Meet The Author

Tôi là Nguyễn Quang Huy, biệt danh Huy Dell. Tôi là 1 Dược sĩ đam mê cống hiến cho xã hội.

author
Showing posts with label Bài viết. Show all posts
Showing posts with label Bài viết. Show all posts

Làm Từ thiện: Sao cho đủ?

Leave a Comment
Khi nhắc đến vấn đề làm Từ thiện và hoạt động xã hội ở Việt Nam, tôi lại hay nghĩ đến 1 câu chuyện Cần câu cá và Người ăn xin. ( Tôi không có ý xúc phạm những người có hoàn cảnh khó khăn đã và đang được xã hội giúp đỡ)
Câu chuyện kể rằng vào một ngày nọ, ở làng chài có một thanh niên đi câu cá, trên đường về gặp một người ăn xin sắp chết đói. Anh thanh niên thương tình nên bắt trong giỏ cá của mình vừa đi câu về cho người ăn xin một con cá. Người ăn xin đã nướng ăn và thoát được cơn đói. Anh thanh niên về rất vui, gặp anh bạn hàng xóm kể lại câu chuyện mình đã làm được một việc thiện. Anh bạn hàng xóm lắc đầu bảo rằng anh làm như vậy là không chắc đã tốt. “Không chỉ cho cá, cậu nên cho người ăn xin cần câu để ông ta tự mình đi câu kiếm sống. Không tin, ngày mai cậu đi qua sẽ thấy người ăn xin đó vẫn bị cơn đói hành hạ.”- Anh hàng xóm nói.


Ngày hôm sau anh thanh niên rủ anh bạn hàng xóm cùng đi câu. Khi trở về , quả như lời anh hàng xóm nói, hai người gặp lại người ăn xin đang nằm lả bên vệ đường. Anh thanh niên lại cho người ăn xin cá và anh hàng xóm cho người ăn xin cần câu. Cả hai trở về trong tâm trạng vui vẻ vì đã làm được việc thiện. Trên đường về hai người gặp một anh bạn khác cùng xóm. Cả hai hào hứng kể lại câu chuyện trên cho anh hàng xóm này nghe. Anh hàng xóm này lắc đầu nói: “Các cậu làm vậy chưa ổn. Cho người ăn xin cần câu rồi nếu không chỉ cho ông ta cách câu thì ông ta câu thế nào được cá. Ngày mai trở lại các cậu sẽ thấy người ăn xin vẫn bị đói.”
Ngày hôm sau cả ba người cùng đi câu. Khi trở về, quả như lời anh hàng xóm nói, ba người gặp lại người ăn xin đang nằm còng queo, quắp chiếc cần câu lả bên vệ đường. anh thanh niên lại cho người ăn xin cá và anh hàng xóm sửa lại cần câu, anh bạn hàng xóm mới giảng giải tỉ mỉ phương pháp câu cá, từ mắc mồi câu đến phương pháp câu từng loại cá…v.v ..Thế rồi cả ba trở về trong tâm trạng đầy hưng phấn, tin chắc tư nay người ăn xin sẽ không sợ đói nữa. Khi ba người về gặp ông lão ngư trong làng – một người từng trải, đầy kinh nghiệm, người đã gắn bó cả cuộc đời với nghề đi câu, cả ba hào hứng kể lại câu chuyện người ăn xin. Lão ngư ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nghi hoặc: “Các cậu đã làm đúng, thế nhưng lão nghĩ chưa đủ. Lão chỉ sợ thiếu một điều có lẽ còn quang trọng hơn. Các cậu chỉ cho người ăn xin công cụ, kỹ năng, phương pháp, tôi tin người ăn xin này vẫn đói!
Các cậu biết tại sao không? Lão ngư hỏi.
Ba thanh niên ngơ ngác, mong lão ngư giải thích giùm.
Lão ngư nói:
- Thứ nhất người ăn xin làm nghề này nhiều năm, nó đã ngấm vào máu của ông ta, và đó là thói quen của ông ta, trong đầu ông không có khái niệm tự đi kiếm miếng cơm manh áo cho mình, mỗi ngày mới đến trong đầu ông ta chỉ có khái niệm xin, xin và xin mà thôi, vì vậy trước tiên các con cần giúp ông ta định hình lại suy nghĩ.
- Thứ hai như các con đã biết không phải cứ thả mồi xuống là đã có cá đôi khi phải kiễn nhẫn câu cả tiếng, cả buổi…có khi cả ngày không được con nào bài học thứ hai ông ta phải học đó là kiên trì.
- Thứ ba có một yếu tố cực kỳ quan trọng , nó lại thích tại sao cả đời ông ta chỉ đi ăn xin, đó chính là niềm tin của ông ta. Trước buổi hôm nay vào vài ngày trước lão có nói chuyện với ông ta một lúc, lão có hỏi một câu rằng: Sức lực của ông vẫn dồi dào như vậy sao không học một nghề gì đó để kiếm sống hoặc có thể đi câu cùng tôi?
Các con có biết ông ta trả lời sao? Ông ta nói: “Ông giỏi tôi không theo ông được, tôi sinh ra đã mang phận ăn xin rồi, cha mẹ tôi ngày trước cũng làm nghề này, số tôi khổ sẵn rồi, tôi không làm được cái gì nên hồn cả!”
Các con nghĩ sao? Cái người ăn xin này thiếu không phải là công cụ, kỹ năng hay phương pháp mà ông ta thiếu thái độ sống đúng đắn!
Cả ba nghi hoặc, chưa thực sự tin lời của lão ngư, nhưng để kiểm tra, ngày hôm sau nữa, ba thanh niên cùng rủ lão ngư đi câu. Không ngờ rằng, trên đường về nhà, cả bốn người gặp người ăn xin ngày nọ trở về với nghề cũ của mình. Ba thanh niên nài nỉ lão ngư chỉ cho người ăn xin thái độ sống đúng. Lão ngư ngần ngại: “Thái độ sống phải đào luyện thường xuyên nhờ sự định hướng, tác động của gia đình, nhà trường và xã hội, không thể ngày một ngày hai mà có được, và tự thân rèn luyện.”…..
Theo UNESCO ba thành tố hợp thành năng lực của con người là: Kiến thức, kỹ năng và thái độ. Hai yếu tố sau thuộc về kỹ năng sống, có vai trò quyết định trong việc hình thành nhân cách, bản lĩnh, tính chuyên nghiệp. Trong đó kiến thức chiếm 4%, kỹ năng chiếm 26 %, thái độ chiếm 70%
Hãy xem vai trò từng yếu tố, có sự đầu tư hợp lý để phát huy tối đa năng lực bản thân để thành công

Theo ý nghĩa câu chuyện, tôi áp dụng vào hoạt động từ thiện thì thấy 4 cấp độ thực tế đang diễn ra:
- Cho cá: Tặng quà, đồ vật, tiền,... cho người được giúp đỡ
- Cho cần: Tặng họ cái-gì-đó để họ có thể làm ra tiền: cho con bò, cho cái cuốc, cái xe máy,...
- Cho phương pháp câu: Dạy cho họ cách làm ra tiền, phát triển cuộc sống: dạy trồng cây, dạy trồng lúa, dạy trồng cafe, dạy nuôi lợn, nuôi dê, nuôi gà,...
- Cho niềm tin, thái độ sống: Cho người ta hiểu được ý nghĩa của việc họ nên làm, dẫn họ đi đến 1 chân trời nhận thức mới, cho họ niềm tin vào cuộc sống và sự phát triển chất lượng sống của họ: cho họ hiểu trồng cafe xuất khẩu, hay trồng nông sản sạch, nuôi lợn sạch...là hướng phát triển lâu dài của xã hội, và qua đó, cuộc sống họ sẽ mãi phát triển bền vững chứ không nay đây mai đó như hiện tại,... Và để cho họ dấn thân vào thử thách,...

Đỉnh cao của làm từ thiện, đó là ở cấp độ 4, điều mà tôi thấy ở Việt Nam ít Tổ chức Từ thiện nào làm được. Có thể do nhận thức hạn hẹp và chưa tìm hiểu sâu mà đến bây giờ tôi chưa thấy tổ chức nào như thế cả.
Hầu hết các tổ chức từ thiện, tổ chức hoạt động xã hội mới đạt đến cấp độ 1,2, có chăng vài Tổ chức đã đến cấp độ 3, nhưng cấp độ 4 thì chưa thấy. Đó cũng là lý do dù có rất nhiều lời mời hợp tác nhưng tôi vẫn chưa muốn tham gia 1 tổ chức gọi là Từ thiện nào cả, tôi chỉ mong mỏi xuất hiện được 1 Tổ chức Từ thiện, mà ở đó, sẽ giúp đỡ cho những con người khó khăn, nghèo khổ ngoài kia biết được ý nghĩa cuộc sống, và họ có thể làm được nhiều điều hơn họ nghĩ, họ có thể thoát nghèo và có thể giàu lên được nếu đi đúng hướng, con cái họ sẽ được ăn học giáo dục đầy đủ, để họ có thể đi theo 1 định hướng mà tổ chức dẫn dắt họ.

Ở đời này, Niềm tin vào tương lai tươi sáng là 1 thứ quý giá nhất, đẹp đẽ nhất . Chả thế mà người ta tin vào Tôn giáo chỉ dẫn họ, tin vào vị Nguyên thủ lãnh đạo quốc gia họ, tin vào người thầy đang giảng dạy họ, tin vào vị giám đốc đang chèo lái con thuyền sự nghiệp của họ,... Khi có niềm tin tươi sáng, dường như người ta sẽ có mọi thứ.
Bạn tin vào tương lai trở thành 1 bác sĩ giỏi, bạn sẽ dấn thân học tập, rèn luyện để thành bác sĩ giỏi.
Bạn tin vào tương lai trở thành người đứng đầu đất nước, bạn sẽ tìm hiểu, nghiên cứu để trở thành 1 lãnh tụ giỏi
Bạn tin vào tương lai trở thành một doanh nhân thành đạt, bạn sẽ học hành, quan sát, trải nghiệm, vượt qua bao chông gai thách thức chốn thương trường để thành 1 doanh nhân thành đạt, có ích cho xã hội.


