West Point và Kế hoạch cuộc đời

Leave a Comment
Nửa đêm, ngồi ngẫm sự đời... Anh thanh niên 22 tuổi đang dần nhìn thấy lối đi cho bản thân - mặc dù đã tận tụy tạo lối đi đó từ rất lâu nhưng có vẻ có 1 chướng ngại vật không hề dễ dàng vượt qua đang chắn ngang lối đi và cản bước anh thanh niên đi đến sự thành công.

**********************************

Có lẽ tôi phải làm nhiều hơn, hành động mạnh mẽ, quyết liệt hơn. Mỗi ngày trôi qua là 1 ngày tôi già đi, thế giới này già đi và cơ hội cho bản thân tôi thể hiện càng ngày càng ít dần.

Nhớ cách đây 4 năm, khi lên ĐH, bao nhiêu ước mơ vẫy gọi, bao nhiêu dự định về mọi mặt:sức khỏe, kinh tế, tình cảm, giải trí,… được lên dây cót sẵn sàng, chỉ đợi ngày nhập học ở trường ĐH Dược Hà Nội. Và rồi sau đó, học hành, vui chơi bè bạn, làm thêm,… làm tôi quên béng đi những dự định của bản thân – những dự định mà giờ đọc lại, có lẽ tôi phải sởn gai ốc với tầm suy nghĩ của 1 thằng học sinh hơn 17 tuổi vừa mới đỗ ĐH. Có lẽ việc tiếc nuối bây giờ là thừa, tôi vẫn còn thời gian, 6 tháng nữa tôi mới chính thức KHÔNG PHẢI LÀ SINH VIÊN, vẫn còn đầy đủ sức lực, trí tuệ để làm những điều mà mình dự định trong kế hoạch. Trừ đi 4,5 Đại học đã qua, kế hoạch 10 năm cuộc đời của tôi vẫn còn 5,5 để thực hiện.

