết nhanh. Nếu bạn muốn dưỡng sinh, thì phải không sợ chết. Chỉ có không sợ chết, mới có thể cách xa cái chết.
Người thực sự không sợ chết, đi đường sẽ không gặp phải hổ, nếu có gặp phải, hổ cũng không ăn thịt anh ta. Đánh nhau không gặp phải đao súng, nếu có gặp, đao súng cũng sẽ không làm anh ta bị thương. Tại sao? Bởi vì anh ta không coi cái chết là gì, không sợ chết, cái chết cũng không có cách nào. Dưỡng sinh, mặc dù không phải là mục đích của việc tu đạo, nhưng người tu đạo đã nhìn thấu được sinh tử, cho nên sẽ không sợ chết nữa, vì đã không sợ chết nữa, nên cái chết cũng không còn là vấn đề. Cửa ải sinh tử đã qua rồi, còn gì mà không thể vượt qua nữa? Vì thế, người tu đạo có thể trường sinh. Không nghĩ đến trường sinh, trái lại lại có thể trường sinh. Tâm luôn nghĩ muốn trường sinh, trái lại càng nhanh chết. Trường sinh không phải là mục đích của tu đạo, nó chỉ là hiện tượng đi kèm của tu đạo.

54. Người có bệnh, lại không cho rằng mình có bệnh, đây chính là bệnh lớn nhất của con người. Người mà biết bản thân mình có bệnh liệu có được bao nhiêu?

55. Người mà ngày nào nửa đêm canh ba cũng vẫn còn ở trên mạng, bản thân đó chính là điều đại kỵ của dưỡng sinh. Bao gồm cả một số người gọi là danh y cũng thế. Ngoài ra, tâm của họ còn luôn tính toán so đo, thử hỏi người như vậy thì đến bản thân còn không giữ nổi, thì làm sao chữa bệnh cho người khác đây?

56. Đừng tham những cái lợi nhỏ nhặt, cái lợi lớn cũng đừng tham. Một từ tham nhưng bao hàm cả họa. Tham lam, suy tính thiệt hơn sẽ khiến cho người ta mắc các bệnh về tim. Tham lam, suy hơn tính thiệt là biểu hiện của việc không hiểu Đạo Pháp về cái lý tự nhiên.

57. Đừng có ngày nào cũng nghĩ xem ăn cái gì để bổ âm, ăn cái gì để tráng dương. Hãy nhớ kỹ, vận động là có thể sinh dương; tản bộ thì có thể sinh âm. Âm là mẹ của dương, dương là được vận dụng bởi âm.

58. Người ta khi khí không đầy đủ, không được mù quáng mà bổ khí, nếu không ắt sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Nếu như vì huyết không đủ, thì cần phải bổ huyết trước, bởi vì huyết là mẹ của khí, nếu không ắt sẽ thành dụng cụ thiêu đốt, làm cho nội tạng bị đốt cháy; nếu là vì kinh lạc không thông, thì có thể gia tăng khí huyết, đồng thời bồi bổ khí huyết. Như vậy mới có thể đạt được tác dụng của bổ khí.
59. Hoàn cảnh đối với người dưỡng sinh có tính trọng yếu là điều vô cùng rõ ràng. Đây chính là đạo lý mà vì sao người ở những vùng không khí trong lành nơi rừng sâu núi thẳm, có thể dưỡng khỏi những bệnh tật khó chữa. Bởi vì những vật chất tinh vi nơi rừng sâu núi thẳm (ion điện âm) sẽ thông qua trạng thái thả lỏng của con người trong khi hít thở sâu mà hấp thụ vào trong nội bộ nhân thể, từ đó mà tưới đều lục phủ ngũ tạng, khiến cho người ta có được sức sống mới. Ngoài ra còn có một điểm mà người thường không hề biết, đó chính là con người không chỉ hô hấp thông qua lỗ mũi, mà mỗi một lỗ chân lông trên thân thể con người đều có thể hô hấp, hơn nữa những gì chúng hấp thụ chính là tinh hoa của trời đất.

60. Con người trong trạng thái thả lỏng và tĩnh, hít thở sâu và chậm có thể cảm nhận được sự giao hoán những tinh khí của con người với trời đất: Trong khi hấp thụ khí, thực tế ngoại trừ lúc phổi đang hít khí vào, toàn bộ thân thể đều đang bài trừ khí bên trong thân thể ra ngoài, và đem khí của người phóng thích ra ngoài trời đất; còn khi phổi đang thải khí ra, thực tế con người đang hấp thụ tinh khí của đất trời thông qua các lỗ chân lông. Điều này đại khái chính là điều mà Lão Tử đã nói “Thiên địa chi gian, kỳ do thác dược hồ”.

61. Khi vận động có hai điểm cấm kỵ: một là không được vận động khi khí huyết không đủ; hai là không được vận động trong môi trường bị ô nhiễm.

62. Vận động có hai tác dụng: một là gia tăng tốc độ vận hành của khí huyết, thúc tiến quá trình bài xuất chất cặn bã trong thân thể ra ngoài; hai là khai mở lỗ chân lông trên da, để hấp thụ tinh khí của trời đất.

63. Ngộ tính là gì? Trí huệ là gì? Ngộ tính và trí huệ chính là sử dụng những phương pháp đơn giản nhất để xử lý, xem xét tất cả các sự vật. Nhưng có một số người thường hay gây nhiễu loạn luôn nhìn những sự việc đơn gian thành phức tạp, làm thành phức tạp. Phức tạp và đơn giản kỳ thực là một thứ, là hai mặt của một thứ. Điều người thông minh nhìn thấy là mặt đơn giản, điều người ngu xuẩn nhìn thấy là mặt phức tạp.

64. Con người không trị được bệnh, thì cần phải nhờ Thần trị; Thần trị không khỏi bệnh thì phải nhờ Phật trị. Phật giảng điều gì? Điều Phật giảng là Tâm.

65. Bệnh viện và tòa án ngày nay đều như nhau, có động tới hay không cũng đều đưa cho bệnh nhân giấy thông báo phán quyết tử hình. Mà trong nhiều tình huống, phán tử hình cho nhiều người đáng lẽ không bị tử hình. Tại sao lại nói như thế? Lấy “ung thư” làm ví dụ, trong tâm con người ngày nay ung thư đồng nghĩa với tử hình. Kỳ thực nếu như chúng ta không gọi nó là ung thư, thế thì đối với bệnh nhân mà nói, chính là mang cho bệnh nhân một tia hi vọng, bằng như lưu lại cho họ một cơ hội sống. Cho nên tôi mới nói, bệnh nhân ung thư ngày nay có đến hơn một nửa là bị dọa chết, là bị áp lực tinh thần dày vò đến chết. Đồng thời cũng chính là bị bệnh viện hành hạ đến chết.
Bởi vì một khi bạn bị chẩn đoán thành bệnh ung thư, họ sẽ có thể không kiêng nể gì cả mà tùy ý xử lý bạn, điều trị mà không chết coi như mệnh của bạn lớn, điều trị mà chết, thì là do bệnh của bạn là ung thư. Sự thực mà nói, không có bệnh gì là trị không khỏi, chỉ là xem cái tâm của bạn có thể buông xuống được không, tất cả bệnh tật đều từ tâm sinh, tất cả bệnh tật cũng đều từ tâm mà trị. Chỉ cần bạn vẫn còn sống, bạn vẫn còn cơ hội. Tìm thấy được cơ hội này, áp dụng nó đối với việc trị bệnh ung thư, bạn sẽ khỏe mạnh trở lại.

66. Hiện nay ngoài xã hội đều nói về cạnh tranh, việc này đã khiến cho mọi trật tự bị đảo loạn, khiến cho con người bị dẫn dụ vào ma đạo. Cạnh tranh là gì? Cạnh tranh chính là khiến người ta bị cuốn vào cảnh giới tham dục vô hạn. Một mặt bạn đề xướng cạnh tranh, một mặt bạn nói về những gì là xây dựng và ổn định xã hội, đây chẳng phải là điển hình của việc tự lừa mình dối người sao.

67. Căn cứ vào nguyên lý âm dương tương hỗ mà xét, thanh khiết và vẩn đục là hấp dẫn lẫn nhau. Cho nên con người ăn vào những thứ tươi mới tất sẽ có tác dụng tương hợp với những vật chất bẩn trong cơ thể, từ đó mà bài trừ những thứ ấy ra ngoài.

68. Những vật chất vẩn đục sinh ra là do ăn vào những thực phẩm không sạch, nhưng chủ yếu là do ăn quá nhiều, cơ thể không thể tiêu hóa được khiến đống thức ăn thừa đó biến thành cặn bã.

69. Tùy kỳ tự nhiên là cảnh giới cao nhất của dưỡng sinh. Một người khi sinh ra, vận mệnh của anh ta căn bản là đã có định số rồi. Anh ta nên làm gì, không nên làm gì, nên ăn gì, không nên ăn gì, nếu như có thể thuận theo vận số của bản thân mà làm, thì sẽ có thể được bình an vô sự. Người có ngộ tính sẽ phát hiện ra được, sẽ biết được vận mệnh của bản thân, biết được họ nên làm cái gì, không nên làm cái gì. Cho nên dưỡng sinh tuyệt đối không đơn giản là bắt trước, bảo sao làm vậy.
Không cần hâm mộ người khác, cần tìm ra ngộ tính của bản thân từ trong tâm của chính mình. Vậy con người làm thế nào mới có thể phát hiện bản thân đã đạt được tùy kỳ tự nhiên hay chưa? Kỳ thực điều này quá dễ, khi bạn có bệnh, bạn cảm thấy không thoải mái, bạn thấy không được tự tại, chứng tỏ bạn đã đi ngược lại tự nhiên rồi. Cần làm được thuận theo tự nhiên của đại tự nhiên bên ngoài, ngoài ra còn phải thuận theo lẽ tự nhiên của vận mệnh bên trong bản thân, hai điều này đều không thể thiếu được.

70. Rất nhiều người khi nghe thấy bác sỹ tuyên bố bản thân bị mắc trọng bệnh, thường đều sẽ biểu hiện ra dáng vẻ không vui, hi vọng có thể dùng phương pháp cắt, gọt, độc, giết v.v… để loại bỏ căn bệnh đó, tuy nhiên, bệnh tật thực sự không phải sản sinh từ đó? Trên thế gian tuyệt đối không có hiện tượng “đang khỏe mạnh đột nhiên sinh bệnh”. Lấy cảm mạo làm ví dụ, nếu thực sự yêu cầu bệnh nhân tự làm kiểm điểm, thông thường bệnh nhân sẽ cho biết, bản thân trước khi cảm mạo, đã trải qua vài lần thức thâu đêm; có người sẽ nói rằng bản thân bị trúng gió lạnh, bị dính mưa ướt; có một số người lại nói do áp lực công việc quá lớn, thường xuyên đau đầu, mất ngủ. Kỳ thực, những hiện tượng như thế, đều có thể là nhân tố dẫn tới cảm mạo, nói thêm nữa, nếu như độ mẫn cảm và tính cảnh giác của con người đầy đủ, tự nhiên sẽ có thể đạt được mục đích “đề phòng tai họa”.

71. Khoa học chân chính là gì? Chính là nhân duyên quả báo. Không tin nhân quả, thì không phải là khoa học chân chính.

72. Cái tâm không sợ chịu thiệt, không sợ bị người khác chiếm lấy lợi ích. Hay nói một cách khác là bạn có thể chịu thiệt, người khác muốn lấy mạng của bạn mà bạn vẫn có thể buông xả, bạn đều có thể cho họ hết, hơn nữa tự bản thân trong bất kỳ hoàn cảnh nào đều không ham lợi ích, khi đó cái tâm của bạn có thể sẽ không định (tĩnh lặng) sao? Con người trên thế gian có ai làm được? Nhưng Phật là có thể làm được).