Trở lại câu chuyện Từ thiện, không biết đã có bao nhiêu cá nhân, tổ chức đã được lập nên để tặng quà, phân phát cho những mảnh đời nghèo khổ ngoài kia? Có lẽ sau rất nhiều thời gian trải nghiệm việc làm từ thiện, họ cũng dần nhận ra rằng việc đó cũng chỉ ở 1 cấp độ sơ đẳng nhất của từ thiện?
Đương nhiên phạm trù '' Người có hoàn cảnh khó khăn'' ở trên xã hội này rất rộng, không phải chỉ có người nghèo, người tàn tật mới khó khăn, mà ngay cả những cô bé cậu bé ngoài kia, suốt ngày dán mặt vào game, vi tính, thiếu sự chăm sóc của mẹ cha cũng là "hoàn cảnh khó khăn", hay cô cậu sinh viên học mấy năm đại học mà vẫn chưa tìm ra cho mình 1 hướng đi cũng là "hoàn cảnh khó khăn",...
Kể ra trên đời này, nhiều người khó khăn phết nhỉ? Và nếu nói sâu hơn nữa thì có rất nhiều việc phải làm cho đúng nghĩa Từ thiện. Có khi là từ thiện cho nhóm người, cho 1 trường ĐH, cho 1 Doanh nghiệp đang gặp khốn khó, hay có khi là cho cả 1 đất nước đang ở trên bờ vực kiệt quệ, tham nhũng, nghèo đói,...

Nói sâu như thế để hiểu rằng chữ Từ thiện thật rộng, và tôi cũng đang góp tấm thân nhỏ bé của mình cho công cuộc Từ thiện theo định nghĩa đó của tôi. Tôi chọn Hướng đạo ( Scout) để góp sức đào tạo, rèn giũa cho thế hệ thanh thiếu niên, những đứa em, thế hệ sau của tôi về Trí lực, Thể lực và Đạo đức làm người, làm công dân của 1 quốc gia, để sau này, các em có thể góp ích cho bản thân, cho gia đình, và xã hội. Đó là lý do mà tôi vẫn luôn tham gia những buổi sinh hoạt hướng đạo sinh vào mỗi sáng Chủ nhật mặc dù công việc tôi đang gặp rất nhiều thách thức và cần nhiều thời gian để tập trung.
Tôi mỉm cười coi đó là tôi đang làm từ thiện rồi. Tôi tham gia và trở thành những thành viên đầu tiền 1 nhóm gọi là Hướng thiện Hà Nội, để tìm hiểu thật sâu những hoàn cảnh khó khăn, xem họ đang ở đâu trong thang bậc hạnh phúc? tương lai họ sẽ ra sao nếu họ vẫn sống như thực tại? mình có thể giúp được gì để tương lai họ tốt hơn mà không cần các nhóm Từ thiện suốt ngày rôm rả đến tặng quà cho họ, rồi bật loa đài ca hát, giao lưu, chụp ảnh với họ để lấy thành tích? Chúng tôi sẽ làm sao để trao niềm tin cuộc sống, rằng họ vẫn có thể phát triển cuộc sống, thậm chí làm giàu được chứ không phải suốt ngày đợi chờ những đoàn từ thiện đến trao quà, trao tiền cho họ?... Có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian, công sức, và tiền bác khi dấn thân vào sự nghiệp từ thiện như thế, nhưng rồi, tôi nghĩ là mình cũng sẽ lan tỏa được giá trị đó nếu nó có ích...

Tâm sự đêm khuya, sau ngày sinh hoạt cùng các em Sói con ở Bầy Phương Đông, và nghĩ đến hoàn cảnh của các em nhỏ ở bãi bồi sông Hồng, dưới cầu Long Biên.



Ngày 16/1/2017

HUYDELL






Read More

CÁI GIÁ CỦA SỨC KHỎE

Leave a Comment
Vậy là cũng được vài ngày kể từ khi biết kết quả sơ bộ xét nghiệm  dạ dày. Mấy ngày qua cũng là mấy ngày để tôi chiêm nghiệm lại cuộc sống, tạo khoảng lặng cho riêng mình, để sống tốt hơn, ý nghĩa hơn. Để vài ngày nữa, khi kết quả chẩn đoán cuối cùng như thế nào, có bị mắc cái bệnh Ung thư quái ác hay không thì tôi cũng sẽ vui sống, những ngày tháng còn lại của cuộc đời.
Kì thực! Tôi là người lạc quan. Nếu không lạc quan thì tôi đã chẳng dám một thân một mình đeo chiếc balo đi 1 dọc xuyên Việt và qua mấy nước bạn xung quanh, tiếp xúc toàn những thứ xa lạ để khám phá và rời khỏi vùng an toàn của mình. Vì lạc quan nên tôi càng không nghĩ mình có thể mắc cái bệnh quái ác kia được. Ung thư ư? Tôi vẫn tin người trẻ như tôi ko thể dính cái bệnh vớ vẩn đó được, và càng không tin nó có thể đến nhanh như vậy, khi cách đây 6 tháng tôi cũng đã đi khám 1 lần. Mà cho dù có mắc cái bệnh vớ vẩn đó thì chắc cũng giai đoạn đầu, giai đoạn nhẹ, và tôi vẫn sẽ vui vẻ khỏe khoắn như ngày nào.
Tôi còn nhiều việc phải làm, thế giới bên ngoài đang chờ tôi cống hiến mà.
Tôi nhớ lại 2-3 tháng qua, khi tôi sụt cân liên tục, ăn ít, ngủ ít chưa đầy 4-5h, thức khuya đến tận 1-2h sáng, sinh hoạt thiếu điều độ, chỉ vì quá lo toan cho chặng đường dài sắp tới của mình. Tôi lo sẽ không đạt được mục tiêu mình đề ra từ lúc tốt nghiệp, tôi lo mình sẽ vấp ngã trước những thất bại đầu đời. Và rồi tôi lại lao vào vòng xoáy của công việc, để làm sao thật nhanh, nhanh hơn nữa để đạt mục tiêu đề ra. Vì nhiều thứ đã quá trì trệ rồi. Và rồi tôi bệnh, bệnh vì suy tư nội tâm nhiều hơn là do ngoại cảnh.
Còn vài ngày nữa là nhận được kết quả, dù sao thì tôi vẫn tự tin, lạc quan bởi khả năng mình mắc căn bệnh quái ác Ung thư dạ dày là rất thấp. Nhưng ít ra, cũng cảm ơn sự kiện đáng sợ này đã giúp tôi có chút khoảng lặng để ngẫm lại chút thời gian qua, về bản thân mình, về giá trị của sức khỏe và sức trẻ trong con người mỗi thanh niên như tôi.

Tuổi trẻ

 Tuổi trẻ chúng tôi hơn những Bill Gate , Kim Woo Chung hay những danh nhân khác một thứ vô giá, đó là sức trẻ. Cái tuổi trẻ tràn trề nhựa sống, tràn trề nhiệt huyết để cống hiến, để chia sẻ.  Vậy mà nhiều bạn trẻ ở mảnh đất chữ S đang dần phí phạm nó. Nhiều  kẻ sống 1 cuộc sống vô vị , không mục đích, ko lý tưởng. Để rồi vài năm nữa thôi, họ sẽ phải hối hận vì đã bỏ lỡ những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ 1 cách lãng phí. Bên ngoài kia, hàng triệu bạn trẻ tuổi đời đôi mươi nhưng đã cống hiến được thật nhiều cho xã hôi, cho nhân loại ( goo.gl/wdnktQ ). Thật đáng khâm phục, trong khi những bạn bè tôi, nhiều người đang ngồi online xem phim, nghe nhạc, facebook cho qua ngày đoạn tháng, ko để lại 1 chiến tích gì cho tuổi trẻ.
Ai cũng hiểu quá rõ tầm quan trọng của tuổi trẻ, vậy mà nhiều người vẫn ì ạch, lười biếng, thiếu chủ động, để rồi bỏ qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời một cách đau đớn.

Sức khỏe

Lại bàn về chuyện sức khỏe, hậu quả ngày hôm nay của tôi, phần nào cũng do thói quen ăn uống thiếu điều độ thời sinh viên ngày trước. Khi ăn muộn, lúc ăn sớm. Cũng vì lười nên nhiều lúc không chịu nấu, ra ăn quán nhanh nhanh cho xong việc. Rồi khi ăn cơm chán thì lại thích ăn của lạ, nào bún đậu, bún riêu, phở bò, phở gà vỉa hè, nào chè, nào thịt xiên nướng,… Ôi chao, tôi hành hạ cái dạ dày thân yêu của mình nhiều quá. Hôm đi khám, tôi gặp cũng vài người trẻ như tôi cũng mắc căn bệnh dạ dày, mà thực ra, theo tôi nghĩ thì cũng đến 70% dân số Việt Nam này bị căn bệnh đó, chắc giới trẻ cũng ko chiếm tỉ lệ nhỏ. Hầu hết do thói quen sinh hoạt thiếu điều độ, thức khuya dậy muộn, ăn uống thiếu khoa học, nên sức khỏe sa sút là chuyện thường.
Nên khi viết bài này, đầu tiên là tôi nhắc nhở bản thân tôi từ giờ trở đi phải sinh hoạt điều độ hơn, ăn uống khoa học hơn, còn sau đó cũng là gửi gắm lời nhắc nhở đến các bạn tôi, những người anh chị em của tôi, hãy quý trọng lấy sức khỏe của mình. Để sau này khỏi phải hối tiếc.

Còn về phần tôi, viết xong bài này thì tôi cũng sẽ nghỉ ngơi sớm, để mai dậy sớm, ăn ổ bánh mì rồi làm cốc trà nóng cho khỏe người. Cốt là ko bao giờ được nhịn ăn sáng, bữa sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày mà.