https://www.facebook.com/511088052277392/posts/830479797004881
Chuyện ở West Point ( WP)
Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa. Rất đông các sếp lớn của các tập đoàn ở Mỹ tốt nghiệp trường West Point, tỷ lệ giám đốc điều hành (CEO) trên sinh viên tốt nghiệp cao hơn Harvard, Stanford, hay Yale ( lưu ý từ tỷ lệ). Trong giới CEO quốc tế, nếu nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta cũng nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có tiêu chuẩn để xếp.
Vậy West Point là trường gì? Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại là lò đào tạo các quản trị cao cấp cho kinh tế thế giới. Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA), đi làm cho các tập đoàn. Rồi thăng tiến rất nhanh, thường trở thành quản lý cấp cao CEO tầm quốc tế mà các công ty săn đầu người hay tìm, để làm sếp ví dụ hãng hàng không quốc gia A, tập đoàn dược phẩm B, tập đoàn hàng tiêu dùng C...
Ở West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú. Mỗi năm trường WP chỉ tuyển khoảng 1300 bạn, những học sinh ưu tú nhất của hơn 300 triệu dân Mỹ và 7 tỷ người trên trái đất. Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%/năm, năm cuối chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường. 300
bạn bị loại ấy, mấy trường như Harvard, MIT,Cambridge...giành lấy hết, vì chủ yếu rớt bên WP là môn thể dục chứ trí tuệ là vẫn quá ngon để đào tạo thành sinh viên ưu tú, giúp trường nổi danh.
Chương trình học ở WP rất đa dạng, từ vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo, trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm. Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WPer trên tay anh lấp lánh.
Ảnh kể, sinh viên WPer vừa vào trường đã phải bị khủng bố tinh thần. Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá, để sau này, dù có bất cứ sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê. Đầu tiên là họ nhốt từng tốp sinh viên vào trong phòng, sau đó 2 giờ sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy h mấy phút, lúc ra mấy h mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì....Trả lời không được là tự động cuốn gói về nhà. Bài học đầu tiên về ÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba. Và n bài học tương tự như vậy. Sau này, ảnh đem các bài học này chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa "đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc" vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành cỡ Steve Job luôn. Tony xin tài liệu của ảnh, đem về VN dịch, áp dụng cho hãng của mình và đang biên tập lại cho câu lạc bộ con dượng. Các bạn bấm Like Tony Buổi Sáng để đọc các tài liệu này đã được Việt hoá theo Tony's style.
Anh nói, rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ. Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc, vì chúng ta giỏi lắm chỉ sử dụng có 1/10 khả năng của bộ não. Trở lại hạc viện WP lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con trai ra đời, và muốn nó ” đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời. Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar, các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết làm gì, suốt ngày chat chit nhăng cuội, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn WPer đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực. Thư viện WP mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc xong trong một vài ngày. Đọc nhanh và rất nhanh, để sau này đi làm, giấy tờ công văn, đọc nhoay nhoáy để phúc đáp, chứ thể loại thấy chữ nhiều đọc nhức mắt, thì thôi khỏi tuyển dụng. Nó đánh vần 1 công văn đọc xong mất hết cả ngày, năng suất lao động sẽ kém. Trí thức là phải đọc nhanh để làm việc giỏi, mà muốn đọc nhanh thì phải tập luyện.
Ảnh kể, kỹ năng thuyết trình, thuyết pháp sao cho người khác nghe mà rụng rời tay chân nằm trong chương trình học. Những bức tường ở WP luôn đông nghẹt học viên đứng nhìn vào đó, tập nói với bức tường, rùi tự thu âm nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi. Nên sau này, mình gặp một CEO từng là WPer nói chuyện, ai cũng có cảm giác mình đã quen họ từ lâu lắm, nghe giọng nói ấm áp và trầm bổng ấy, mình chỉ muốn đi theo để được bảo ban, dạy dỗ, trưởng thành.
WPer được đào tạo kỹ về thể lực trong suốt 4 năm học. Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, họ phải lăn lê bò trườn để tập thể lực. 5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề. Tập bơi, đứng nước mấy tiếng đồng hồ, ai đuối quá thì vớt lên, coi như rớt. Rồi tập vượt mọi địa hình. Rèn luyện thể lực sao cho mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi, nóng 45 độ ở châu Phi hay âm 20 độ ở Alaska đều chịu được.
Kỹ năng tồn tại cho một Wper được chú ý đào tạo kỹ. Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, con gì ăn được, cây gì ăn được.... Và có khi đang ngủ say giấc, 2 h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra kiến thức, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, tướng Trần Hưng Đạo viết Binh Thư Yếu Lược với nội dung chính là gì, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào v.v....Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ, lên thư viện tự tìm tài liệu ngồi nghiên cứu, coi như nợ câu trả lời. Họ thiết kế một chương trình đào tạo để mỗi WPer có được dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic, trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý.
Khi về già, họ thành lập các hội cựu sinh viên WPer alumni, đi câu cá bên bờ biển Ca-ri-bê, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, phong lưu tuyệt đỉnh, vì ai cũng có một tuổi trẻ học và làm như điên. Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàn đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải khổ, thế thôi. Trách ai.
Nếu bạn nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng nhiều, thật nhiều nữa, bạn vẫn còn lười quá. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, tức 1/3 cuộc đời là cho việc ngủ, nên ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày ( daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê. Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.
Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều, nữ nhiều hơn nam. Du hạc sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Cambodia có một vị tướng trẻ ba mươi mấy tuổi cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi. Sự cố tranh chấp đền Preah vihear với Thái Lan, hai bên quyết không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng. Trước tình hình cấp bách đó, anh nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái. Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh. Và thái bình đã trở về trên quê hương Chùa Tháp...



Đọc xong bài này - lần thứ 3 - sau 2 lần đọc sách Tony Buổi sáng mà anh Hổ cho mượn, tôi mở tủ lấy ngay quyển sổ ghi Đại số 12 - quyển vở Toán duy nhất tôi đưa ra ngoài Hà Nội như 1 kỷ niệm đẹp thời phổ thông - lấy ngay tờ giấy mà tôi đã gấp trong đó. Chính xác là tôi đã bỏ quên nó ở đấy 4 năm.
Đọc từng chữ, từng chữ, và mắt tôi đã suýt bật khóc - đúng hơn là không có giọt nước mắt nào chảy ra ngoài, còn trong tim thì nó nhỏ lệ từng giọt, từng giọt... Tôi thấy thấm thía từng câu , từng chữ, và tôi nhận thấy suy nghĩ tuổi 22 của tôi không bằng 1 góc với suy nghĩ của tôi 17. Tôi bất giác và nhắm mắt ngồi suy ngẫm, uống ngay 1 lon Red Bull, để được thức khuya và hoạch định lại toàn bộ kế hoạch cuộc đời của mình.

Đọc những bài tiếp theo trong Tony Buổi sáng, mặt tôi lại đỏ bừng và có lúc tôi muốn tự đấm vào mình 1 cái... Thôi, không nói nhiều, ko tiếc nhiều nữa. Hành động thôi !!!

HUY DELL sẽ ngủ sớm, dậy sớm, sáng chạy bộ trong nhà 10 vòng, hít xà đơn trong nhà 20 cái. Chiều đi làm về lại chạy nhảy, hít xà đơn tiếp. Ghi danh vào 1 FC để đá bóng hay đăng ký 1 lớp học võ, 1 lớp học Tennis, bơi lội....
Rèn luyện sức khỏe bởi vì nam nhi có sức khỏe, có cường tráng thì mới chở che được cho gia đình, chứ ẻo lả, trói gà không chặt, đẩy tí đã ngã thì làm được gì cho cuộc đời?