73. Sau khi con người nắm vững được phương pháp về sức khỏe, họ sẽ thực sự hưởng thụ được một trạng thái tự tin khi không còn lo sợ mắc bệnh. Cái loại cảm giác này thật tuyệt, hy vọng rằng bạn và chúng tôi đều có thể có được trạng thái tự tin đó.

74. Khi học vấn thâm sâu ý chí sẽ bình lặng, tâm định ắt khí sẽ yên. Cho nên đối với một người đắc Đạo mà nói, quan sát một người, không phải là một việc quá khó khăn, đây cũng là kết quả của tướng tùy tâm chuyển.

75. Danh là điều khó phá vỡ nhất trong ngũ dục, sắc đứng thứ hai, tiếp theo là tài, sau đó là ăn và ngủ. Tâm về danh không bỏ, thì không có cách nào nhập Đạo.

76. Khởi nguồn của bách bệnh, đều bắt nguồn từ việc bị gió độc thừa cơ xâm nhập. Nếu như thân thể khí suy nhược, khả năng phòng vệ kém, hoặc ưu tư sợ hãi, đắm chìm trong tửu sắc, làm việc quá lao lực, chân khí sẽ bị hao tổn từ đó tà ngoại thừa cơ tấn công.

77. Trị bệnh về ngũ tạng, đầu tiên cần phải bổ khí. Khi bổ khí cấm động tâm, tâm động ắt gan vượng, gây chấn động mạch, chân thủy sẽ hao tổn. Tâm là quạt, sẽ dẫn khởi gió. gió động ắt hỏa vượng, hoặc vượng ắt thủy can, thủy can ắt địa tổn.

78. Đối với bác sỹ mà nói, tâm định thần nhất, người được chữa bệnh có tín tâm kiên định, lưỡng tâm tương hợp, có thể trị được bách bệnh.

79. Qua trường hợp Hitler đi vòng qua phòng tuyến kiên cố Maginot của quân đội liên minh, tôi ngộ ra rằng: để đối phó với một số bệnh cứng đầu, không thể tấn công cứng nhắc từ chính diện, cần đột phá từ những phương diện khác có liên quan. Chẳng hạn như việc điều trị các bệnh cứng đầu như bệnh thận, bệnh gan, có thể đạt được hiệu quả thông qua việc điều chỉnh phổi và lá lách v.v…

80. Trung Dung, là nguyên tắc căn bản của dưỡng sinh. Khí huyết trong cơ thể người cũng là một cặp âm dương, huyết là âm là thể, khí là dương là dụng. huyết là mẹ của khí, khí là chủ tướng của huyết. Khí không đủ, dễ mắc các bệnh do ứ trệ tạo nên như mọc u, tắc động mạch; khí quá độ; dễ mắc các bệnh về xuất huyết não. Cho nên, chỉ khi khí huyết cân bằng, con người mới có thể khỏe mạnh.

81. Con người chỉ khi ngộ ra được cái gì là “tự nhiên”, mới được coi là đắc đạo. Biết được tự nhiên, sau đó mới có thể tùy kỳ tự nhiên. người này chính là Thần nhân. Hiểu được âm dương, hiểu được tùy kỳ tự nhiên, bạn nhất định sẽ trở thành lương y đại đức.

82. Tự nhiên là gì? Tự nhiên chính là bất kỳ sự vật gì đều có hai mặt âm dương, bất kỳ sự vật nào đều cần trải qua quá trình Sinh (sinh sản), Trưởng (tăng trưởng), Thu (thu hoạch), Tàng (tàng trữ). Bạn thuận theo quá trình này, sử dụng nguyên lý tương sinh tương khắc của ngũ hành để điều tiết sự cân bằng của bệnh nhân, làm sao mà không trị được khỏi bệnh chứ.

83. Đơn giản và phức tạp là một cặp âm dương, sự tình càng phức tạp, thường thường sử dụng biện pháp đơn giản nhất lại có thể giải quyết. Cũng tương tự như thế, một vấn đề nhìn tưởng chừng đơn giản, để giải quyết nó bạn sẽ thấy thật không dễ dàng, bạn phải bỏ ra nỗ lực rất lớn cũng không chắc chắn giải quyết được. Điều này giống cương nhu vậy, cực nhu có thể khắc chế cương, cực cương thì nhu cũng không thể chống. Cho nên, chúng ta khi giải quyết vấn đề cần có lối suy nghĩ rằng, gặp phải vấn đề phức tạp nên tìm biện pháp đơn giản để giải quyết, gặp phải vấn đề đơn giản đừng vội coi thường nó, cần phải chú trọng đủ mức tới nó.

84. Chúng ta hãy thử xem trong thế giới này có phải là có tồn tại đạo lý đó hay không. Liệu có được mấy người có thể tùy kỳ tự nhiên trong việc ăn ngủ, có được mấy người có thể tuân thủ tự nhiên. Bạn tuân thủ không được, vì sao? Bởi vì nó quá đơn giản, chính vì quá đơn giản, cho nên bạn không dễ mà có thể tuân thủ. Đây gọi là phép biện chứng.

85. Cân bằng là gì? Cân bằng chính là sự tồn tại dựa vào nhau và khắc chế nhau của âm dương, phương diện nào quá độ hoặc quá kém cũng sẽ khiến mất đi sự cân bằng. Tổn thương nguyên khí là gì, mất đi sự cân bằng chính là tổn thương nguyên khí. Thường xuyên ở trong trạng thái cân bằng, nguyên khí ắt sẽ được bảo trì tốt, con người sẽ lão hóa chậm.

86. Đạo về âm dương chính là sự tương hỗ dựa vào nhau và chuyển hóa lẫn nhau của hai phương diện mâu thuẫn đối lập. Bất kỳ một cặp mâu thuẫn nào, nếu một bên thoát ly khỏi bên kia, không còn chịu sự ức chế của đối phương nữa, thì thời điểm mà nó bị diệt vong cũng không còn xa. Bạn thử nhìn xem, xã hội ngày nay, các lãnh đạo đều không thích bị khống chế, thích được độc lập tự do, thích làm theo ý mình, tham ô hối lộ, thế thì kết quả là gì đều có thể tưởng tượng ra được. Âm và dương chính là như thế. Trong đại tự nhiên, khi một sự vật xuất hiện, đều có mang theo nhân tố do nó sinh ra, nhưng đồng thời cũng sẽ xuất hiện một nhân tố để khắc chế nó. Đó chính là đạo lý ngũ hành tương sinh tương khắc, cũng là đạo lý dựa vào nhau, ức chế lẫn nhau của âm dương. Cho nên đạo lý dưỡng sinh cũng vậy, khi bạn bị bệnh, luôn tồn tại một nhân tố khiến bạn sinh bệnh, đồng thời cũng sẽ có một nhân tố ức chế nó, có thể giúp bạn tiêu trừ nhân tố gây bệnh. Tương tự như thế trong thế giới tự nhiên, tại chỗ có tồn tại rắn độc, chắc chắn khu vực xung quanh sẽ có tồn tại loại thảo dược có thể giải độc.

87. Đắc ý vong hình là gì (vì đắc ý mà quên đi dáng vẻ vốn có của mình) ? Anh ta đã mất đi sự khống chế, mất đi sự ức chế của mặt âm, cho nên kết quả nhất định là …. cũng như thế con người không nên để tinh thần sa sút, vì như thế sẽ mất đi sự ức chế của mặt dương đối với họ.

88. Làm thế nào để có đại trí huệ? Nếu không có tấm lòng quảng đại, ở đâu mà có đại trí huệ chứ.

89. Tục ngữ có nói, sống đến già, học đến già. Học tập cũng cần phải hợp thời, đến tuổi nào thì học những điều mà ta nên học vào giai đoạn ấy, nếu không ắt sẽ không hợp thời, không tùy kỳ tự nhiên. Nhưng hãy xem sự giáo dục của chúng ta ngày nay, từ nhà trẻ đến đại học, có bao nhiêu điều là đáng để học. Lúc còn nhỏ nên học cái gì. nên học đạo đức, học hiếu đạo, tiếp theo là học nhận biết chữ, dấu chấm câu, tiếp theo là học cách làm việc. Đến tuổi thanh niên thì học cách làm sao để sống tốt giáo dục con cái tốt, làm cho gia đình hạnh phúc. Đến tuổi trung niên, học tập đạo dưỡng sinh. Đến những năm tuổi già, học cách buông bỏ tâm thái, an hưởng tuổi già. Ngành giáo dục cần học gì, chính là học những thứ này.

90. Tình chí (7 loại tình cảm của con người) đối với bệnh tật có mối tương quan mật thiết với nhau, có một số bệnh tật là do tình chí gây ra, bạn dùng thuốc trị liệu, trị mãi mà vẫn không khỏi, đối với loại bệnh tật này, muốn cởi chuông thì phải tìm người buộc chuông. Ngũ chí có thể gây bệnh, ngũ chí cũng có thể giải trừ bệnh.

91. Dưỡng sinh có một điều rất trọng yếu, đó là không được sợ chết. Người sợ chết dương khí không đủ, dương khí không đủ, tử thần sẽ tìm ra được bạn. Đây chính là điều mà đạo gia giảng, người tu luyện cần có một khí chất anh hùng. Nhân, trí, dũng không thể thiếu một trong ba.

92. Khi nào bạn lấy học vấn lý giải được nó là vô cùng đơn giản và bình dị, lúc này bạn mới là chân chính đạt được một trong tam muội. Nếu như bạn vẫn còn cảm thấy nó là bác đại tinh thâm, thâm sâu không thể đo lường, chứng tỏ bạn vẫn chưa nắm được tinh túy của nó, mới chỉ nhìn thấy phần tươi tốt của lá cây, mà vẫn chưa nhìn thấy được căn bản của nó, lúc này bạn mới chỉ ở giai đoạn “có”, vẫn chưa đặt được cảnh giới của “vô”. Tất cả đều không thoát được âm dương, vạn sự vạn vật đều không thoát khỏi được âm dương. Căn bản của điều này chính là âm dương. Biết được một điều này, mọi sự đều có thể hoàn thành.

93. Tập trung tinh thần định khí, quên đi cả bản thân và mọi sự vật. Đó là cốt lõi của dưỡng sinh

94. Chủ minh ắt hạ an, theo đó để dưỡng sinh ắt sẽ thọ, tình thế sống chết cũng không nguy hiểm, thiên hạ ắt sẽ hưng thịnh. Chủ bất minh ắt thập nhị quan gặp nguy, khiến cho đạo tắc nghẽn không thông, thực thể liền bị thương tổn, theo đó để dưỡng sinh ắt sẽ mang họa, người trong thiên hạ, và gia tộc này sẽ gặp đại nguy, nghiêm cấm nghiêm cấm !

95. Ứng dụng của ngũ hành tương sinh tương khắc: Phàm là do ngũ tạng hoạt động thái quá sẽ gây ra bệnh tật, đều có thể dùng phương pháp ngũ hành tương sinh tương khắc để trị. Giống như thế, phàm là vì ngũ hành không đủ dẫn khởi bệnh tật thì đều có thể dùng phương pháp ngũ hành tương sinh tương khắc để giải quyết. Đây là nguyên tắc căn bản của phép vận dụng ngũ hành.