P/s: Trích dẫn 1 câu viết rất hay trong quyển sách gối đầu để lấy tinh thần tí: ‘’Tuổi trẻ không có ước mơ thì không phải là tuổi trẻ. Ước mơ là điều tối quan trọng cho tuổi trẻ. Tuổi trẻ chính là ước mơ và lịch sử thuộc về những người biết ước mơ’’


Read More

Trời lạnh

Leave a Comment
Tiết trời Hà Nội là vậy, cứ xen xen vài hôm trời êm ả là những ngày lạnh thấu xương. Như thế mới đúng chất Hà Nội, đúng chất của mùa đông Hà Nội.

Cái lạnh Hà Nội 5 năm rồi ko hề thay đổi, vẫn là cái rét đấy. Gió mùa về, lạnh ngắt, thun cả người. Lúc đó chỉ muốn nằm trong chăn ấm ngủ cho hết mùa đông là sung sướng lắm. Nhớ cái thời năm 1, gió lạnh chui qua khe cửa sổ, cứ kêu vi vu, lạnh toát cả mặt, toàn phải lấy chăn bó hết người mới được ngủ ngon. Giờ vẫn thế. Cảnh dậy học sớm mùa đông, khi vượt qua được cơn buồn ngủ thật kì diệu, lúc đó con người ta cảm thấy mình thật vĩ đại.  ^^

Tôi lại nhớ đến tác phẩm Thương nhớ 12 của Vũ Bằng, phần Tháng Giêng, mơ về trăng non rét ngọt mà tôi đã được học thời phổ thông. Rồi lại ngẫm, đông đang đến, tức là đông cũng sắp đi qua. Tháng 12 dương rồi, 2 tháng nữa là đến Tết. Đông qua, Xuân đến. Rồi Xuân cũng đi. Vậy là vòng luẩn quẩn 4 mùa lại cứ tiếp diễn, thời gian vẫn cứ trôi. Không cho ai cơ hội ngoái lại, làm người ta tiếc thương thời gian.

Mùa đông này, cũng là mùa đông đặc biệt nhất. Bởi tôi không còn là 1 sinh viên nữa, không phải lo học hành kiến thức ở trường lớp nữa, giờ là lúc làm ăn, tư duy cho sự nghiệp, cho chặng đường dài sắp tới. Mùa đông khó khăn nhất của cuộc đời, đối diện với bao áp lực, từ nhiều phía, rồi lại còn Tết sắp đến nữa. hehe. Nhưng cái rét mùa đông Hà Nội lại có cái gì đó cho tôi một động lực vô hình, tôi cảm thấy như vậy. Động lực để vượt qua bản thân, dậy sớm làm tách cafe ngồi xem Daily to do list để làm việc. Động lực vượt qua cái rét, cái ngủ để ngồi bàn chuyện cơ nghiệp với anh em khắp mọi nơi. Ít ra cũng là động lực để làm 1 giấc rồi dậy sớm viết bài blog này để có động lực cho những ngày tiếp theo.

Mọi thứ cũng sắp vào quy củ rồi, thời gian sẽ chứng minh sự kiên trì của kẻ nam nhi nữa. Vậy là vui. Mùa đông là động lực. Cứ nghĩ như thế cho đời vui!

- Góc Tản mạn-
Huy Dell, 3h50, 27/11/2015
P/s: Để mai ngồi đọc lại Thương nhớ 12 cái coi!
Read More

Tôi đã trở thành Dược sĩ như thế nào?

Leave a Comment
Vậy là cũng được gần 5 tháng kể từ tôi chính thức tốt nghiệp trường ĐH Dược Hà Nội. Một cảm xúc khó nói thành lời tràn ngập tâm trí tôi khi tôi lên bục nhận bằng tốt nghiệp từ thầy hiệu trưởng.

 Vậy là phấn đấu 5 năm cuối cùng cũng đã có thành quả!

Ngày nào còn chân ướt chân ráo bước vào trường Dược, giờ đây tôi đã trở thành 1 Dược sĩ chín chắn, mạnh mẽ khi ra trường. Tôi thấy nhớ, tôi muốn trở lại để được học lại thời Sinh viên hơn bao giờ hết, cũng như ngày xưa lên Đại học mong muốn trở lại thời cấp 2, cấp 3 vậy. Nhưng thời gian là thế, trôi nhanh và không bao giờ trở lại, không cho con người ta 1 cơ hội để sống lại những gì đã qua. Có lẽ như một ai đó đã nói, tôi là con người hoài niệm, và tôi thích được hoài niệm, bởi vì mỗi lần hoài niệm về những năm tháng đã đi qua, trên khuôn mặt tôi luôn nở 1 nụ cười mãn nguyện,....

Năm 2010 đánh dấu cột mốc quan trọng khi tôi đỗ trường Dược, vào lớp A6K65, một trong những lớp năng động nhất khóa tôi thời đó ( tôi tự sướng như vậy vì đó là lớp tôi, chứ nhiều lớp cũng năng động lắm). Trước lúc ra Hà Nội nhập học, tôi đã tự hứa cho mình phải trở thành 1 con người khác, phải năng động, phấn đấu mãnh liệt để sau này ra trường có thể trở thành 1 dược sĩ giỏi, vì vậy mà tôi cũng lên forum trường ( hồi đó forum còn sum tụ lắm) đăng đàn, hỏi han các anh chị rất nhiều. Được nhiều anh chị chỉ dẫn nhiệt tình nên ra Hà Nội tôi thực sự tự tin sẽ trở thành 1 con người khác.
Ngày đầu nhập học, được phong cho cái chức Lớp phó học tập vì các thầy thấy mặt ngoan ngoãn, rồi sau đó thành tổ trưởng tổ 2, thành ra cũng có chút trách nhiệm.

1. Những ngày tháng năm 1: Bố đời thiên hạ


Những ngày đầu đi học, tôi rất chăm chỉ học hành, cũng làm quen nhanh với nhiều bạn trong lớp, chia sẻ với các bạn nick yahoo để về nói chuyện. Lại nhớ cái thời yahoo, blog 360 còn thịnh, chuyên lên đọc blog các bạn, rồi chém gió xuyên màn đêm qua cái máy case cổ lỗ sĩ của anh Toàn cùng phòng trọ, rõ là vui hơn facebook xô bồ như bây giờ.

Ngày sinh hoạt Đoàn - Hội, nhờ chủ động được các bạn quý nên tôi ứng cử thành công chức Bí thư Lớp, đúng là oai hơn cóc. Năm đó cạnh tranh chức này với tôi còn có Biên, thằng bạn thủ khoa năm ấy, nó là Đảng viên, lại được tiếng thủ khoa, nên khi xem số phiếu của mình vượt trội hơn so với nó thì tôi cũng vui lắm, nhìn sang nó thấy vẻ hằm hằm ko phục, đượm buồn mà thấy hài hài. Dù sao thì sau đó tôi với nó cũng trở thành đôi bạn thân ở lớp những năm đầu đại học, đi đâu cũng có nhau.
Nhờ cái oai chức bí thư, nên các CLB hay tổ chức khác trong trường đều có 1 sự ưu ái đặc biệt cho tôi. Tôi tham gia hầu như gần hết các tổ chức, từ Đoàn Thanh Niên, Đội Tình nguyện, Hội sinh viên, rồi các CLB nữa. Cuối cùng thì trong số các CLB, tôi cũng chỉ gắn bó với CLB Tuyên truyền sức khỏe sinh sản & Giáo dục Vị thành viên - thanh niên ( gọi tắt là Sản). Cũng chả biết sao tôi lại thích CLB này, chắc hồi xưa tại quý các chị ở CLB này hơn.

Những ngày đầu năm trôi qua đẹp đẽ, tôi là Bí thư, là trưởng nhóm Tình nguyện, trưởng nhóm báo cáo CLB Sản, bí thư Liên chi đoàn của Khóa ( nói chung ở ngóc ngách nào tôi cũng là ''cụ trưởng nhóm '' vậy). Tôi cũng được nhiều anh chị khóa trên biết đến nhờ clip chào khóa mới của lớp, khi tôi là diễn viên chính:
Bonus: Nhờ làm clip này mà tôi quen và kết nối được các bạn trong lớp với nhau, tạo thành 1 lớp đoàn kết của khóa. Nhớ lại vai diễn để đời này đôi lúc cũng xúc động thật, ngày xưa còn trẻ trung, năng động, đen đen, gà gà, mà giờ đã già thành cáo rồi. hehe. Hôm sau phải cho mấy đứa con coi lại để nó biết hồi trẻ bố nó năng động như thế nào!

Rồi 1 ngày đẹp trời, tôi nghỉ tham gia Đội Tình nguyện trường. Đơn giản là vì tôi không thích, tôi thấy đó là tổ chức vui chơi hơn là làm tình nguyện đích thực ( trong tâm trí 1 kẻ kiêu ngạo năm 1 tôi nghĩ vậy). Đây cũng là quyết định quan trọng, là tiền đề để tôi chia tay dần các tổ chức ở trong trường để đi ra môi trường ngoài, mặc dù ở đó có thật nhiều người rất đáng trân trọng. Tôi vẫn tham gia nhiệt tình các hoạt động ở lớp, Đoàn, Hội sinh viên, CLB nữa. Sau này, tôi dần dần nhận ra mình các tổ chức trên chỉ đa phần là vui chơi nhiều hơn phát triển bản thân, cống hiến xã hội nên tôi bỏ dần, sang đến năm 3 thì tôi ko còn tham gia 1 tổ chức nào nữa.

Học kì 1 trôi qua êm đềm, điểm chác vừa phải, ko được học bổng - ngoại trừ vụ gạch bài thi môn Vật lý đại cương bất hủ được cả khóa biết tới. Sự thực là các môn khác tôi ôn thi vừa phải, và đạt điểm vừa phải, như chỉ tiêu của mình, chỉ còn mỗi môn Lý này tôi chăm chút hơn cả, vậy mà đi thi thì đề ngược đời quá, thôi gạch bài thi lại cho xong, điểm thấp để làm gì? Vậy là thi lại! Kì đầu tiên cũng dính môn thi lại đầu tiên. Chính việc này công với việc chuyên gia muôn học nên tôi luôn là mục tiêu đá đều của cô giáo dạy Vật lý sau này. Sang kì 2 tôi vẫn thể hiện sự ''bố đời thiên hạ'' của mình khi có những quyết định cứng rắn, độc đoán với các bạn trong lớp, đơn giản là tôi muốn hoàn thành tốt tất cả các nhiệm vụ được giao phó. Mà muốn hoàn thành tốt thì phải cứng chứ hầu hết các bạn cũng chây lười, vô kỉ luật đến lạ.