HUYDELL sẽ học Tiếng Anh hàng ngày. Có thể thời gian hạn hẹp, nhưng đến ngày ra trường, tôi phải nói chuyện được với Tây 1 cách tự nhiên, sành sõi. Học Tiếng Anh, mai này còn tiếp khách Tây, còn đọc sách Tây để áp dụng vào công việc, để tăng thêm hiệu quả làm việc.
Thời buổi này không có vốn liếng ngoại ngữ nào thì làm sao xuất ngoại được? làm sao Tây nó tin mình được?

HUYDELL phải đọc nhiều sách hơn, cầm quyển sách Marketing đọc đi đọc lại để tôi luyện bản thân tư duy Marketing, đọc sách Địa lý để biết thêm về các địa danh khắp mọi miền thế giới, đọc sách Lịch sử để hiểu biết thêm về lịch sử quê hương, lịch sử thế giới, đọc sách các Danh nhân để học tập cách sống, cách làm việc của họ, đọc Hạt giống tâm hồn để trở thành con người hướng thiện, tâm hồn trong trẻo, đọc sách tình cảm để biết yêu 1 cách chân thành, mãnh liệt...
Chỉ có đọc sách mới giúp bản thân thông thái, con người ngời sáng lên được, tránh xa thói u mê đời thường

HUY DELL phải học nhiều hơn. Không chỉ học những kiến thức của năm 5 để thi kịp ra trường mà còn phải học những bài học về cuộc đời, về đối nhân xử thế, về kinh doanh, marketing, về quản trị, về tất cả... Học , học mọi nơi, học mọi lúc, học tất cả mọi người.

HUYDELL sẽ thường xuyên viết bài cho blog hơn, mỗi tuần giành 2-3 buổi để ngồi viết bài,sưu tầm trên mạng, góp thêm vào cái blog nhỏ bé nhiều bài viết hay bởi vì rất nhiều người đang theo dõi Blog nhỏ đó. Bớt đi thời gian onl fb bởi 90% thời gian cho FB là vô nghĩa. Bớt đọc mấy trang web nhảm nhí, bớt xem mấy bộ phim hài vô thưởng vô phạt của Hồng Koong, để giành thời gian cho những việc khác có ý nghũa hơn.

HUYDELL phải chuyên tâm cho công việc hơn khi ở công ty Dược, phải hoàn thành tốt các chỉ tiêu đã đặt ra chứ không phải làm việc 1 cách bâng quơ như 1 thằng làm Part-time thế này. Luôn nhớ, hãy làm hết mình, thành quả sẽ là câu trả lời cho quyết tâm đó. Tập trung cho phát triển dự án khởi nghiệp tiềm năng mà bản thân đã ấp ủ 2 năm trời, cùng những cộng sự nhiệt huyết đẩy nó đi thật nhanh, bởi dự án thành công, coi như HuyDell đã hoàn thành phần nào sứ mệnh của mình.

HUYDELL sẽ lập kế hoạch cụ thể cho từng ngày, từng tuần và cứ theo đó mà làm, hoàn thành mọi việc 1 cách xuất sắc.

HUYDELL sẽ ...

Còn nhiều lắm, để viết thêm thì chắc đến sáng mất, thôi dừng lại. Đầu tiên là lên kế hoạch tuần tới cho bản thân đã.

Còn giờ thì ngồi làm các việc mà hôm nay chưa làm, làm nốt việc sáng thứ 7 vì thứ 7 lại nghỉ làm để lên trường học, hơi tiếc nhưng không sao, công việc đó thực sự  cũng ko quá nặng đối với thực lực bản thân mình, nên phải hoàn thành nó thật tốt.

Waoo, viết xong bài này cũng đã 2h, thấy cuộc đời thật tươi đẹp, và sắp tới, chắc là bản thân sẽ bận rộn lắm đây.

P/s; Viết xong mới nhớ 1 điều rất quan trọng mà trong tờ giấy Kế hoạch 10 năm cuộc đời đã ghi:'' Hãy yêu 1 cô gái xinh xắn, ngoan ngoãn, hợp với mình.'' Trước giờ tán không ít cô, cũng không ít cô tán lại nhưng kết quả vẫn là số không tròn trĩnh. Thêm 1 mục tiêu nữa là kiếm được người phụ nữ của cuộc đời trước lúc ra trường.
 Hết.
Ngồi nghe Yên Bình rồi tiếp tục làm việc.

Đêm nay Huy không ngủ
Vì một lẽ thường tình
Huy là nhà Marketing 
Next PostNewer Post Previous PostOlder Post Home

0 comments:

Post a Comment