96. Người hiện đại thường chú trọng vào phương diện truy cầu đề cao chất lượng cuộc sống, hậu quả của loại truy cầu này rất đáng sợ. Cần biết, dục vọng của con người đối với vật chất là không có giới hạn. Khi mà loại dục vọng này không được khống chế, cũng tương đương sự thống khổ không có giới hạn của chúng ta. Kỳ thực, vật chất có thể đem lại sự hưởng thụ, thì tinh thần cũng có thể; thuốc có thể trị bệnh, thì phương pháp trị liệu tâm lý cũng có thể làm được. Cho nên, chúng ta dùng cả cuộc đời để truy cầu tài phú, thì chi bằng hãy dùng quãng thời gian ấy để bồi dưỡng một loại tâm thái tốt, khiến cho tinh thần của chúng ta đạt tới một loại cảnh giới siêu phàm.

97. Sau khi con người nắm vững được phương pháp về sức khỏe, họ sẽ thực sự hưởng thụ được một trạng thái tự tin khi không còn lo sợ mắc bệnh. Cái loại cảm giác này thật tuyệt, hy vọng rằng bạn và chúng tôi đều có thể có được trạng thái tự tin đó.

98. Thân thể của chúng ta là một cơ thể có đầy đủ trí tuệ và chức năng, thân thể của chúng ta có rất nhiều “lính gác” như: răng, ruột thừa, a-mi-đan v.v… Khi thân thể chúng ta có hiện tượng dị thường (thông thường là “thăng hỏa”), những lính canh này sẽ lập tức phản ứng thông báo tới đại não. Người thông minh lúc này nên điều tiết lại tâm thái, kiểm điểm bản thân, để thân thể cân bằng hài hòa trở lại. Vậy mà hiện nay Tây y đều làm những việc gì? Bạn bị đau đúng không, tôi sẽ cắt bỏ bộ phận bị đau của bạn. Hiện nay thậm chí còn có người, phát minh ra một loại máy, bạn bị viêm mũi dị ứng sẽ phải hắt xì hơi đúng không? Vậy tôi sẽ đốt cháy khu vực thần kinh mẫn cảm trong mũi của bạn, như thế sau này mũi bạn có bị kích thích gì đi nữa cũng sẽ không bị hắt hơi. Hậu quả của những việc làm như thế của Tây y chính là sau này nếu chúng ta lại tiếp tục bị bệnh, thì bộ phận bị cắt bỏ chính là lục phủ ngũ tạng của chúng ta.

99. Hãy nhớ kỹ, khi chúng ta ngẫu nhiên bị đau bụng, hắt hơi, ho, phát sốt v.v… đều là hệ thống phục hồi thân thể của chúng ta đang hoạt động, đừng có quá lạm dụng thuốc khi vừa mới xuất hiện bệnh trạng, nếu không chính thuốc ấy sẽ phá hoại chức năng phục hồi thân thể của bạn, khi mà chức năng phục hồi của bạn bị suy yếu hoặc mất đi, thế thì bạn đã giao vận mệnh của mình cho thuốc rồi. Nên nhớ rằng, nếu bệnh trạng không nghiêm trọng, biện pháp tốt nhất là dưỡng tĩnh, an tâm tĩnh khí có thể khiến hệ thống sữa chữa của bản thân hoàn thành được công tác phục hồi. Cho nên, mỗi một người trong chúng ta cần thận trọng khi dùng thuốc, để cho hệ thống hồi phục chức năng của cơ thể được khôi phục, đây mới chính là đạo chân chính trong việc giữ gìn sức khỏe.

100. Rất nhiều trọng bệnh hoặc bệnh hiểm nghèo, đều chỉ bắt nguồn từ một lý do: Hận. Khi mà cái hận này biến mất, bệnh ắt cũng theo đó mà tiêu trừ. Trong thế gian này điều khó giải quyết nhất chính là hận thù kéo dài, chính vì không hóa giải được cái hận đó, mới có những bệnh không thể trị khỏi được.

Read More

CHÀO MỪNG NGÀY DƯỢC SĨ THẾ GIỚI

Leave a Comment
Ngày Dược sĩ Thế giới được ấn định vào ngày 25/09 trong cuộc họp của Liên đoàn Dược phẩm Quốc tế (FIP) tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ năm 2010.
Mục đích của “Ngày Dược sĩ thế giới” là để khuyến khích, thúc đẩy và ủng hộ cho vai trò của dược sĩ trong việc cải thiện sức khỏe của nhân dân trên toàn thế giới.
Mỗi năm FIP thông báo một chủ đề khác nhau để các Hiệp hội và các cá nhân trong các Ngành công nghiệp Dược phẩm có thể đặt chiến dịch quốc gia hoặc dự án địa phương để giới thiệu những thành tích đạt được trong việc cải thiện sức khỏe của người dân. Bao gồm việc đưa ra bài giảng chất lượng, các cuộc triển lãm, hoặc tổ chức một ngày hoạt động để vinh danh lợi ích của các loại thuốc với sức khỏe con người.
Chủ đề năm 2015 là: “Pharmacist: Your partner in health”.
Những người có chuyên môn về Dược, phải luôn nhận thức được vị trí và vai trò của mình trong mối quan hệ mật thiết với bệnh nhân, để từ đó tối ưu hóa hiệu quả sử dụng Dược phẩm.
Nhân ngày này, xin kính chúc sức khỏe đến toàn thể các bạn đã, đang và sẽ là Dược sĩ . Chúc các Dược sĩ của chúng ta ngày càng đạt được nhiều thành tựu mới, đem đến cho nhân dân điều kiên sức khỏe tốt nhất. Hoàn thành sứ mệnh của 1 Dược sĩ cứu người ^^


Các bạn có thể xem thêm thông tin tại link sau và cho thêm ý kiến nhéhttp://www.fip.org/worldpharmacistsday

P/s: Chúc Huy Dell có thêm nhiều thành tựu mới để hoàn thành sứ mệnh của mình với nhân dân.
Read More

Tôi và CLB Kinh tế Dược PEC

Leave a Comment
      1 đêm trăng sáng cuối năm 4, cảm tưởng khi sắp bắt đầu năm cuối trường Dược, tôi ngồi trên lan can tầng 4 của nhà trọ, nhìn ra sông Hồng và cảnh trời mênh mông, chiêm nghiệm về bản thân mình và những người bạn của mình 4 năm qua ở mái trường ĐH Dược Hà Nội này.

       Tôi giật mình nhận thấy rằng hầu hết những người bạn, người em quanh tôi có 1 cách nhìn quá hời hợt về tương lai, họ ko có 1 tầm nhìn, không 1 kế hoạch cho chặng đường sự nghiệp của họ. Sau giờ học, họ chỉ răm rắp vào facebook, games, phim ảnh, ... và quên mất rằng tương lai của họ đang dần mờ mịt dần. Tôi nhìn thấy khung cảnh các anh chị khóa trước của tôi, kẻ thì bằng Khá mà mãi vẫn chưa xin được việc, kẻ thì làm với mức lương thấp vừa làm vừa chửi, thậm chí có người còn phải hỏi đến 1 Sinh Viên chưa ra trường ( hồi đó) như tôi về nghề nghiệp, ngược lại có người thì tưng hửng đi làm với mức lương chục đến vài chục triệu/ tháng khá thoải mái, người chấp nhận đi làm với 1 mức lương vừa đủ để học tập, tích lũy,... Tôi tự hỏi có gì khác nhau giữa 2 loại người này, có lẽ đó là sự chuẩn bị và tầm nhìn. Kẻ có công việc ổn định, mức lương ổn có lẽ có 1 sự chuẩn bị tốt hơn nhiều so với những người đang bập bênh chọn cho mình 1 con đường, ít nhất là về kỹ năng, kiến thức,..
Tôi lo sợ cho 1 tương lai cạnh tranh nhau ở từng phân khúc nghề nghiệp của ngành Dược, tôi lo cho 1 thế hệ 9X sắp sửa bước lên vũ đàu thi đấu với thế giới trong khi không hề có 1 sự chuẩn bị, tôi lo cho đất nước sớm muộn cũng sẽ điêu tàn, sớm muộn cũng bị xâm lược bởi tầm nhìn hạn hẹp và sự chuẩn bị kém cỏi của thế hệ 9X chúng tôi.

     Nhận thấy rằng hầu hết SV Dược ra trường đều tham gia vào mảng nghề nghiệp liên quan đến linh doanh, do đó, tôi nhanh chóng liên hệ với những người bạn của tôi để nhanh chóng thành lập 1 tổ chức liên quan đến Kinh tế hơn trong trường Dược, đặt tên nó là CLB Kinh tế Dược ( Pharmaceutical Economic Club - PEC), với mục đích đào tạo thật nhiều con người giỏi về Kinh tế ở trường Dược, phát triển kiến thức, kỹ năng các bạn thật tốt để đáp ứng được nhu cầu công việc sau khi ra trường, để các bạn khỏi bỡ ngỡ khi sắp lấy bằng tốt nghiệp ĐH như những người anh, người chị của tôi hồi trước.


    Tôi tập hợp những người bạn tham gia CLB, xin ''giấy phép hoạt động'' của nhà trường. Cũng may là CLB bị nhà trường từ chối cho hoạt động trong trường nên chúng tôi được tự do ra bên ngoài. Còn nhớ giai đoạn đấy, tôi liên tục được mời lên phòng thầy Hiệu phó uống trà, nghe chửi chỉ vì cả gan cho CLB hoạt động khi chưa được phép của nhà trường. Nào thì còn bị dọa đuổi học, báo Công An, kỉ luật này nọ...

    Nhưng tất cả cũng xong xuôi, tôi cho CLB hoạt động riêng bên ngoài, tuyển các thành viên năng động, tổ chức những buổi sinh hoạt để phát triển kỹ năng cho các thành niên (chủ yếu là những đàn em khóa sau của tôi ). Có những buổi đi bán hàng thực tế lãi 1-2 triệu, đứa nào cũng sung sướng, có lần thì bán khó quá, mãi mới hồi vốn, mặt đứa nào cũng nghệt ra. Có những buổi chia sẻ về lộ trình nghề nghiệp, về thị trường Dược phẩm Việt Nam, training kỹ năng Kết nối, viết CV, gửi Email, training kiến thức về Kinh doanh, Marketing... mà tôi may mắn nhờ được nhiều người bạn giỏi của tôi đến chia sẻ. Có những buổi ngồi họp hành căng thẳng để tổ chức 1 sự kiện lớn, để rồi chưa đi đến thành công vì tôi giao những công việc quá sức cho các em ( nhờ thế mà tôi rút được kha khá kinh nghiệm cho việc quản trị nhân lực sau này ). Thỉnh thoảng tôi tạo điều kiện cho các em vừa tìm hiểu được thị trường Dược vừa kiếm được tiền qua những đợt Tìm kiếm Database khách hàng của cty Dược anh bạn tôi. Rồi sau đó thì chúng tôi vẫn vui vẻ với nhau, vẫn có những buổi off bia bọt, nhậu nhẹt để luyện cho bọn này cách uống bia ( mặc dù tôi hổng có biết uống :"> )....