Năm 2010-2011 là năm SLNA đá hay nhất ở giải bóng đá trong nước, tôi là kẻ yêu thích bóng đá nên cũng quan tâm. Vậy là tôi cũng nhanh chóng tham gia hội Cổ động viên SLNA khi Hội mới xây dựng lại ở Hà Nội. Chính thức ở đây, khi được tiếp xúc những người bạn mới, những người anh mới, tôi mới nhận ra mình cần phải đi ra ngoài xã hội nhiều hơn, để được học hỏi nhiều hơn. Hội CĐV SLNA đã trở thành 1 cầu nối quan trọng, đưa tôi chuyển mình từ 1 thằng Sinh viên hống hách, bố đời thành 1 Huy Dell như bây giờ, trở nên khác biệt hoàn toàn với những sinh viên Dược khác...

2. Năm 2: Những nốt trầm.

Vì ko những quyết định độc đoán ở lớp, nên tôi ko tiếp tục giữ chức Bí thư mà phải ngậm ngùi cái chức Phó bí thư hữu danh vô thực. Tôi buồn vì những sự cố gắng của mình ko đc đền đáp, mà lại bị các bạn chê trách. Nhưng dù sao tôi vẫn tham gia nhiệt tình các hoạt động ở trường, lớp. Có điều nhờ ko có ràng buộc gì với các tổ chức trong trường nên tôi bắt đầu đi ra ngoài, tham gia đội nhóm ở các trường Kinh tế, Ngoại thương, ... rồi quen dần các bạn ở ngoài, cả nhiều tổ chức bên ngoài nữa. Đúng là có đi ra ngoài tiếp xúc có khác, tâm thái của mình hơn hẳn chỉ là trong khuôn viên trường Dược nhỏ bé. Nhiều người trong họ sau này trở thành những người quan trọng trong kế hoạch sự nghiệp của tôi!

Chuyện học tập thì vẫn thế, có môn điểm cao, có môn thi lại. Dù sao thì vẫn hoàn thành nhẹ nhàng mặc dù lười học.

3. Năm 3: Những buổi đầu kinh doanh

Cuối năm 2 do có biến cố gia đình - mẹ và em trai tôi bị tai nạn - thành ra gia đình khó khăn hơn bao giờ hết. Mặc dù bố mẹ vẫn hứa đảm bảo chu cấp nhưng là bổn phận của 1 đứa con trai cả, tôi muốn mình phải tự làm cái gì đó kiếm tiền nuôi thân, giúp đỡ gia đình.

 Gia sư làm mãi ko ăn thua. Bồi bàn, rửa bát ở phố cổ thì mệt mỏi và mất sức ( hehe, nhớ những tối năm 2 đi rửa bát thuê cho mấy nhà hàng trong phố cổ, tiếp xúc bao loại người Tây, Ta , xã hội đen xã hội đỏ, đêm về ngủ nằm vật vờ, trải nghiệm đó có lẽ cả đời ko bao giờ quên được).

Cuối cùng, như 1 cái duyên bất ngờ, tôi nghĩ ra 1 ý tưởng kinh doanh, đó là làm Đồng phục lớp. Lại gặp được 2 thằng bạn cũng máu me nữa, nên công việc trôi chảy. 3 đứa lập công ty ( công ty ma, ko giấy tờ, sổ sách, văn phòng thì đi mượn 1 anh bạn trong hội CĐV SLNA), cả 3 đứa đều giữ chức Manager, có những cộng tác viên đầu tiên, kiếm những đồng ''chục triệu'' rồi '' trăm triệu'' đầu tiên. Những ngày tháng vất vả, xe máy ko có, đi họp bằng xe bus, chạy đưa hàng cả trưa bằng xe bus cho kịp giờ, thỉnh thoảng 10h đêm còn phải ra bến xe gửi hàng về quê nữa,... Có tiền của dư dật, vậy là vừa gửi được về nhà, vừa tự tiêu bản thân, cho bạn bè vay mượn. Nói chung năm 3 của tôi là năm của con buôn áo đồng phục hơn là của 1 sinh viên Dược.

Bởi chuyện học tập của tôi cũng ko có gì đáng kể, ngoài mấy môn thi lại vì ko tập trung ôn do phải đưa hàng cho kịp giờ của khách, vì ngồi nghiền ngẫm sách kinh doanh nhiều hơn sách Dược. Yêu đương cũng không có khi mình thấy đam mê của mình là dành cho kinh doanh nhiều hơn. Chính thức từ đây tôi định hướng được cho mình con đường sau khi ra trường...

4. Năm 4: Lớp mới, những sự thay đổi mới.

Năm 4 là năm khóa tôi phân ngành, hồi đó có 4 phân ngành là Đa khoa, Kinh tế Dược, Dược Lâm sàng, Công nghiệp Dược. Tôi chọn Kinh tế Dược.
Lớp mới, bạn mới, nhờ cái uy danh ''bố đời thiên hạ'' hồi năm 1 nên nhiều bạn biết tôi, và tôi lại trở lại chức Bí thư. Lớp tôi là lớp Kinh tế, đặc thù các bạn cũng khá tự cao bản thân, nên nhìn chung thiếu đoàn kết, chơi ko hợp với nhau, cứ suốt ngày chí chóe, ko ở lớp thì lên facebook chửi nhau. Rõ chán. Được cái dân Kinh tế có khác, ăn chơi phè phỡn thì đúng là ko lớp nào bằng.
Còn về việc kinh doanh, 2 đứa ban của tôi sau vì muốn tập trung cho học hành, cũng chả muốn phát triển công ty thêm, nên cũng bỏ dần, còn lại mỗi tôi vẫn hăng say làm việc. Tôi vẫn kiếm được nhiều đơn hàng nhờ những mối quan hệ rộng của mình. Qua đó cũng tích lũy được đôi chút cho kế hoạch Du lịch sau khi tốt nghiệp của mình.

Chính năm 4 quyết định học Kinh tế Dược dần giúp tôi hình thành sâu hơn tư tưởng khởi nghiệp của mình trong ngành Dược sau này. Tôi cũng chịu khó viết blog và chia sẻ nhiều thứ, nhờ đó cũng may mắn được nhiều người trong ngành biết đến. Trong đó có nhiều người có những ảnh hưởng lớn đến tâm thức của tôi về ngành Dược. Tôi bắt đầu hò hẹn cafe nhiều hơn với các anh chị làm trong ngành, họ chia sẻ cho tôi con đường đi, tầm nhìn của họ, còn tôi thì cũng khôn dần ra với những tri thức mới về ngành Dược của mình. Nhờ họ chia sẻ, nên tôi cũng bắt đầu biết chia sẻ. Tôi chia sẻ nhiều hơn cho bạn bè, cho thế hệ đi sau, và rồi tôi cũng lớn dần. Tôi thay đổi và ấp ủ nhiều hơn cho 1 business Dược phẩm sau khi trường...

5. Năm 5: Những khoảnh khắc chia ly.

Tôi chia tay với Đồng phục sau hơn 2 năm gắn bó. Mặc dù  rất tiếc nuối nhưng tôi ko thể tập trung phát triển nó nữa, mà tập trung dần cho những hiểu biết về ngành Dược hơn, bởi vì tôi nghĩ đó mới chính là thế mạnh của mình... Kinh doanh đồng phục đơn giản chỉ là 1 bước đệm cho việc chinh phục thị trường Dược phẩm của tôi mà thôi.

Tháng 10/2014, tôi được ưu ái và được 1 người sếp tài năng ( người mà tôi vô cùng khâm phục suốt chặng đường kinh doanh) mời về thực tập tại công ty của anh với những lời hứa và niềm tin cho chặng đường dài khởi nghiệp sau này. Tôi hăng say làm việc, thể hiện hết mình. Tiếc là cá tính của vị sếp nhỏ ( dưới cấp của anh sếp tài năng đó) trong công ty có lẽ ko phù hợp với kẻ bố đời như tôi nên sau hơn 2 tháng gắn bó, tôi xin nghỉ việc. Tôi coi đó là 1 thất bại đầu đời vì mình đã ko hoàn thành những mục tiêu mình đặt ra khi tham gia ngành Dược. Tôi cũng cất giấu 1 lời xin lỗi với người sếp, người anh, người thầy tài năng đã nâng đỡ tôi chập chững vào ngành Dược, thay vào đó là 1 lời hứa sẽ phấn đấu thành danh sẽ quay lại cảm ơn anh Hổ Cáp.
Nhưng rồi tôi vẫn phải bước dậy, hoàn thành nốt chương trình học Đại học. Tôi còn cùng 2 đứa bạn ngày đêm bàn bạc những định hướng của 1 doanh nghiệp Dược phẩm đồ sộ, và rồi 2 người bạn đó cũng bỏ tôi mà đi làm thuê, ko đi cùng tôi trên con đường khởi nghiệp nữa. Lại chia ly.
Cũng như năm 4, tôi cũng chịu khó học hỏi nhiều hơn các bậc đi trước, để rồi như 1 hành động đáp lại tấm thịnh tình của những con người đó, tôi cũng quyết tâm chia sẻ cho các thế hệ đi sau. Và CLB Kinh tế Dược mà tôi thành lập cũng nằm trong kế hoạch đó, đơn giản là chia sẻ định hướng của mình cho các em đi sau, giúp các em bước ngắn hơn trên con đường chinh phục sự nghiệp mà các anh chị và tôi đã phải vất vả, dày công mới leo lên được. CLB hoạt động với nhiều khó khăn, thách thức, nhưng rồi cũng ổn định, các thành viên cũng đã tốt dần lên, và tôi yên tâm để truyền lại nó cho 1 người khác.