Cũng được 9 tháng rồi , kế hoạch định sẵn với CLB vẫn chưa làm được nhiều. Đôi lúc tôi tự trách bản thân mình kỳ vọng thái quá với 1 tổ chức còn non trẻ không 1 sự hậu thuẫn từ bên ngoài, chỉ mấy đứa Sinh viên ''góp gạo thổi cơm chung'' với nhau. Vẫn còn những thiếu sót, vẫn còn sự non nớt nhất định từ những SV Dược lần đầu chập chững tìm tòi những kiến thức về Kinh doanh,... nhưng tôi tin rằng, sau này tổ chức đó sẽ phát triển mạnh mẽ hơn bây giờ nhiều lần. Những bậc đàn anh, đàn chị ra trường có sự nghiệp ổn định rồi sẽ trở lại giúp đỡ đàn em đi sau, cứ mãi như thế, PEC sẽ vững mạnh hơn, mang những con người chất lượng dám đứng lên đương đầu với các ông lớn nước ngoài đang xâm lấn thị trường Dược Việt Nam, đưa những sản phẩm Dược phẩm chất lượng, giá thành phải chăng cung cấp cho nhân dân, mở rộng ra thế giới....

Việc trước mắt là lên kế hoạch hoạt động cho năm tới và tìm 1 nhà bảo trợ cho CLB, chứ tôi ko thể bảo kê cho bọn nó mãi được. hehe.

Tôi mong rằng, 10 năm sau quay trở lại gặp những thế hệ PEC đi sau, tràn đầy sức trẻ, tràn đầy nhiệt huyết, với những kỹ năng, kiến thức dồi dào, tôi sẽ mỉm cười và nói với bọn nó:'' Anh đây là kẻ đã suýt bị đuổi học vì thành lập CLB cho bọn em thỏa sức tung hoành đây, giờ thì hãy phát triển nó lên, mạnh hơn bây giờ nữa.Và hãy đưa những giá trị của bọn em, chia sẻ cho những người đi sau, cho gia đình, và cho xã hội''


Read More

Chữ Tâm và Luật Nhân Quả

Leave a Comment
Luật Nhân Quả luôn đúng.

Ngày Tết đến nhà bà họ hàng, bà làm Bác sĩ ở 1 Bệnh viện lớn ở Nghệ An, sau về hưu bà đi làm cho 1 bệnh viện tư nhân cũng thuộc  dạng lớn ở Nghệ An. Khi nghe được chia sẻ của tôi về con đường sự nghiệp, bà liền nắn gân và nhắc nhở tôi về Luật Nhân Quả.
 Lẽ thường thì luật Nhân Quả luôn đúng, kẻ xấu ắt được trừng trị, người tốt ắt được báo đáp. Lưới trời lồng lộng, không bỏ lọt công tội của ai, người này sống ở đời tốt đời đẹp đạo, giúp đỡ người nghèo khổ, đùm bọc chúng sinh, rồi cũng sẽ được trọng vọng, kẻ luôn làm điều ác nghiệt, tham nhũng, triệt hạ kẻ trung lương, sớm muộn gì cũng gặp quả, không đời này thì đời sau, không kiếp này thì kiếp khác.
Cho nên là hay thấy mấy ông quan làm to ở Sở này, Phòng nọ, nhà giàu nứt vố đổ vách mà con cái hư hỏng, thằng nghiện, SIDA, thằng cờ bạc, rượu chè, âu vì ông ta lúc tại chức thì tham nhũng, ăn đút lót của dân, lại còn si mê tửu sắc cặp kè với cô này ả nọ, ức hiếp nhân tài, ưu tiên cho kẻ nịnh bợ. Còn ông làm quan trung lương, yêu dân, giúp dân, thì cả con cháu cũng thơm lây, chết đi cũng cả vạn người theo rước.
Mấy hàng quán bán thịt chó, thịt lợn, thịt gà cũng hay gặp quả báo, nhà thì con cái li tán, thất học, ăn chơi sa đọa, nhà thì vợ chồng xích mích bỏ nhau, nhà thì bệnh này bệnh nọ ko có thuốc chữa. Còn có vị lương y chuyên bốc thuốc tốt cho người ta, giúp người ta nhanh hết bệnh, sức khỏe tốt thì con cháu đời đời vinh hưởng.

Bà kể tôi nghe vài chuyện nhân quả trong ngành Y Dược nhà mình. Ngành Y Dược, 1 cái về khám chữa bệnh, 1 cái về thuốc men, đều liên quan đến sức khỏe con người, cho nên rất quan trọng. Ông Bác sĩ nào chuyên nhận phong bì, khám bệnh kê đơn thừa thuốc, tư lợi bản thân, hạch sách người bệnh, sau rồi nếu đời ông ko dính quả thì đời con cháu ông cũng dính, còn quả như nào thì nhiều vô kể. Vị Dược sĩ nào bán thuốc giả, thuốc kém chất lượng, chặt chém giá cao ngất thì dù cho nhà giàu tiền tỉ, thì sau cũng tàn lụi cho chính quả bệnh tật mà thôi. Thực tế hơn thì bà kể chuyện 1 nhà thuốc lớn ở Vinh, bán thuốc bao năm, ấy thế mà ông Bác sĩ chủ nhà thuốc sau về bị ung thư, con cái thì cũng thuộc diện ăn chơi trác tán. Vậy thì nhiều tiền để mà chi?
Bà nói không nhiều, chỉ đơn giản là nhấn mạnh cho tôi rằng: Nghề mình là nghề chăm sóc sức khỏe cho dân, cái gì làm tốt được cho dân thì làm, không làm tốt cho dân thì đừng làm. Ví dụ như bà làm bác sĩ thì chữa được bệnh thì chữa, ko chữa được thì đừng nhận phong bì người ta rồi vứt đấy, thấy người bệnh mà nghèo quá thì ưu tiên hỗ trợ người ta đôi tí. Cái nghề Y Dược là nghề dễ phạm luật nhân quả nhất, có lẽ ai cũng phạm luật chút ít, bởi vì có bác sĩ nào mà ko nhận tiền? Dược sĩ nào mà không bán thuốc giá cao kiếm lời? Phạm luật Nhân Quả như thế thì cho dù có đi chùa chiền, thờ cúng khắp nơi thì vẫn sẽ phải chịu quả báo thôi.

Cho nên làm gì cũng cần 1 cái TÂM
Bà làm bác sĩ, hạn chế nhận phong bì người bệnh, cứ khám, chữa người ta cho tốt đi đã, còn người ta hết bệnh rồi cảm ơn mình hay không thì việc của họ, nhận hay không thì tùy bản thân.
Tôi làm Dược thì làm cái thuốc nào cho chất lượng, đừng buôn mấy cái thuốc giả, thuốc kém chất lượng như Ti vi họ hay đưa tin, lợi nhuận nhiều nhưng sau này quả báo cũng sẽ nhiều. Mà bán thuốc cũng đừng quá đắt, giá cả thì tùy bản thân mình định đặt nhưng phải phù hợp để mọi tầng lớp nhân dân đều có thể tiếp cận được.
Ngồi ngẫm 1 đêm. Đúng như sứ mệnh của bản thân trên cuộc đời:  đưa những viên thuốc chất lượng nhất, giá tốt nhất đến cho nhân dân. Sau này, dẫu có gì đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ ghi nhớ đến chữ Tâm và Luật Nhân Quả như kim chỉ nam cho các hoạt động của mình , không chỉ ở ngành Dược và còn ở mọi các lĩnh vực khác. Giả dụ như làm việc thì làm cho công ty nào có sản phẩm chất lượng 1 chút, tình duyên thì yêu mấy cô cũng được nhưng cưới về rồi thì chỉ chung thủy với vợ thôi, không được léng phéng bồ bịch phạm tội tà dâm được, ăn uống thì phải ít ăn thịt, chăm ăn rau, tránh phạm tội sát sinh, nói chuyện thì chân thật, không lừa dối để hãm hại kẻ khác, đối nhân xử thế thì phải đi thiện nguyện nhiều để giúp đỡ chúng sinh, cứu kẻ hoạn nạn, tu nhân tích đức,… Để sau này, cái tên Nguyễn Quang Huy ( HUY DELL) được lưu danh sử sách, để con cháu tôi được hưởng vinh hoa, phú quý, luôn tưởng nhớ đến tôi vậy.
>>> Lâu lâu đọc sách Sử, nên viết cũng theo dạng văn thơ lai láng, trừu tượng của mấy vị nho sĩ hồi xưa luôn <<<

http://loiphatday.org/nhan-qua-bao-ung-cung-luat-nhan-qua
http://www.webtretho.com/forum/f14/nhung-cau-chuyen-ve-luat-nhan-qua-1942048/


Read More

Y Miếu Thăng Long - Di tích bị bỏ quên

Leave a Comment
      Lang thang trên mạng tìm kiếm 1 số thông tin Lịch sử ngành Y Dược để giới thiệu với các em trong CLB Kinh tế Dược, tôi bất ngờ tìm được thông tin về Y Miếu… Và đọc từng trang báo về nơi này, lòng tôi lại quằn lại. Phải chăng đó là chút xót xa về 1 Di tích Lịch sử Quốc gia xưa cũ,sánh ngang với Văn Miếu, giờ đã không còn như xưa…

     Ngay ngày hôm sau do được nghỉ học nên tôi quyết định đến tham quan di tích này. Y Miếu Thăng Long tại vị ở số 12 Phố Y Miếu (việc tìm kiếm địa điểm cũng không quá khó bởi vì tôi cũng đi nhiều quanh Hà Nội rồi) đi hết Hai Bà Trưng, sang Nguyễn Khuyến, rẽ trái sang Trần Quý Cáp, đến ngã 3 ta sẽ thấy biển chỉ đường Y Miếu. Nếu chú ý 1 chút thì sẽ thấy biển chỉ dẫn đường vào Y Miếu ở ngã 3 nhưng có vẻ cái biển quá nhỏ bé giữa hàng loạt biển quảng cáo ở khắp đường nơi đây. Tôi mừng thầm vì sắp đến mảnh đất linh thiêng này. Nhưng rẽ vào thì đúng như những gì đã xem trên mạng, đường Y Miếu như 1 cái chợ, à đúng đó là chợ thật mà, tìm đến số 12 Y Miếu khá nhanh vì tôi biết sẽ có biển chỉ dẫn. Đúng như câu mà tôi đọc trên báo: ‘’Đường dẫn vào Y miếu hiện nay là một lối nhỏ đi ngang qua khu chợ Ngô Sĩ Liên luôn bốc mùi ẩm thấp. Rác rưởi, xú uế tràn ngập.’’ Thật không thể xót xa hơn được.














Y Miếu Thăng Long, di tích bị bỏ quên.

Vào năm Canh Ngọ (1750), Xuyên HầuNgoạn Quận công bắt đầu xây dựng Y Miếu, nhưng quy mô, kiến trúc còn rất sơ sài. Đến năm Cảnh Hưng thứ 34 (1773), Chưởng viện Thái y Trịnh Đình Ngoạn đứng ra trông coi việc xây dựng Y Miếu với quy mô khá rộng lớn. Đến năm 1774, Y Miếu được hoàn thành.Tấm bia của Viện Thái y hiện còn tại chùa Phổ Giác, phố Ngô Sĩ Liên (gần Y Miếu), khắc vào năm Giáp Ngọ (1774) niên hiệu Cảnh Hưng 35 có ghi lại việc chọn đất xây dựng Y Miếu. Nội dung văn bia nói rõ việc vua lệnh cho Viện Thái y chọn đất, nhận lĩnh tiền xây dựng Y Miếu. Công việc đã có sự lần lữa, chậm trễ, rồi bị bỏ lơi đi một thời gian. Mãi sau có Trịnh Hầu (Trịnh Đình Ngoạn), người xã Định Công huyện Thanh Trì, tinh thông kinh sử, nhiều đời làm thuốc và đến ông thì đã nghiên cứu đến nơi đến chốn nhiều bài thuốc tâm đắc của mọi nhà, nên hăng hái đứng ra xây dựng đền miếu. Nhận thấy khoảnh đất công giáp phía Tây Phượng Thành (tên gọi khác của kinh thành Thăng Long), bên trái Văn Miếu, lại có dòng nước bao quanh, cách biệt nơi bụi bặm ồn ào có thể xây dựng được. Ông đã mạnh dạn tâu trình, liền được Chúa Trịnh khen ngợi chuẩn y và ban cho 10 mẫu tự điền để dùng vào việc đèn hương. Lại được mẹ của Chúa ban cho hai hốt bạc. Noi theo thịnh tình của Quốc Thánh mẫu (mẹ Chúa) nhiều vị trong nội cung đều góp bạc, góp tiền để giúp vào việc xây dựng Y Miếu. Vậy nên chỉ "vài tháng đã xong, thẳng thắn, bay bướm, cung tường lộng lẫy, dãy dọc tòa ngang, cột rường đồ sộ...".Thời kỳ đầu, Y Miếu còn được gọi là Viện Thái y, sau thì được gọi là Y Miếu Thăng Long. Sang thời Nguyễn, Y Miếu Thăng Long được trùng tu lớn và nằm trong tổng Hữu Nghiêm, sau đổi gọi là tổng Yên Hoà, huyện Thọ Xương, phủ Hoài Đức. Từ năm 1942, Y Miếu Thăng Long thuộc địa phận Hà Nội.

Như vậy có thể nói Y Miếu được xây dựng lên để thờ tụng các vị Danh y của đất nước cũng sánh ngang với Văn Miếu thờ các quan Văn và Võ Miếu thờ các võ tướng (nay Võ Miếu đã không còn). Lịch sử là thế, đồ sộ là thế nhưng thật xót xa khi đến năm 2014 này, trong khi Văn Miếu vẫn được tu bổ và thu hút khách du lịch thập phương cũng như để cho các sĩ tử nhìn vào học tập thì Y Miếu lại bị quên lãng, có chăng là những ngày rằm, ngày lễ quan trọng của ngành Y Dược như 27/2 thì có một vài Bác sĩ, Dược sĩ, quan chức trong ngành Y tế đến thắp nén nhanh cúng bái, diện tích chỉ còn hơn 100m2 nhưng hầu như bị các hộ gia đình xung quanh chiếm dụng gần hết.

Tôi thắc mắc liệu ở trường Y, trường Dược ở mảnh đất Hà Thành có mấy người biết đến chốn linh thiêng này? Chắc ko cần 1 cuộc điều tra làm gì vì chắc chắn người đọc cũng đã đoán ra kết quả. Ngành Y Dược Việt Nam ngày càng phát triển, hiện đại hơn, chất lượng hơn mà cớ sao 1 Di tích tôn thờ các Danh y, những ông tổ của ngành, lại để hớ hênh, trớ trêu như vậy.

Không phải bi quan nhưng ngẫu nhiên, tôi liên hệ đến thực tại ngành Y tế 2 năm trở lại. Liên tục đó là cúm gia cầm, lở mồm long móng, rồi heo tai xanh, mới đây là dịch sởi, sắp tới có thể sẽ là Ebola… Không chỉ dịch bệnh ảnh hưởng đến ngành Y tế, những vụ lùm về vaccine, nhân bản kết quả xét nghiệm, hay tư nhân có vụ Thẩm mỹ viện Cát Tường,… đã làm Ngành Y tế mất điểm trước nhân dân hơn bao giờ hết. Liệu có mối quan hệ Nhân Quả tâm linh gì ở đây không?

Thiết nghĩ dù gì thì Y Miếu vẫn đang còn tồn tại trên mảnh đất Hà Thành địa linh nhân kiệt này, có nghĩa là thế hệ Bác sĩ, Dược sĩ sau này vẫn còn có 1 địa điểm tâm linh để tìm về. Đoàn Thanh niên, Hội Sinh viên các trường dạy Y, Dược cũng nên giới thiệu, tổ chức những chuyến mini tham quan đến nơi đây để các bạn Sinh viên Y Dược luôn nhớ đến những người đầu tiên đặt nền móng cho ngành Y Dược, luôn đặt cái TÂM lên hàng đầu khi chữa trị cho Bệnh nhân như các vị đã và đang được tôn thời ở nơi đây. Biết đâu, sau hàng chục, hàng trăm năm nữa, tên bạn được ghi danh ở 1 vị trí trang nghiêm trong Y Miếu…

Tái bút: Ông tổ dòng họ của tôi ngày xưa cũng là 1 Danh tướng thời Nguyễn, đến tuổi già ông từ quan về quê bốc thuốc chữa bệnh cứu nhân độ thế, vì thế ông được cả vùng đất quê tôi hồi xưa trọng vọng; và như 1 sự ngẫu nhiên, tôi cũng là người con cháu đầu tiên của dòng họ chọn nghề Dược nối nghiệp cụ Tổ, 1 nghề đáng quý và đáng kính đối với những người có Tâm. Vì vậy, học tập cụ Tổ, trong tôi luôn tâm niệm 1 ước mong: Đời tôi sẽ phấn đấu hết mình vì sự nghiệp Y Dược nước nhà, làm sao ngày nào đó Y tế Việt Nam có thể sánh ngang với các cường quốc năm châu, để rồi 1 ngày nào đó, khi nhắc tới tôi, con cháu tôi sẽ luôn tự hào vì ông cha là 1 người vĩ đại của Ngành Y Dược…

Xem thêm thông tin Y Miếu tại:


Read More

Thực trạng Marketing trong Ngành Y tế ở Việt Nam

Leave a Comment
Tổng quan về Marketing Y Tế ở Việt Nam

Vấn đề lớn ở Việt Nam hiện nay là, các vấn đề xã hội nổi cộm như: tốc độ tăng trưởng dân số cao, tốc độ đô thị hóa chóng mặt vượt tầm kiểm soát của các cấp quản lý, mật độ dân số tập trung quá cao ở đô thị, môi trường ô nhiễm trầm trọng, vệ sinh an toàn thực phẩm kém, quản lý y tế còn chưa theo kịp được thực tế, đội ngũ nhân viên y tế thiếu dẫn đến chất lượng điều trị nhiều khi kém, chữa được bệnh A có khi gây phát sinh bệnh B không đáng có. Do đó bệnh tật đang tăng nhanh ở Việt Nam đặc biệt là ở các thành phố lớn. Hiện tại về thuốc chữa bệnh ngoài các nguồn hàng nhập khẩu, Việt Nam đã có hơn 120 nhà máy GMP sản xuất thuốc do đó nhìn chung ngành cung cấp dược phẩm cạnh tranh khá gay gắt, đặc biệt là ở những gam hàng thuốc phổ thông. Marketing dược đã bắt đầu được các công ty trong nước quan tâm hơn kể từ những năm 2000. Còn dịch vụ khám và chữa bệnh hiện nay tình trạng bệnh viện quá tải vẫn phổ biến, vậy nên các nhà quản lý bệnh viện rất chủ quan khi thấy rằng cơ sở của mình đông khách hàng, do đó vấn đề marketing vẫn chưa thực sự được chu trọng đặc biệt trong các bệnh viện công. Các bệnh viện tư do phải tư trang trải chi phí, ít có nguồn bệnh dồi dào từ bảo hiểm y tế, giá dịch vụ thường lại cao hơn nên vấn đề thu hút bệnh đến điều trị là khá khó khăn hơn. Tuy nhiên một thực tế cho thấy với những viện tư lớn làm ăn uy tín và có chú trọng marketing thì lượng bênh có khi còn hơn rất nhiều viện công lớn.
Đều trong ngành y tế nhưng rõ ràng marketing dược và marketing cho bệnh viện và phòng khám có nhiều điểm khác biệt nhau.


1. Marketing Dược
Qua rồi những ngày mà công ty sản xuất không đủ bán, ra sản phẩm nào là bán chạy cái đó. Thị trường cần mình hơn là mình cần thị trường. 
Ngày nay, một sản phẩm đã từng bán tốt nhưng doanh số tụt giảm nhanh chóng, tại sao? Ra sản phẩm mới cũng với cách làm thị trường cũ mà không bán được, khách hàng không thèm quan tâm đến sản phẩm của công ty…? Tất cả đều bởi vì mật độ cạnh tranh quá cao, và dường như tất cả các sản phẩm điều trị mọi bệnh trên thị trường đều đã có. Cùng một dòng sản phẩm mà có tới hàng chục thậm chí hàng trăm biệt dược cạnh tranh nhau, cho nên công ty chỉ cần lơ là mất cảnh giác là có thể nhìn thấy thị phần của mình bị tụt giảm rõ rệt. Là một biệt dược mới gia nhập thị trường vấn đề lại càng trở nên khó khăn hơn. Chí có marketing mới giải quyết được những vấn đề đó.

Sản phẩm của công ty có cùng hoạt chất, nông độ - hàm lượng không bán được, sao đối thủ canh tranh lại sản xuất không đủ bán? Tất cả chỉ có thể giải thích là đối thủ đã làm marketing tốt hơn.
Thị trường dược phân ra: OTC và ETC lại có tính chất rất khác nhau. Do đó trong khi xây dựng chiến lược marketing cho sản phẩm OTC và ETC rõ ràng có sự khác biệt lớn.
Các công ty Việt Nam bắt đầu quan tâm đến marking dược nhưng vấn đề cơ bản nhất vẫn là: làm như thế nào? Hầu như các công ty làm theo đối thủ và ít định lượng được kết quả của các chương trình marketing mà mình đang làm. Hoặc làm theo các tập đoàn đa quốc gia, các công ty đa quốc gia đã có lịch sử phát triển hàng trăm năm trong khi các công ty Việt Nam phổ biến là tầm 15 năm. Do đó làm theo các công ty đa quốc gia luôn là đúng! Đây là quan điểm khá thụ động vì thứ nhất chiến lược bắt chước máy móc nhiều khi không phù hợp với tiềm lực cũng như sản phẩm của mình. Thứ hai, là người bản địa các công ty nội địa có ưu thế hơn khi quá am hiểu văn hóa tiêu dùng của người Việt, từ đó có những sáng tạo marketing có khi còn phù hợp hơn cả các công ty đa quốc gia. Một chiến lược marketing không phải luôn đúng cho mọi vùng địa lý!


2. Marketing Phòng khám, Bệnh viện

Hiện nay ở các bệnh viện công thì gần như chưa được chú trọng, do còn có sự bao cấp của nhà nước và nguồn bệnh bảo hiểm y tế. Ở miền nam hiện nay các bệnh viên công lớn đều có nhân viên tư vấn cho bênh nhân và người nhà, đây là yếu tố làm tăng chất lượng dịch vụ của bênh viện nhằm thu hút bệnh nhân thể hiện tư duy khá là mới mẻ trong quản lý. Ở nhiều bênh viện tư và phòng khám, bắt đầu có quan tâm tới marketing nhưng nhiều khi quan niệm về marketing chưa đúng hoặc ở mức độ đơn giản nào đó. Một số nhà quản lý cơ sở y tế thì lại xem marketing đồng nghĩa với quảng cáo và là công việc của một vài người trẻ tuổi trong tổ chức của mình chuyên "chạy" lo mấy việc đó, không quan trọng lắm, ai làm cũng được. 
Hiện tại một số bệnh viện tư lớn đã có phòng marketing riêng và hoạt động khá bài bản, đây là tín hiệu tốt giúp cho ngành y tế tăng chất lượng dịch vụ. Những tổ chức nào thực sự quan tâm tới marketing sẽ lớn mạnh, không quan tâm đến marketing sẽ phá sản hoặc hoạt động ở mức cầm chừng thậm chí thua lỗ triền miên.
Hiện nay với sự bùng nổ của Internet, một số công ty, tổ chức cũng đã bắt đầu quan tâm đến online marketing cho y tế như: sử dụng mạng xã hội, chia sẻ hình ảnh, chia sẻ video, lập các webside công thông tin y tế sức khỏe…. Đây là dấu hiệu mang lại tính năng động cho ngành y tế Việt Nam.