Tháng 6/2015, tôi đỗ tốt nghiệp với con điểm 8 - một số điểm khá tốt - sau hơn 1 tuần ôn thi. Vậy là kết thúc 5 năm học Đại học thật nhẹ nhàng.

TÔI CHÍNH THỨC TRỞ THÀNH DƯỢC SĨ ĐẠI HỌC


Tôi lấy bằng, ép platics và đưa về cho mẹ cất vào tủ, rồi xách balo đi du lịch cùng khoản tiền nho nhỏ đã tích lũy được sau mấy năm cày cuốc (theo kế hoạch vừa nảy ra trong lúc ôn thi)....

Chiêm nghiệm:5 năm học Đại học của tôi ko có quá nhiều dấu ấn của việc học tập ngoài những giây phút liều mạng gạch bài thi lại, hay những buổi thi sáo rỗng vì ko ôn, pha điểm vài con điểm cao xuất thần ,... Dù sao thì tôi vẫn thấy tiếc vì mình đã ko chăm chỉ hơn những ngày đi học, bởi như thế, tôi mới đúng là 1 Dược sĩ đích thực.
Nhìn lại thời sinh viên của mình, tôi vẫn có rất nhiều nuối tiếc, nhưng thời gian đã trôi qua, tôi ko thể quay lại 1 lần nữa, và có lẽ, tôi sẽ cất những kỉ niệm của mình vào 1 góc của trái tim, để mỗi lần mở ra, tôi lại đắm chìm trong hạnh phúc, trong háo hức, tiếng cười.
Chào nhé, thời sinh viên!

P/s: Bài viết viết theo dòng cảm xúc, ko có trật tự cụ thể, mỗi điểm nhấn trong bài viết sẽ là chủ đề của những bài viết sắp tới để tôi lưu giữ lại những kỉ niệm thời Sinh viên của mình, Thank all!

Read More

CHUYỆN CHỌN NGÀNH, CHỌN NGHỀ VÀ 2 CHỮ ''ĐAM MÊ''

Leave a Comment

Gần đây, nhiều bạn trẻ thường xuyên nói chuyện với tôi ( cả các bạn Học sinh vừa thi Đại học, lẫn các bạn đang trên giảng đường Đại học), hỏi về việc chọn ngành học Đại học hay chọn nghề sau khi đi làm.
Với hầu hết các bạn, tôi đều có chung 1 câu trả lời, đó là: ''Em cảm thấy thích cái gì thì học cái đấy, đừng tính toán thiệt hơn quá nhiều, cũng đừng quá so đó ngành nào dễ tìm việc hơn hay công việc nào nhàn hơn. Vấn đề cốt lõi chính là ở bản thân các em đấy!''
Đối với tôi, nếu các bạn thực sự ham mê một ngành, nghề nào đó, thì bạn sẽ tự tìm được câu trả lời cho sự nghiệp của mình. Không ngành nào dễ xin việc, cũng chả có ngành nào khó xin việc cả. Điều quan trọng nhất là ở việc các bạn có dám bỏ đi những thú vui tiêu khiển đời thường, để mày mò, tìm hiểu công việc, đi theo đam mê của bạn hay không. Các bạn cũng đừng đổ lỗi cho tình trạng COCC, hay đứa kia gia đinh có điều kiện này nọ, bởi vì nếu bạn ''giỏi'' hơn họ, thì rồi bạn cũng sẽ vượt qua họ sớm thôi. Cũng đừng bao giờ đổi cho chế độ giáo dục hay thầy cô giáo này nọ, bởi vì những người đang thành đạt ngoài kia, họ cũng từng trải qua như bạn.
Bản thân tôi, tay trắng mới ra trường, chưa tạo dựng được thành tựu gì đáng kể cho xã hội, nhưng tôi luôn cảm thấy tự hào bởi vì mình đã xác định được con đường sự nghiệp của bản thân, tìm được những đam mê cho cuộc đời mình. Tôi luôn hân hoan vì điều đó. Và sắp tới đây là thời gian tôi tiếp tục thực hiện những kế hoạch của mình. Nhiều bạn tôi chỉ vì theo sự sắp đặt của cha mẹ, hay chưa tìm được đam mê nào cho bản thân, nên chọn học những trường ĐH mà họ ko ưa thích, hậu quả là hoặc họ ra trường với 1 tiền đồ không sáng sủa gì, hoặc là bỏ bê việc học, dẫn đến việc phải thi lại ĐH, đuổi học,...
THẬT LÀ MẤT THỜI GIAN!
Mà thời gian là vàng bạc các bạn ạ! Tuổi trẻ chúng ta có hạn, nên chúng ta phải xông pha thật mãnh liệt vào!
Nếu học ngành A bạn thích, thì bạn hãy kiên trì học Chuyên môn thật tốt (bởi vì nó chính là cái cốt lõi). Nếu bạn muốn làm ngành Y Dược thì tìm hiểu sâu về Y Dược, bạn học Luật hay Kinh tế, Sư phạm thì tìm hiểu sâu về Luật, Kinh tế, Sư phạm. Sách giáo trình còn hạn chế thì bạn lên thư việc tìm sách tham khảo, lên mạng, vào cả trang Việt Nam lẫn nước ngoài để tìm hiểu thật sâu về chuyên môn của bạn, về những gì các nước bạn trên thế giới đã và đang làm. Như vậy là bạn đã giỏi về Chuyên môn hơn bao bạn đồng trang lứa rồi.
Tiếp theo thì hãy chủ động nói chuyện, tham khảo ý kiến các thầy cô giáo, các anh chị đi trước về công việc của bạn sau này. Những buổi nói chuyện đó sẽ giúp các bạn dần nhìn ra con đường nghề nghiệp của bản thân mà bạn đang theo đuổi trong 5, 10, 20 năm tới...
Xin đi thực tập hoặc học việc ở 1 nơi mà ngành bạn học có thể vào làm ( Doanh nghiệp hoặc Cơ quan) với toàn bộ tâm huyết của tuổi trẻ, tạo được giá trị cho Doanh nghiệp hay Cơ quan đấy. Khổ cũng được, nhục cũng được, nhưng hãy làm đi, đừng sợ, bởi vì những ngày đẹp đẽ rồi cũng sẽ đến với bạn. Còn xin như thế nào cũng chính là do bạn, mạnh dạn làm Hồ sơ, CV rồi nộp đi,đừng sợ. Bạn bè tôi lúc sinh viên họ đi làm nhiều lắm.
Các bạn ạ,
Đừng phí hoài tuổi trẻ vào những chuyện đâu đâu,
Để rồi sau này lại lắc đầu nuối tiếc.
Và hãy tìm ngay cho mình niềm đam mê cuộc đời bạn nhé.
Bởi vì:
Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già,...
Huế, 1/8/2015
‪#‎HUYDELL‬
www.huydell.net
Read More

Chuyến đi để đời.

Leave a Comment

11.    Ước mơ ngày nhỏ
Ngày còn nhỏ, như rất nhiều bạn bè đồng trang lứa khác, tôi cũng có 1 ước mơ đó là được phiêu du khắp thế giới, khám phá các vùng đất trên quả địa cầu này. Ước mơ đó được dựng xây qua những buổi xem Thế giới động vật, Discovery trên VTV2 hay những bộ phim phiêu lưu như ‘’80 ngày vòng quanh thế giới ‘’( của ai nhỉ, chả nhớ).
Để rồi, khi ta càng lớn, bắt đầu sống 1 cuộc sống thực tế hơn, không còn 1 cuộc sống đầy ước mơ của trẻ thơ thì ước mơ của người ta sẽ nhỏ hẹp hơn, hoặc tự động tiêu biến đi, để giành chỗ cho sự bon chen của cuộc sống cơm áo gạo tiền… Tôi cũng dần lãng quên đi ước mơ ấy của mình, tôi lao vào học tập, để được vào 1 trường cấp 3 tốt, 1 trường ĐH mà mình mong muốn, chỉ với nguyện vọng là xin được việc vào 1 cơ quan nào đấy, cùng 1 mức lương vừa phải, ổn định, đủ sống, ko phải bon chen nhiều. Có lẽ cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn với tôi như vậy. 1 cuộc sống nhàn hạ, thảnh thơi, đôi lúc điểm vào 1 vài sự kiện nào đó đặc biệt tí, cho đến cuối đời.
Nhưng may thay, 1 đêm hè năm 2012, 1 giấc mơ huyền diệu đã khiến tôi thay đổi tất cả. Trong giấc mơ đó, tôi được phiêu du khắp mọi miền thế giới, được giao tiếp với rất nhiều dân tộc trên Trái Đất bằng … Tiếng Việt. Tôi thức dậy, suy ngẫm, và lôi quyển Thép đã tôi thế đấy trong góc bàn ra, đọc 1 vài dòng mà tôi tâm đắc gấp lại từ lúc đọc cách đây khá lâu. Và tôi thấy mình cần phải làm gì đó. Với  1 quyết tâm và sự hứng phấn mãnh liệt, tôi tự nhủ rằng ‘’Nhất định mình phải đi du lịch vòng quanh thế giới’’. Thực hiện điều đó như thế nào thì đó chỉ đơn giản là kiếm thật nhiều tiền, sẽ phải làm Kinh tế để kiếm thật nhiều tiền. Đương nhiên lúc đấy ko phải là thời điểm phù hợp để tôi suy tính sâu xa cho dự định đó. Và tôi đành cất nó trong file Nhật ký ở Máy tính, hẹn ngày nào học ĐH xong, tôi sẽ thực hiện.
2.  Sự kết hợp diệu kỳ
Những năm tiếp theo  chứng kiến được sự thay đổi rất lớn của cuộc đời tôi. Tôi bắt đầu hợp tác kinh doanh, tự kiếm những đồng tiền bằng kinh doanh đầu tiên cho bản thân. Tôi bắt đầu kết giao được với thật nhiều anh chị tài năng, những con người có số má ko chỉ trong ngành Dược. Tôi được gặp nhiều người bạn với tư tưởng Start up, tự đi trên đôi chân của mình… Tất cả những thứ đó giúp tôi chọn được cho mình 1 sứ mệnh cuộc đời, 1 lộ trình nghề nghiệp mà tôi sẽ làm, sẽ phấn đấu hết mình để hoàn thành nó. Tôi bắt đầu lao vào thực hiện những kế hoạch, mục tiêu mình đặt ra, suýt bỏ quên cái dự định du lịch kia luôn.
Rồi cũng 1 ngày đẹp trời, tôi được xem những hình ảnh con người ở các đất nước bạn trên TV, tôi thắc mắc: cuộc sống của họ như thế nào nhỉ? Ngành Dược bên họ có khác gì bên mình? Họ hay dùng thuốc Tân Dược hay thuốc cổ truyền quê hương họ?... Thật nhiều ý nghĩ trong đầu tôi hiện ra.
 Giật mình, tôi nhớ lại giấc mơ huyền diệu kia. Ngay lập tức, tôi mở máy tính và tìm lại những dòng Nhật ký ngày xưa. Tôi lại nảy cho mình những ý tưởng tuyệt vời cho sự nghiệp, vừa thoả mãn được chí làm giàu, vừa thoả mãn được niềm ham mê đi du ngoạn 5 châu. TÔI SẼ ĐI DU LỊCH CÁC NƯỚC ĐỂ TÌM HIỂU NGÀNH DƯỢC. Sung sướng đến tột cùng khi tưởng tượng đến cảnh những sản phẩm của tôi – những Dược phẩm của Việt Nam –  có mặt ở khắp các quốc gia trên thế giới, được nhân dân thế giới tin dùng. Còn tôi thì vẫn được đi du lịch.