Marketing y tế thực chất là sự kết hợp giữa kiến thức marketing cơ bản với sự am hiểu về lĩnh vực y tế, từ đó đưa ra một chiến lược phù hợp. Tuy nhiên sự kết hợp này không phải ai cũng làm được và nó yêu cầu tính khoa học cũng như sáng tạo cao.
Read More

Tôi đã trở thành 1 Sinh viên Dược như thế nào

10 comments
      Hòa cùng không khí các em 96 đang vui mừng, háo hức khi biết điểm ĐH, có nhiều em đã chắc chắn đỗ, cũng có nhiều em đang chênh vênh... Tôi lại nhớ đến cũng tầm này 4 năm trước, đang hóng hớt đón nhận thông tin điểm ĐH ( mặc dù mình cũng đã tự tính được và cũng cực kì tự tin là sẽ đỗ :D ). Ngày xưa thì Dược ko báo điểm sớm như năm nay, nếu nhớ ko nhầm thì Dược là 1 trong những trường báo điểm muộn nhất. Các bạn trong lớp từ đầu cầu FTU, NEU, BK, HVTC, ĐH QG HN,.... đều đã biết điểm, còn duy nhất tôi với 1 bạn nữa cùng thi Dược là chưa biết. Thực sự thì vẫn có 1 chút lo âu, cơ mà bởi cái tính ham chơi, nhảy múa của mình nên mặc kệ con bạn đang lo sốt vó, tôi vẫn cứ chơi bời với bọn nhỏ hàng xóm, bóng banh ngày đêm :P

Thực sự sau 4 năm học Dược, và cũng chỉ còn đúng 1 năm nữa là ra trường, chưa bao giờ tôi cảm thấy hết tự hào khi được giới thiệu với 1 người khác mình là 1 Sinh viên Dược Hà Nội. Và cũng chưa bao giờ hối hận khi đã trải qua từng ngày từng giờ ở ngôi trường này sau 4 năm học.
   1. Những định hướng
 Ngày ấy, thực sự Dược chưa phải là sự lựa chọn hàng đầu của tôi. Bởi vì tôi có ham mê làm Kinh tế, do đó từ lớp 9, tôi đã có ý định thi vào khoa Quản Trị Kinh Doanh , ĐH Quốc gia HN ( nhớ hồi đấy, trên TV cứ nhan nhản quảng cáo Cuộc thì gì gì về Kinh doanh, trong đó có nói: Mọi thông tin xin liên hệ Khoa QTKD HSB, ĐH QGHN...) Đến hết lớp 9, trong sổ lưu bút của 2 đứa bạn, tôi vẫn ghi ước mơ sau này của mình lên ĐH là học Khoa QTKD, ĐH QGHN :))   Lên lớp 10,11 thực sự cũng chưa có định hướng gì nhiều, đơn giản là thời gian học cũng khá nhiều, dẫu biết tôi vẫn là 1 thằng khá lười học mấy môn Chuyên như Toán, Lý, Hóa mà toàn chăm chăm ra hiệu sách ngồi đọc sách Lịch Sử, Địa lý, cả ngày ngồi ôm mấy tác phẩm Văn học như Thép đã tôi thế đấy, Những tấm lòng cao cả, Tam Quốc Diễn Nghĩa,...đọc thâu đêm. Thành thử đến giờ học Văn, Sử, Địa tôi vẫn là cái thằng siêng năng phát biểu nhất :D ***Chả hiểu sao hồi xưa mình ko thi ban C nhỉ *** Hồi đó cũng nghĩ học Chuyên nên thế nào chả đỗ ĐH, thành ra cứ phơn phởn làm việc theo sở thích của mình :)
Thực sự định hướng thi ĐH mới trở lại khi bắt đầu lên 12, hồi đó thì tôi mới tập trung học Toán, Lý, Hóa hơn, nhưng xen kẽ những buổi học ban A thì vẫn ra nhà sách Intimex đứng đọc mấy sách Lịch sử Việt Nam ;) Khi đã vào năm học chính thức thì tất cả mọi người trong lớp đều xôn xao, bàn tán với nhau thi trường này, trường kia. Còn tôi thì chả thèm bàn tán làm gì, mình thích trường nào thì mình thi, quan tâm gì đến bọn nó thi trường gì. Nhưng mà lúc về nhà thì cũng có chút băn khoăn, mình thích làm về Kinh doanh, nhưng mà thi mấy trường Kinh tế có ổn ko nhỉ? Chả thích giống bọn trong lớp tí nào. Đang băn khoăn thì trong 1 bữa ăn với mợ ( vợ cậu tôi) thì mợ tư vấn cho tôi: ''Sao cháu ko chọn trường Y Dược ấy, học Dược ra cũng kinh doanh nhiều, mà lại mau giàu nữa chứ :D '' Rồi mợ kể cho vài trường hợp thành đại gia trẻ tuổi sau khi học Dược ra :))
     Kể từ đó, tôi bắt đầu tìm hiểu về mái trường cổ kính mà sau này tôi đã học :) Ngay từ những thông tin đầu tiên, tôi đã có những xúc cảm nhất định với ngôi trường này, có lẽ đó là 1 tình yêu nho nhỏ bởi sự cổ kính và lịch sử hình thành của ngôi trường Dược... Và tôi bắt đầu lập cho mình 1 kế hoạch để chinh phục ngôi trường này. Năm trước tôi, khóa 1991 thì điểm chuẩn vào Dược là 25, cũng khá cao nhưng nhìn vào đề năm ấy thì tôi cũng làm trội hơn con số 25 vài điểm, và tôi thực sự tự tin khi nộp hồ sơ vào Dược.
 
2. Nộp hồ sơ
      Đến ngày nộp hồ sơ, trong lớp hầu hết các bạn nộp vào FTU, NEU , BK,... các bạn cũng rủ rê nhau vào trường này trường kia, có người làm tới 5-6 bộ Hồ sơ ( cảm thấy phí tiền thật :D ), còn tôi thì vẫn cứ chọn duy nhất 1 ngôi trường Dược. Đương nhiên là tôi không chỉ làm 1 bộ HS, Khối A tôi vẫn tính cho mình 1 đường lùi, đó là Khoa Quản lý Công, ĐH KTQD ( năm trước đó lấy 22đ), để đề phòng trường hợp trước ngày thi chẳng may bị ốm hay lý do gì đó tinh thần ko tốt :)) Còn Khối B thì chắc chắn ai cũng chọn 1 trường rồi, và tôi chọn Y Hà Nội ( đương nhiên là chọn khoa thấp điểm để chắc chắn đỗ, đó là khoa Y Học Cổ truyền, bởi tính tôi muốn làm cái gì cũng phải chắc chắn, mạo hiểm nhưng phải có đường lùi hợp lý ). Chốt 3 bộ Hồ sơ và tôi cảm thấy tự hào với 3 bộ Hồ sơ này - giờ cũng thế - bởi vì 3 khoa, trường này thực sự vẫn đang rất hot bây giờ :P.
Thực ra làm gì cũng vậy, tôi ít khi thích giống người khác, trong con người tôi luôn muốn tạo nên 1 sự khác biệt. Và sự khác biệt này đi theo tôi từ lúc học phổ thông lên đến ĐH, cho đên bây giờ và chắc chắn là cả sau này nữa.
Cũng rất vui khi có 1 cô bạn trong lớp cũng thi Dược, các lớp bên cạnh thì hồi đấy tôi ko để ý lắm. Ít ra có đồng minh cũng đỡ chán hơn.

3. Những ngày ôn thi
     Những ngày ôn thi của tôi cũng khác các bạn trong lớp ( tôi cảm nhận thế). Trong khi các bạn đi học thêm khá nhiều ( à đúng hơn là rất nhiều, thấy tụi nó toàn đưa vở học thêm lên lớp làm bài tập ) còn tôi thì vẫn trung thành với sách lược: Sách + Đề là tất cả. Ngoại trừ Hóa tôi phải nhờ hỏi mấy đứa bạn để mua sách về học cũng như phải nhờ 1 bạn trong lớp giúp ra thì Toán vs Lý tôi cũng tự tìm cho mình những quyển sách tham khảo hay nhất, những tập đề sát nhất với đề thi ĐH để ngồi cày cuốc.
   Thực sự mà nói chọn trường ĐH cũng phải có những tính toán nhất định, năm trước tôi lấy 25 và tôi cũng tự đoán rằng năm mình thì thể nào cũng sẽ ít hồ sơ hơn, và chắc chắn điểm chuẩn cao lắm cũng bằng năm trước tôi thi. Và tôi lập cho mình mục tiêu là phải thi bằng điểm chuẩn năm trước 25đ: Toán 8 + Lý 9 + Hóa 8, cộng với 0,5đ vùng là 25,5đ. Mục tiêu này tôi luôn để nó ở 1 vị trí đặc biệt dễ thấy nhất trong Bộ Não, và mọi lúc ôn thi, làm đề , tôi đều nghĩ đến những con số này :)
    Kết thúc năm học 12, tôi trở về nhà ôn thi để mẹ chăm sóc trong những ngày ôn luyện quyết định. Năm đó là năm oái ăm nhất khi mà vừa có WC, vừa thường xuyên mất điện. Tôi quyết định từ bỏ ham mê bóng đá của mình để tập trung ôn thi, đương nhiên là những trận quan trọng vẫn xem bình thường. Còn khó khăn nhất không biết là do các anh chị làm Điện lực chơi ác bọn tôi hay do hạn hán, các hồ thủy điện khô cằn thật, chỉ biết là cứ 1 tuần thì phải 3-4 ngày tôi dùng đèn dầu thắp học buổi tối và ngồi dưới cây ổi học vào ban ngày. Cảm giác ngồi học xong rồi người ướt từ đầu đến chân vì mồ hôi giờ ngẫm lại thật tuyệt, khi ướt hết người vì mồ hôi, ra đứng gió cảm giác mát lạnh sung sướng đê mê :D Đương nhiên là sau đó mẹ vẫn mua cho tôi cái quạt tích điện với đèn ắc quy để học, nhưng tôi vẫn duy trì đèn dầu học vì thích ngửi mùi đèn dầu hỏa :D

4. 3 ngày thi quyết định
  3 ngày thi này chính là 3 ngày thi khối A quan trọng nhất. Đối với mỗi đứa học sinh 12 thì cánh cửa ĐH vẫn luôn là cánh cửa quan trọng nhất, và tất cả những người bạn của tôi cũng như tôi đều tâm niệm như vậy, tất cả 1 quyết tâm chinh phục cánh cửa trường ĐH mà mình thi.
  3 ngày thi Khối A của tôi từ 3-5/7/2010, ngày 3/7 đến làm thủ tục, 4,5/7 thi 3 môn Toán, Lý, Hóa. Cũng khá xuân tóc đỏ khi tôi được thi ở 1 ngôi trường ở Vinh, 1 ngôi trường cũng khá quen thuộc với tôi hồi nhỏ ( trong khi bọn bạn thi trường khác phải chạy ra Nghi Lộc, Cửa Lò đánh chiến). Ngày 3 làm thủ tục cũng ko có gì đáng phải kể, ngoài việc tôi làm quen được mấy đứa bạn cùng phòng, trong đó cũng có đứa học cùng tôi sau khi lên ĐH ( phải nói là phòng tôi chắc là phòng đỗ nhiều nhất thì phải, đi nhập học toàn gặp người quen :D ).
Ngày đầu tiên thi Toán, tôi làm bài tốt hơn dự định, cũng có chút tiếc nuối là mình đã cày bừa được bài 5 là hệ Phương trình khó nhất trong đề rồi mà lại sai ngay cái bài Bất phương trình mà mình ko ngờ tới. Nhưng tôi ko để tâm trạng tiếc nuối tồn tại lâu trong đầu, đơn giản vì tôi đã vượt chỉ tiêu và tôi hài lòng với kết quả đó, việc bây giờ là tập trung tinh thần cho 2 môn tiếp theo. Môn Lý bất ngờ đề khó hơn năm trước, tuy nhiên tôi vẫn bình tĩnh hoàn thành nó, dẫu đoán được kết quả sẽ ko như dự kiến nhưng tôi nhanh chóng gạt môn Lý sang 1 bên. ''Dù sao môn Toán tôi cũng vượt chỉ tiêu rồi, với lại đề Lý khó như này thể nào điểm chuẩn chả giảm''- Tôi tâm niệm như vậy mà chuyên tâm cho môn thi cuối cùng - Môn Hóa. Môn Hóa là môn tôi yếu nhất, nhưng đề thi năm đó ko làm tôi phải thất vọng vì nó cũng ko quá khó.
  Về nhà việc đầu tiên là tra đáp án và xem điểm , khá vui mừng khi tôi thấy đã đạt trên chỉ tiêu mình đã đặt ra. Sau đó thì giành tinh thần cho Khối B. Có lẽ khối B ko quan trọng lắm, với lại khối A làm khá tốt rồi nên tâm trạng thoải mái. Những ngày thi tiếp theo của tôi không khác gì 1 cuộc đi chơi là mấy :) Xin bỏ qua.

5. Ngày biết điểm
Cuối cùng, sau khi hầu hết bạn bè đã biết điểm, đỗ tạch hết rồi thì tôi vẫn còn hơi lo. Rồi ngày ấy cũng đến, đang ngủ trưa thì thằng bạn học lớp bên cạnh cùng thi Dược gọi bảo nó đỗ rồi. Tôi cũng nhanh chóng bật máy tính lên xem điểm và hồi hộp... Danh sách tôi xếp ở 1/3 trên của bảng xếp hạng trong 500 thí sinh đầu tiên ( chính là số chỉ tiêu vào Dược Hà Nội năm đó).Vậy là không cần biết điểm chuẩn cũng biết mình đỗ rồi :D ( Năm đó điểm chuẩn Dược Hà Nội thấp nhất trong các năm trở lại, chỉ 23,5đ )
Việc đầu tiên là gọi điện cho Bố Mẹ ( lúc đó tôi đang ở nhà người quen chơi), bạn bè, cậu mợ thông báo. Niềm vui của 1 thằng sĩ tử đỗ ĐH khó có lời lẽ nào diễn tả được...

6. Ngày nhập học.

Sau khi hoàn thành các thủ tục ở địa phương thì tôi cùng mẹ ra HN chuẩn bị nhập học. Việc đầu tiên là thuê nhà trọ. Cũng phải nói là lên ĐH số tôi khá xuân tóc đỏ khi mới chân ướt chân ráo lên ra HN đã tìm ngay được 1 phòng trọ vừa ý. Đợi đến ngày hôm sau thì tôi với mẹ đi nhập học, cũng cảm ơn các anh chị khóa trên đã giúp đỡ khá nhiều nên quá trình nhập học khá nhanh. Nhờ khả năng chém gió 1 cách thật thà, tôi được nhà trường phân làm Lớp phó Học tập :)) ( xuân cái là sau đó về lớp học thì được đổi lại thành Tổ trưởng tổ 2 chứ không thì cái chức LPHT tôi không kham nổi, xấu hổ lắm :3 )

Và tôi trở thành sinh viên Dược như thế đấy ...

P/s: Chắc cũng nhanh thôi, năm sau tôi sẽ viết thêm 1 bài: Tôi đã trở thành Dược sĩ như thế nào :)))
P/s 2: Đính chính năm 2014:
http://www.huydell.net/2015/11/toi-tro-thanh-duoc-si-nhu-nao.html
Read More

Plan các chương trình hay được ngành Dược quảng cáo

Leave a Comment
Plan book và Plan các chương trình mà ngành dược mình thường làm nội dung:
1. H1 - Đài truyền hình Hà Nội:
- Phim Sitcom: Gia đình là số 1 - phát sóng 20h40 các ngày thứ 2, 3, 4, 5
- Phim 19h50 (hơi chán nhưng thôi book cũng được)
- Chương trình "Lắng Nghe cơ thể bạn"
- Chương trình " Bạn có khỏe không"
- Thứ 6: Chương trình Cẩm Nang Gia Đình - 20h40 - Chương trình về sức khỏe cho gia đình
- Chương trình Ai trúng số độc đắc - 19h50
- Thứ 6: Phim cuối tuần - 20h50
- Thứ 7: Đuổi hình bắt chứ 19h45
- Thứ 7: Hội ngộ danh hài
- Chủ nhật: Đầu bếp vào nhà, vào bếp cuối tuần
- Chương trình Con đã lớn khôn - tiếp sóng HTV7
- Chương trình Bếp yêu thương.
2. VTV1 - Đài truyền hình Việt Nam
- Khung giờ A1, A2 - Chào buổi sáng
- B1.1 Cả tuần
- B4 trước bản tin thời sự
- Thứ 7 - Con đường thuốc Việt - Chương trình được bảo trợ bởi Cục quản lý dược.
- Chương trình Cuộc sống thường ngày - 18h05
- Chương trình Khoảnh khắc thường ngày 18h52
- Phim cuối tuần.
3. VTV2 - Đài truyền hình Việt Nam
- Chương trình Hãy chia sẻ cùng chúng tôi: phát chính thứ 6 vào 21h30, phát lại vào chủ nhật và thứ 2.
- Chương trình Cầu truyền hình sức khỏe - Sức khỏe cho mọi người: phát chính vào 16h ngày chủ nhật, phát lại vào 16h ngày thứ 4
- Chương trình sức khỏe và cuộc sống
- Chương trình Y học phương đông
- Chương trình Sống khỏe mỗi ngày
4. VTV3 - Đài truyền hình Việt Nam
- Cafe sáng 7h hàng ngày
- C4.3 trước bản tin thời sự.
- Chương trình về sức khỏe:
+ Chương trình Cẩm Nang Vàng Cho Sức khỏe
+ Chương trình gameshow Vui khỏe có ích
- Chương trình phim tối 21h00: phim đang hot "Vừa đi vừa khóc", "Lời thì thầm từ quá khứ".
- Các chương trình gameshow:
+ Đấu trường 100 (thứ 2)
+ Ai là triệu phú(thứ 3)
+ Trò chơi âm nhạc (thứ 4)
+ Đừng để tiền rơi (thứ 5)
+ Chúng tôi là chiến sĩ (thứ 6)
- Chương trình thứ 7:
+ Chiếc nón kì diệu
+ Ngôi sao việt
+ Gương mặt thân quen
- Chương trình Chủ Nhật.
+ Hãy chọn giá đúng
+ Vì bạn xứng đáng
+ Việt Nam Idol
+ Bài hát yêu thích.
Read More

Thuốc OTC & ETC, thuốc Brand name & Generic là gì ???