3.       Khoảnh khắc quyết định
 ‘’Đương nhiên tài chính ko đủ để 1 chuyến toàn cầu được, nên đành giới hạn cho mình ở mấy nước  Đông Nam Á đây thôi, trước mắt là như thế, còn sau đó như thế nào thì từ từ vừa làm vừa tính. Sang 2 nước Cam,Lào trước xem nó như thế nào đã, nghe biểu cũng đang phát triển sắp hơn VN; còn Singapore thì con rồng châu Á rồi, sang xem bển có cái gì hay mà nhiều nước châu Á coi nó là chuẩn mực vậy, nhất là Dược phẩm chứ; còn thằng Philippin, thế mạnh thì nhiều mà ko biết tận dụng, cũng na ná Việt Nam nhà mình, thôi sang chuyến xem.’’ Tôi nghĩ vậy và quyết định lộ trình của mình là 4 nước bạn Campuchia, Lào, Singapore và Philppin. Sau đó về Việt Nam khởi nghiệp.
Nghĩ là làm, mấy tháng qua, tôi giành trọn thời gian của mình để tìm hiểu về những nơi mình sẽ đi qua, liên hệ từng người bạn, anh chị ở các nơi để xin sự hỗ trợ. Đôi lúc cảm thấy mình thật may mắn vì được sự giúp đỡ nhiệt tình ở những người bạn 4 phương. Có những người dành cả đêm để chat skype với 1 kẻ xa lạ như tôi, có người định bỏ cả tiền túi để giúp tôi thuê nhà trọ vì sợ tôi ko đủ tiền khi tôi trình bày mình sẽ đi với 1 kinh phí eo hẹp,…
 Niềm vui ùa về mỗi khi tưởng tượng những Ngũ hành sơn, Nhà thờ Đức bà, những Ăng co vát, Singapore, Cebu,… sắp hiện hữu trước mắt tôi thay cho những bức ảnh trên internet.  Càng sung sướng bao nhiêu thì tôi càng mày mò, tìm hiểu bấy nhiêu, để đến giờ phút này, thời gian để tôi bắt đầu CHUYẾN ĐI LỊCH SỬ chỉ còn tính bằng giờ.

3. Sự khởi đầu
Bây giờ, tháng 7/2015, lúc vừa tốt nghiệp xong, trong khi các bạn bè tôi, người đang vui vẻ ở 1 vị trí nào đó trong các DN Dược, kẻ đang thất thểu nộp đơn xin việc khắp nơi, thì tôi lại chọn cho mình 1 sự khởi đầu đặc biệt, không giống ai.
 Và tôi tin tưởng rằng, sự khởi đầu này sẽ thành công, bởi tôi sẽ thực hiện nó với 1 con tim nhiệt huyết, 1 niềm đam mê cháy bỏng…

Ôi!
Sẽ bỏ quên mọi thứ ở sau lưng để đi theo đam mê của mình!
Ngành Dược thế giới đang chờ đợi tôi chinh phục.

Thật là vui!
Thật là háo hức!
Read More

Tôi và CLB Kinh tế Dược PEC

Leave a Comment
      1 đêm trăng sáng cuối năm 4, cảm tưởng khi sắp bắt đầu năm cuối trường Dược, tôi ngồi trên lan can tầng 4 của nhà trọ, nhìn ra sông Hồng và cảnh trời mênh mông, chiêm nghiệm về bản thân mình và những người bạn của mình 4 năm qua ở mái trường ĐH Dược Hà Nội này.

       Tôi giật mình nhận thấy rằng hầu hết những người bạn, người em quanh tôi có 1 cách nhìn quá hời hợt về tương lai, họ ko có 1 tầm nhìn, không 1 kế hoạch cho chặng đường sự nghiệp của họ. Sau giờ học, họ chỉ răm rắp vào facebook, games, phim ảnh, ... và quên mất rằng tương lai của họ đang dần mờ mịt dần. Tôi nhìn thấy khung cảnh các anh chị khóa trước của tôi, kẻ thì bằng Khá mà mãi vẫn chưa xin được việc, kẻ thì làm với mức lương thấp vừa làm vừa chửi, thậm chí có người còn phải hỏi đến 1 Sinh Viên chưa ra trường ( hồi đó) như tôi về nghề nghiệp, ngược lại có người thì tưng hửng đi làm với mức lương chục đến vài chục triệu/ tháng khá thoải mái, người chấp nhận đi làm với 1 mức lương vừa đủ để học tập, tích lũy,... Tôi tự hỏi có gì khác nhau giữa 2 loại người này, có lẽ đó là sự chuẩn bị và tầm nhìn. Kẻ có công việc ổn định, mức lương ổn có lẽ có 1 sự chuẩn bị tốt hơn nhiều so với những người đang bập bênh chọn cho mình 1 con đường, ít nhất là về kỹ năng, kiến thức,..
Tôi lo sợ cho 1 tương lai cạnh tranh nhau ở từng phân khúc nghề nghiệp của ngành Dược, tôi lo cho 1 thế hệ 9X sắp sửa bước lên vũ đàu thi đấu với thế giới trong khi không hề có 1 sự chuẩn bị, tôi lo cho đất nước sớm muộn cũng sẽ điêu tàn, sớm muộn cũng bị xâm lược bởi tầm nhìn hạn hẹp và sự chuẩn bị kém cỏi của thế hệ 9X chúng tôi.

     Nhận thấy rằng hầu hết SV Dược ra trường đều tham gia vào mảng nghề nghiệp liên quan đến linh doanh, do đó, tôi nhanh chóng liên hệ với những người bạn của tôi để nhanh chóng thành lập 1 tổ chức liên quan đến Kinh tế hơn trong trường Dược, đặt tên nó là CLB Kinh tế Dược ( Pharmaceutical Economic Club - PEC), với mục đích đào tạo thật nhiều con người giỏi về Kinh tế ở trường Dược, phát triển kiến thức, kỹ năng các bạn thật tốt để đáp ứng được nhu cầu công việc sau khi ra trường, để các bạn khỏi bỡ ngỡ khi sắp lấy bằng tốt nghiệp ĐH như những người anh, người chị của tôi hồi trước.


    Tôi tập hợp những người bạn tham gia CLB, xin ''giấy phép hoạt động'' của nhà trường. Cũng may là CLB bị nhà trường từ chối cho hoạt động trong trường nên chúng tôi được tự do ra bên ngoài. Còn nhớ giai đoạn đấy, tôi liên tục được mời lên phòng thầy Hiệu phó uống trà, nghe chửi chỉ vì cả gan cho CLB hoạt động khi chưa được phép của nhà trường. Nào thì còn bị dọa đuổi học, báo Công An, kỉ luật này nọ...

    Nhưng tất cả cũng xong xuôi, tôi cho CLB hoạt động riêng bên ngoài, tuyển các thành viên năng động, tổ chức những buổi sinh hoạt để phát triển kỹ năng cho các thành niên (chủ yếu là những đàn em khóa sau của tôi ). Có những buổi đi bán hàng thực tế lãi 1-2 triệu, đứa nào cũng sung sướng, có lần thì bán khó quá, mãi mới hồi vốn, mặt đứa nào cũng nghệt ra. Có những buổi chia sẻ về lộ trình nghề nghiệp, về thị trường Dược phẩm Việt Nam, training kỹ năng Kết nối, viết CV, gửi Email, training kiến thức về Kinh doanh, Marketing... mà tôi may mắn nhờ được nhiều người bạn giỏi của tôi đến chia sẻ. Có những buổi ngồi họp hành căng thẳng để tổ chức 1 sự kiện lớn, để rồi chưa đi đến thành công vì tôi giao những công việc quá sức cho các em ( nhờ thế mà tôi rút được kha khá kinh nghiệm cho việc quản trị nhân lực sau này ). Thỉnh thoảng tôi tạo điều kiện cho các em vừa tìm hiểu được thị trường Dược vừa kiếm được tiền qua những đợt Tìm kiếm Database khách hàng của cty Dược anh bạn tôi. Rồi sau đó thì chúng tôi vẫn vui vẻ với nhau, vẫn có những buổi off bia bọt, nhậu nhẹt để luyện cho bọn này cách uống bia ( mặc dù tôi hổng có biết uống :"> )....