Leave a Comment
THUỐC GENERIC
Generic drugs versus brand name
Thuốc generic đang xâm nhập thị trường
Gần đây, thuốc generic được nhắc đến nhiều. Thuốc generic đang xâm lấn dần vào thị trường thuốc bảo hiểm tại Mỹ. Và cũng tại Mỹ, khi đến một hiệu thuốc mua thuốc theo toa bác sĩ, dược sĩ có thể sẽ hỏi bạn “Do you want generic?” (Bạn có muốn một thuốc generic không?). Hoặc ở Việt Nam, khi cầm toa bác sĩ (kê loại thuốc rất danh tiếng và được biết đến rộng rãi) ra nhà thuốc gần bệnh viện, người bán thuốc thường kêu “Anh/chị ơi, em không có thuốc này, nhưng có loại khác cùng hoạt chất như vậy được không?”.
Đặc biệt hơn, có lần, dì tôi bị nhồi máu não có liên quan đến rối loạn chuyển hóa lipid. Bác sĩ kê Lipitor, nhưng khi ra nhà thuốc, cô dược sĩ (chắc chắn là dược sĩ trung học) dám bảo là “Thuốc này cũ rồi em ơi, nó không sản xuất nữa. Tại bác sĩ không biết nên còn kê, em dùng loại này mới hơn nè, cũng cùng chất như thuốc ghi trong toa”. Trước hết chúng ta hãy cùng tìm hiểu thuốc generic, sau đó bàn tới cái vụ cô dược sĩ này sau.
Thuốc brand name
Thuốc brand name
1. Thuốc brand name
Một thuốc khi xuất hiện trên thị trường với bản quyền và nhãn hiệu được đăng ký thì đó là một brand name drug. Tên của thuốc này sẽ có chữ ® kèm theo, ví dụ Lipitor®, để chứng tỏ thuốc đã đăng ký và được bảo vệ theo luật lệ của U.S. Patent and Trademark Office (Cơ quan Bản quyền và Thương hiệu Hoa Kỳ).
2. Thuốc generic
Bản quyền của dược phẩm thường chỉ được bảo hộ trong khoảng 17 năm. Khi hết hạn, các công ty khác được quyền sao chép công thức và tạo ra loại thuốc tương tự. Loại thuốc “ăn theo” đó có thể mang thương hiệu khác nhưng không có bản quyền, và được gọi chung là generic drug (GD). Ví dụ: Tylenol (thuốc brand-name) và Acetaminophen [2] cùng các thuốc cùng chứa paracetamol khác.
Thuốc generic
Sự khác biệt rõ ràng nhất giữa thuốc brand name và thuốc generic là giá tiền. Thuốc generic luôn luôn có giá rẻ hơn thuốc brand name nhiều lần. Nguyên nhân là các công ty dược phẩm phải thu lại những chi phí to lớn cho việc nghiên cứu và thử nghiệm thuốc của họ để đưa ra thuốc brand name.
Một số thuốc generic cố gắng bắt chước vẻ ngoài của thuốc brand name, vốn đã được đưa ra thị trường trong một thời gian dài và ghi dấu vào trí nhớ người tiêu dùng. Tuy vậy, không hẳn là thuốc generic không tốt bằng thuốc brand name, bởi vì  mọi loại thuốc generic đều phải qua sự xét nghiệm và phê chuẩn của FDA trước khi được bày bán. FDA (US Food and Drug Administration – Cục Quản lý Thực Phẩm và Dược Phẩm Hoa Kỳ) quy định rằng thuốc generic phải có cùng phẩm chất, cường độ, vệ sinh, và an toàn như thuốc brand-name cùng loại. [3]
Để hướng dẫn việc bào chế thuốc generic được bảo đảm, FDA, Cục Quản lý Thực Phẩm và Dược Phẩm Hoa Kỳ, đã có các yêu cầu căn bản mà cơ sở bào chế thuốc generic cần phải tuân thủ như sau:
  1. Phải sử dung các nguyên liệu như thuốc gốc
  2. Phải có cùng công hiệu, liều lượng sử dụng và cách thức sử dụng như thuốc gốc
  3. Phải có cùng các qui định sử dụng như thuốc gốc
  4. Phải được bào chế dưới qui trình sản xuất nghiêm ngặt GMP (Good Manufacturing Practice )
Với các qui định sản xuất như vậy, FDA còn đòi hỏi thuốc generic cần phải đạt được các tiêu chuẩn căn bản sau đây:
  1. Có sức công hiệu như thuốc gốc
  2. Có cùng tính chất, độ tinh khiết và công hiệu như thuốc gốc
  3. Có cùng thời gian sử dụng công hiệu như thuốc gốc
  4. Giá bán phải rẻ hơn thuóc gốc
  5. Phải được sản xuất theo qui định GMP
  6. Phải có hình thức bên ngoài khác với thuốc gốc (vì hình thức bên ngoài của thuốc gốc thường đã được cầu chứng nên không được làm giống hình thức của thuốc gốc) [4]
3. So sánh thuốc generic và thuốc brand-name
Thuốc generic
Nhiều bệnh nhân đã than phiền về thuốc generic. Đó là vì sau khi uống thuốc, người bệnh bị những phản ứng phụ rất khó chịu như ho, chóng mặt, nổi ngứa, hay lên cân… Hoặc khi cơn bệnh cứ dậm chân tại chỗ, chẳng thuyên giảm, nhưng khi đổi sang thuốc hàng hiệu thì bệnh bớt hẳn.
Từ đó có dư luận cho rằng các nhà sản xuất thuốc generic đã giảm liều lượng cần thiết, hay không điều chế đúng cách, hay dùng những nguyên liệu kém phẩm chất. Có ý kiến còn nói thuốc brand name được bào chế trong những điều kiện tinh khiết hơn. Điều này rất quan trọng với một số chất hóa học hay dược liệu để chúng có thể giữ vẹn tác dụng chữa trị.
Nhưng thực tế thì FDA cho phép nhà sản xuất thuốc generic được thay đổi các dược chất phụ (inactive) trong công thức dù dược chất chính (active) vẫn phải giữ nguyên. Điều này có thể là nguyên nhân làm cho nhiều người không đáp ứng tốt với thuốc, hiệu quả điều trị kém hơn thuốc brand name và bị những dị ứng như kể ở trên.
4. Ưu điểm của thuốc generic
Dù thuốc generic có những khiếm khuyết như thế nhưng không thể phủ nhận ưu điểm to lớn của chúng là giá cả rất phải chăng. Năm 2008, người tiêu dùng tại Hoa Kỳ đã tiết kiệm 121 triệu đôla nhờ thuốc generic. Với dân số ngày càng nhiều người già, lượng thuốc tiêu thụ sẽ chỉ tăng chứ không giảm, nên chính phủ và các công ty bảo hiểm sức khoẻ khuyến khích người dân cố gắng sử dụng generic drugs nếu như họ có thể làm được. [5]
Lợi ích từ thuốc generic
Lợi ích kinh tế từ thuốc generic
Đối với những người không có bảo hiểm, hay bảo hiểm không trả tiền thuốc thì thuốc generic là vị cứu tinh. Còn những ai may mắn không phải trả tiền thuốc thì sao? Tại sao họ cần xài loại thuốc “hạng hai”?
Bằng cách này hay cách khác, người mua vẫn tốn tiền hơn. Trong nhiều trường hợp, tiền phụ phí (co-pay) của thuốc brand name nhiều hơn thuốc generic, gom lại cả năm sẽ là một con số khá lớn. Ngoài ra, nếu tiền thuốc trong một năm khá cao, hãng bảo hiểm sẽ tăng lệ phí hàng tháng (premium) cho năm sau vì họ không bao giờ chịu bị lỗ.
Vì thế dùng thuốc generic sẽ tiết kiệm được một khoảng tiền không nhỏ. Nhưng, để bảo vệ sức khoẻ, người bệnh cần hỏi ý kiến bác sĩ và dược sĩ trước khi quyết định dùng hay đổi từ thuốc brand name qua thuốc generic.
5. Một số câu hỏi đặt ra với thuốc generic:
  • Loại thuốc (brand name) này có loại generic tương đương hay không?
  • Thuốc generic có thích hợp với tình trạng của tôi không?
  • Thuốc generic này có gây ra phản ứng phụ hay không?
  • Thuốc generic này trông bề ngoài có khác loại brand-name tôi thường dùng hay không?
  • Tôi có cần làm gì khác khi dùng loại generic hay không? [6]
Đọc thêm: Thuốc generic, cơ hội hay tai họa? - SGTT Online
OTC Drugs
Phải phân biệt thuốc kê đơn và không kê đơn
THUỐC OTC
1. Thuốc OTC là gì?
Theo FDA, thuốc ghi toa (Rx) là những thuốc sử dụng an toàn và hiệu quả khi có sự chỉ dẫn và theo dõi của bác sĩ, còn gọi là thuốc ETC. Còn thuốc không cần ghi toa hay OTC (Over-the-counter) là những thuốc có thể sử dụng an toàn và hiệu quả mà không cần chỉ dẫn và sự theo dõi của bác sĩ.
Có những thuốc trước đây cần ghi toa, nhưng trải qua nhiều năm sử dụng đã chứng minh được độ an toàn cao và hiệu quả nên có thể được chuyển thành không cần ghi toa. Hiện tại có hơn 700 mặt hàng OTC đang được bán trên thị trường trước đây thuộc nhóm phải ghi toa. [7]
Ở nhiều nước, thuốc OTC được kiểm soát bởi một cơ quan quản lý để đảm bảo thuốc an toàn và hiệu quả khi sử dụng mà không có sự theo dõi của bác sĩ (Ở Mỹ là FDA). Thuốc OTC thường được quy định bởi các hoạt chất dược phẩm (API), chứ không phải sản phẩm cuối cùng. Bằng cách điều chỉnh các API thay vì các công thức thuốc cụ thể, các chính phủ cho phép các nhà sản xuất tự do để xây dựng thành phần, hoặc kết hợp các thành phần vào hỗn hợp độc quyền. [8]
Một trong các loại thuốc OTC lâu đời nhất là Aspirin. Theo thời gian, thường là 3 – 5 năm, các thuốc phải được chứng minh là an toàn mới được chuyển sang dạng OTC. Ví dụ như Diphenhydramine (Benadryl) là một chất kháng histamine, hay gần đây hơn là Cimetidine và Loratadine hay Ibuprofen được chấp nhận là thuốc OTC.
Một vài thuốc OTC bị xem xét và thu hồi khỏi thị trường. Phenylpropanolamin là một ví dụ, nó bị FDA cấm tiêu thụ tại Hoa Kỳ bởi sự liên quan đến đột quỵ ở các phụ nữ trẻ.
2. Sử dụng thuốc OTC [7]
* Ðọc kỹ nhãn thuốc:
Sử dụng thuốc OTC hợp lý
Sử dụng thuốc OTC hợp lý
Ðây là yêu cầu rất quan trọng, nhưng không phải ai cũng quan tâm đầy đủ. Nếu bạn luôn ghi nhớ những lời thầy thuốc dặn dò, thì cũng không vì lý do gì bạn lại không đọc kỹ nhãn thuốc trước khi sử dụng; Vì để hiểu rõ một thuốc, không có cách nào tốt hơn là đọc kỹ những thông tin về nó.
Theo quy định, tất cả các thông tin cần thiết trên hộp thuốc đều phải được trình bày một cách rõ ràng ở vị trí dễ nhìn nhất, từ ngữ phải thật dễ hiểu. Những thông tin chính trên nhãn thuốc gồm:
Thành phần có hoạt tính: Là những chất có tính trị liệu của thuốc. Những chất này đều được ghi rõ hàm lượng.
Chỉ định: Thuốc được dùng cho những bệnh nào hay điều trị những triệu chứng gì. Thí dụ như: hạ sốt, giảm đau, chống đầy hơi…?
Thận trọng: Những tình trạng cần phải có lời khuyên của thầy thuốc trước khi sử dụng thuốc (thí dụ những bệnh nhân cao huyết áp không được uống những thuốc trị cảm trong thành phần có chất co mạch), những tương tác thuốc hay tác dụng phụ của thuốc có thể có, khi nào nên dừng thuốc, nếu đang có thai hay cho con bú thì phải dùng như thế nào, để xa tầm với của trẻ em.
Hạn sử dụng: Ngày hết hạn của thuốc.
* Tương tác thuốc:
Tương tác giữa 2 thuốc hoàn toàn có thể xảy ra, dẫn đến những tác dụng không mong muốn, làm giảm hay tăng hoạt tính của một thuốc khác, do đó bạn cần phải nắm rõ về vấn đề này. Một số thuốc còn có thể tương tác với thực phẩm và thức uống.
Tránh uống rượu nếu đang dùng thuốc nhóm Antihistamine, thuốc ho trong thành phần có dextro-methorphan hay thuốc trị mất ngủ. Không được uống thuốc ngủ nếu đang uống thuốc an thần. Không uống Aspirin nếu bạn bị viêm loét dạ dày tá tràng. Không dùng thuốc nhuận tràng nếu đang bị đau bao tử hay nôn ói. Trừ khi có chỉ định của bác sĩ, nếu không bạn không được dùng thuốc chống sung huyết mũi nếu đang uống thuốc điều trị cao huyết áp, trầm cảm, bệnh tim mạch, bệnh tuyến giáp, tiểu đường hay bệnh tiền liệt tuyến.
Ðôi khi nhà sản xuất có thể thay đổi hoặc thêm vào một số chất khác trong thành phần hoặc cung cấp thêm thông tin về thuốc, vì vậy tốt nhất vẫn phải đọc kỹ nhãn thuốc có sẵn trong hộp mỗi lần sử dụng.
Đặc biệt chú ý với phụ nữ mang thai, cho con bú và trẻ em.
Lưu ý khác:
Ðừng sử dụng liều cao hơn hay dài ngày hơn liều đã được khuyến cáo trong tờ hướng dẫn.
Mỗi lần mua thuốc, mặc dù là loại đã dùng quen vẫn phải đọc kỹ lại để tránh trường hợp nhà sản xuất cho ra một sản phẩm có tên tương tự, nhưng lại có thêm một chất mới trong thành phần không phù hợp với bạn. Thí dụ Paracetamol cho thêm codein hay cafein không thích hợp với những người nhạy cảm với các chất này.
Cần tỉnh táo, đừng quá tin vào những lời đường mật của các quảng cáo vì theo thống kê cho thấy, những thuốc bán chạy nhất chưa hẳn là những thuốc tốt nhất mà chính là những thuốc được tiếp thị giỏi nhất. Do đó nếu tỉnh táo suy xét và hỏi kỹ người bán, bạn hoàn toàn có thể mua được những thuốc có cùng công dụng với chất lượng cao, an toàn, hiệu quả và giá thành lại rẻ.
Cuối cùng, nếu đã uống thuốc nhưng các triệu chứng bệnh vẫn không giảm hoặc tồn tại mãi thì phải đi khám bác sĩ để có chỉ định thích hợp.

St từ tài liệu trên mạng. Không phải từ tui viết :D
Read More
Previous PostOlder Posts Home