Cũng được 9 tháng rồi , kế hoạch định sẵn với CLB vẫn chưa làm được nhiều. Đôi lúc tôi tự trách bản thân mình kỳ vọng thái quá với 1 tổ chức còn non trẻ không 1 sự hậu thuẫn từ bên ngoài, chỉ mấy đứa Sinh viên ''góp gạo thổi cơm chung'' với nhau. Vẫn còn những thiếu sót, vẫn còn sự non nớt nhất định từ những SV Dược lần đầu chập chững tìm tòi những kiến thức về Kinh doanh,... nhưng tôi tin rằng, sau này tổ chức đó sẽ phát triển mạnh mẽ hơn bây giờ nhiều lần. Những bậc đàn anh, đàn chị ra trường có sự nghiệp ổn định rồi sẽ trở lại giúp đỡ đàn em đi sau, cứ mãi như thế, PEC sẽ vững mạnh hơn, mang những con người chất lượng dám đứng lên đương đầu với các ông lớn nước ngoài đang xâm lấn thị trường Dược Việt Nam, đưa những sản phẩm Dược phẩm chất lượng, giá thành phải chăng cung cấp cho nhân dân, mở rộng ra thế giới....

Việc trước mắt là lên kế hoạch hoạt động cho năm tới và tìm 1 nhà bảo trợ cho CLB, chứ tôi ko thể bảo kê cho bọn nó mãi được. hehe.

Tôi mong rằng, 10 năm sau quay trở lại gặp những thế hệ PEC đi sau, tràn đầy sức trẻ, tràn đầy nhiệt huyết, với những kỹ năng, kiến thức dồi dào, tôi sẽ mỉm cười và nói với bọn nó:'' Anh đây là kẻ đã suýt bị đuổi học vì thành lập CLB cho bọn em thỏa sức tung hoành đây, giờ thì hãy phát triển nó lên, mạnh hơn bây giờ nữa.Và hãy đưa những giá trị của bọn em, chia sẻ cho những người đi sau, cho gia đình, và cho xã hội''


Read More

Vài điều cảm nhận khi sắp được gặp Kim Woo Choong

Leave a Comment

Tôi không quan tâm đến việc cuốn sách là bestseller của năm 1989 và là sách gối đầu của nhiều doanh nhân trên toàn thế giới, tôi chỉ quan tâm đến việc tác giả cuốn sách là 1 anh hùng, là 1 biểu tượng trong giới kinh doanh, người đã đưa Daewoo trở thành 1 tập đoàn hùng mạnh ở Hàn Quốc thập niên 70,80 – và là một thần tượng của tôi.

Tôi biết đến ông – Kim Woo Choong, tác giả của cuốn sách – vào năm tôi 13 tuổi, đúng  năm  mà ông trở về Hàn Quốc để chịu những hậu quả mình gây ra trong khủng hoảng 1999-2000 ở Châu Á (năm 2005) qua 1 mảnh báo rất nhỏ mà tôi cũng không nhớ tên báo đó là gì. Trong mảnh báo đó nêu lên những thành tựu, cống hiến của ông cho nền kinh tế Hàn Quốc thời ấy và nguyên do của sự sụp đổ của ông. Kể từ giờ phút đó, tôi coi ông là thần tượng của bản thân ( đến bây giờ cũng vậy và mãi mãi sau này vẫn vậy), tôi tự lên cho mình những mơ ước kỳ diệu, tôi ước mơ tôi sẽ chinh phục được Việt Nam, chinh phục được thế giới và được muôn người trọng vọng. Những năm tiếp đó, tôi vẫn quyết tâm tu luyện bản thân, rèn luyện cho mình những đức tính tốt nhất, học hỏi ở những người xung quanh những gì cần học nhất. Tôi vẫn nuôi ước mơ bá chủ của mình.
 Năm 19 tuổi, khi được tiếp xúc nhiều hơn với internet, tôi mới biết đến quyển sách này của ông. Việc đầu tiên của tôi là tải bản ebook quyển sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm về đọc. Cuốn ebook dù  văn phạm dịch vẫn chưa chuẩn nhưng lại cho tôi những xúc cảm bồi hồi thực sự. Không như những ngày trước, tôi đọc với tâm thái của 1 cậu sinh viên năm 2 tràn trề nhựa sống, tràn trề sức lực và nhiệt huyết. Tôi tự xây dựng cho bản thân mình những chặng đường cơ bản của cuộc đời, mặc dù nó vẫn còn lan man, sai sót rất nhiều.


Cuốn sách cho tôi một xúc cảm đặc biệt. Đọc từng trang sách, tôi nhìn nhận ra bản thân tuổi trẻ mình như ở trong đó. Rằng tuổi trẻ Việt Nam ngày nay rất tương đồng với thế hệ trẻ Hàn Quốc các đây hơn 20 năm – lúc ông viết sách này. Tôi thấy lo sợ cho thế hệ của mình và tự bản thân tôi thấy hổ thẹn với những anh hùng đã giành lại độc lập cho đất nước tôi. Tôi thấy trách nhiệm lớn lao của bản thân trong công cuộc xây dựng đất nước Việt Nam trở nên tươi đẹp hơn như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói. Và tôi sẽ học tập ông, để đưa thế hệ trẻ chúng tôi hiện tại và tương lai thoát khỏi vũng lầy của 1 đất nước nghèo nàn, lạc hậu, kém cạnh tranh, đầy tham nhũng,…
 Đây chính là quyển sách về lý tưởng đầu tiên mà tôi đọc, và trong đó, với 1 cách viết súc tích, ngắn gọn, ông đã hội tụ tư tưởng của rất nhiều cuốn sách về thành công sau này mà tôi đọc, đó là việc nghĩ lớn, biết ước mơ, biết sáng tạo, biết lãnh đạo, dám đương đầu với thách thức… Nhờ cuốn sách, tôi đã hiểu thế nào là sứ mệnh của 1 con người với xã hội, với nhân dân, với đất nước. 2 chữ ‘’sứ mệnh’’ nghe có vẻ xa vời nhưng thực sự nó thực sự quan trọng trong cuộc đời mỗi con người, nó như là phương châm, lý tưởng sống của tôi trong những năm tồn tại trên Trái Đất này. Tôi sẽ sống quãng thời gian vàng ngọc của tuổi trẻ thực sự có ý nghĩa.



Thực sự như một quy luật Hấp dẫn vậy, vài ngày trước tôi nhận được tin 1 người bạn của tôi thông báo rằng ông đã và đang ở Việt Nam, sắp tới ông còn tham gia 1 buổi giới thiệu sách ‘’Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm’’ cùng AlphaBook, một cơ hội quá tốt để tôi được gặp thần tượng của mình. Và nếu có thể, tôi sẽ nói chuyện với ông nhiều hơn. 
Xin chào Kim Woo Choong, tôi là Nguyễn Quang Huy, 23 tuổi. Tôi được biết ông cách đây 10 năm và chính từ ngày đấy tôi đã chọn cho mình 1 ước mơ để đi theo suốt chặng đường sự nghiệp của mình. Tôi cảm ơn ông, vì ông đã thổi vào cho tôi sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, luôn luôn dám làm, dám dấn thân vào những chông gai thử thách. Tôi cảm ơn ông vì quyển sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm, đó là quyển sách luôn đi theo tôi và nhiều Doanh nhân trẻ trong thời đại mới. Chúc ông sức khỏe và hạnh phúc.
Tôi rất vui khi được biết ông đã sang Việt Nam, và tôi hi vọng rằng, sắp tới tôi sẽ được gặp ông và được nói chuyện với ông nhiều hơn. Chào ông.

 P/s: Đáng lẽ theo dự định thì tôi sẽ nói 1 đoạn bằng Tiếng Hàn gửi đến ông và nhờ 1 người bạn làm phiên dịch trong cuộc nói chuyện với ông, nhưng tiếc là đến giờ chót bạn tôi không thể tham gia cùng tôi được.
Read More

Chữ Tâm và Luật Nhân Quả

Leave a Comment
Luật Nhân Quả luôn đúng.

Ngày Tết đến nhà bà họ hàng, bà làm Bác sĩ ở 1 Bệnh viện lớn ở Nghệ An, sau về hưu bà đi làm cho 1 bệnh viện tư nhân cũng thuộc  dạng lớn ở Nghệ An. Khi nghe được chia sẻ của tôi về con đường sự nghiệp, bà liền nắn gân và nhắc nhở tôi về Luật Nhân Quả.
 Lẽ thường thì luật Nhân Quả luôn đúng, kẻ xấu ắt được trừng trị, người tốt ắt được báo đáp. Lưới trời lồng lộng, không bỏ lọt công tội của ai, người này sống ở đời tốt đời đẹp đạo, giúp đỡ người nghèo khổ, đùm bọc chúng sinh, rồi cũng sẽ được trọng vọng, kẻ luôn làm điều ác nghiệt, tham nhũng, triệt hạ kẻ trung lương, sớm muộn gì cũng gặp quả, không đời này thì đời sau, không kiếp này thì kiếp khác.
Cho nên là hay thấy mấy ông quan làm to ở Sở này, Phòng nọ, nhà giàu nứt vố đổ vách mà con cái hư hỏng, thằng nghiện, SIDA, thằng cờ bạc, rượu chè, âu vì ông ta lúc tại chức thì tham nhũng, ăn đút lót của dân, lại còn si mê tửu sắc cặp kè với cô này ả nọ, ức hiếp nhân tài, ưu tiên cho kẻ nịnh bợ. Còn ông làm quan trung lương, yêu dân, giúp dân, thì cả con cháu cũng thơm lây, chết đi cũng cả vạn người theo rước.
Mấy hàng quán bán thịt chó, thịt lợn, thịt gà cũng hay gặp quả báo, nhà thì con cái li tán, thất học, ăn chơi sa đọa, nhà thì vợ chồng xích mích bỏ nhau, nhà thì bệnh này bệnh nọ ko có thuốc chữa. Còn có vị lương y chuyên bốc thuốc tốt cho người ta, giúp người ta nhanh hết bệnh, sức khỏe tốt thì con cháu đời đời vinh hưởng.

Bà kể tôi nghe vài chuyện nhân quả trong ngành Y Dược nhà mình. Ngành Y Dược, 1 cái về khám chữa bệnh, 1 cái về thuốc men, đều liên quan đến sức khỏe con người, cho nên rất quan trọng. Ông Bác sĩ nào chuyên nhận phong bì, khám bệnh kê đơn thừa thuốc, tư lợi bản thân, hạch sách người bệnh, sau rồi nếu đời ông ko dính quả thì đời con cháu ông cũng dính, còn quả như nào thì nhiều vô kể. Vị Dược sĩ nào bán thuốc giả, thuốc kém chất lượng, chặt chém giá cao ngất thì dù cho nhà giàu tiền tỉ, thì sau cũng tàn lụi cho chính quả bệnh tật mà thôi. Thực tế hơn thì bà kể chuyện 1 nhà thuốc lớn ở Vinh, bán thuốc bao năm, ấy thế mà ông Bác sĩ chủ nhà thuốc sau về bị ung thư, con cái thì cũng thuộc diện ăn chơi trác tán. Vậy thì nhiều tiền để mà chi?
Bà nói không nhiều, chỉ đơn giản là nhấn mạnh cho tôi rằng: Nghề mình là nghề chăm sóc sức khỏe cho dân, cái gì làm tốt được cho dân thì làm, không làm tốt cho dân thì đừng làm. Ví dụ như bà làm bác sĩ thì chữa được bệnh thì chữa, ko chữa được thì đừng nhận phong bì người ta rồi vứt đấy, thấy người bệnh mà nghèo quá thì ưu tiên hỗ trợ người ta đôi tí. Cái nghề Y Dược là nghề dễ phạm luật nhân quả nhất, có lẽ ai cũng phạm luật chút ít, bởi vì có bác sĩ nào mà ko nhận tiền? Dược sĩ nào mà không bán thuốc giá cao kiếm lời? Phạm luật Nhân Quả như thế thì cho dù có đi chùa chiền, thờ cúng khắp nơi thì vẫn sẽ phải chịu quả báo thôi.

Cho nên làm gì cũng cần 1 cái TÂM
Bà làm bác sĩ, hạn chế nhận phong bì người bệnh, cứ khám, chữa người ta cho tốt đi đã, còn người ta hết bệnh rồi cảm ơn mình hay không thì việc của họ, nhận hay không thì tùy bản thân.
Tôi làm Dược thì làm cái thuốc nào cho chất lượng, đừng buôn mấy cái thuốc giả, thuốc kém chất lượng như Ti vi họ hay đưa tin, lợi nhuận nhiều nhưng sau này quả báo cũng sẽ nhiều. Mà bán thuốc cũng đừng quá đắt, giá cả thì tùy bản thân mình định đặt nhưng phải phù hợp để mọi tầng lớp nhân dân đều có thể tiếp cận được.
Ngồi ngẫm 1 đêm. Đúng như sứ mệnh của bản thân trên cuộc đời:  đưa những viên thuốc chất lượng nhất, giá tốt nhất đến cho nhân dân. Sau này, dẫu có gì đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ ghi nhớ đến chữ Tâm và Luật Nhân Quả như kim chỉ nam cho các hoạt động của mình , không chỉ ở ngành Dược và còn ở mọi các lĩnh vực khác. Giả dụ như làm việc thì làm cho công ty nào có sản phẩm chất lượng 1 chút, tình duyên thì yêu mấy cô cũng được nhưng cưới về rồi thì chỉ chung thủy với vợ thôi, không được léng phéng bồ bịch phạm tội tà dâm được, ăn uống thì phải ít ăn thịt, chăm ăn rau, tránh phạm tội sát sinh, nói chuyện thì chân thật, không lừa dối để hãm hại kẻ khác, đối nhân xử thế thì phải đi thiện nguyện nhiều để giúp đỡ chúng sinh, cứu kẻ hoạn nạn, tu nhân tích đức,… Để sau này, cái tên Nguyễn Quang Huy ( HUY DELL) được lưu danh sử sách, để con cháu tôi được hưởng vinh hoa, phú quý, luôn tưởng nhớ đến tôi vậy.
>>> Lâu lâu đọc sách Sử, nên viết cũng theo dạng văn thơ lai láng, trừu tượng của mấy vị nho sĩ hồi xưa luôn <<<

http://loiphatday.org/nhan-qua-bao-ung-cung-luat-nhan-qua
http://www.webtretho.com/forum/f14/nhung-cau-chuyen-ve-luat-nhan-qua-1942048/


Read More

Y Miếu Thăng Long - Di tích bị bỏ quên

Leave a Comment
      Lang thang trên mạng tìm kiếm 1 số thông tin Lịch sử ngành Y Dược để giới thiệu với các em trong CLB Kinh tế Dược, tôi bất ngờ tìm được thông tin về Y Miếu… Và đọc từng trang báo về nơi này, lòng tôi lại quằn lại. Phải chăng đó là chút xót xa về 1 Di tích Lịch sử Quốc gia xưa cũ,sánh ngang với Văn Miếu, giờ đã không còn như xưa…

     Ngay ngày hôm sau do được nghỉ học nên tôi quyết định đến tham quan di tích này. Y Miếu Thăng Long tại vị ở số 12 Phố Y Miếu (việc tìm kiếm địa điểm cũng không quá khó bởi vì tôi cũng đi nhiều quanh Hà Nội rồi) đi hết Hai Bà Trưng, sang Nguyễn Khuyến, rẽ trái sang Trần Quý Cáp, đến ngã 3 ta sẽ thấy biển chỉ đường Y Miếu. Nếu chú ý 1 chút thì sẽ thấy biển chỉ dẫn đường vào Y Miếu ở ngã 3 nhưng có vẻ cái biển quá nhỏ bé giữa hàng loạt biển quảng cáo ở khắp đường nơi đây. Tôi mừng thầm vì sắp đến mảnh đất linh thiêng này. Nhưng rẽ vào thì đúng như những gì đã xem trên mạng, đường Y Miếu như 1 cái chợ, à đúng đó là chợ thật mà, tìm đến số 12 Y Miếu khá nhanh vì tôi biết sẽ có biển chỉ dẫn. Đúng như câu mà tôi đọc trên báo: ‘’Đường dẫn vào Y miếu hiện nay là một lối nhỏ đi ngang qua khu chợ Ngô Sĩ Liên luôn bốc mùi ẩm thấp. Rác rưởi, xú uế tràn ngập.’’ Thật không thể xót xa hơn được.














Y Miếu Thăng Long, di tích bị bỏ quên.

Vào năm Canh Ngọ (1750), Xuyên HầuNgoạn Quận công bắt đầu xây dựng Y Miếu, nhưng quy mô, kiến trúc còn rất sơ sài. Đến năm Cảnh Hưng thứ 34 (1773), Chưởng viện Thái y Trịnh Đình Ngoạn đứng ra trông coi việc xây dựng Y Miếu với quy mô khá rộng lớn. Đến năm 1774, Y Miếu được hoàn thành.Tấm bia của Viện Thái y hiện còn tại chùa Phổ Giác, phố Ngô Sĩ Liên (gần Y Miếu), khắc vào năm Giáp Ngọ (1774) niên hiệu Cảnh Hưng 35 có ghi lại việc chọn đất xây dựng Y Miếu. Nội dung văn bia nói rõ việc vua lệnh cho Viện Thái y chọn đất, nhận lĩnh tiền xây dựng Y Miếu. Công việc đã có sự lần lữa, chậm trễ, rồi bị bỏ lơi đi một thời gian. Mãi sau có Trịnh Hầu (Trịnh Đình Ngoạn), người xã Định Công huyện Thanh Trì, tinh thông kinh sử, nhiều đời làm thuốc và đến ông thì đã nghiên cứu đến nơi đến chốn nhiều bài thuốc tâm đắc của mọi nhà, nên hăng hái đứng ra xây dựng đền miếu. Nhận thấy khoảnh đất công giáp phía Tây Phượng Thành (tên gọi khác của kinh thành Thăng Long), bên trái Văn Miếu, lại có dòng nước bao quanh, cách biệt nơi bụi bặm ồn ào có thể xây dựng được. Ông đã mạnh dạn tâu trình, liền được Chúa Trịnh khen ngợi chuẩn y và ban cho 10 mẫu tự điền để dùng vào việc đèn hương. Lại được mẹ của Chúa ban cho hai hốt bạc. Noi theo thịnh tình của Quốc Thánh mẫu (mẹ Chúa) nhiều vị trong nội cung đều góp bạc, góp tiền để giúp vào việc xây dựng Y Miếu. Vậy nên chỉ "vài tháng đã xong, thẳng thắn, bay bướm, cung tường lộng lẫy, dãy dọc tòa ngang, cột rường đồ sộ...".Thời kỳ đầu, Y Miếu còn được gọi là Viện Thái y, sau thì được gọi là Y Miếu Thăng Long. Sang thời Nguyễn, Y Miếu Thăng Long được trùng tu lớn và nằm trong tổng Hữu Nghiêm, sau đổi gọi là tổng Yên Hoà, huyện Thọ Xương, phủ Hoài Đức. Từ năm 1942, Y Miếu Thăng Long thuộc địa phận Hà Nội.

Như vậy có thể nói Y Miếu được xây dựng lên để thờ tụng các vị Danh y của đất nước cũng sánh ngang với Văn Miếu thờ các quan Văn và Võ Miếu thờ các võ tướng (nay Võ Miếu đã không còn). Lịch sử là thế, đồ sộ là thế nhưng thật xót xa khi đến năm 2014 này, trong khi Văn Miếu vẫn được tu bổ và thu hút khách du lịch thập phương cũng như để cho các sĩ tử nhìn vào học tập thì Y Miếu lại bị quên lãng, có chăng là những ngày rằm, ngày lễ quan trọng của ngành Y Dược như 27/2 thì có một vài Bác sĩ, Dược sĩ, quan chức trong ngành Y tế đến thắp nén nhanh cúng bái, diện tích chỉ còn hơn 100m2 nhưng hầu như bị các hộ gia đình xung quanh chiếm dụng gần hết.

Tôi thắc mắc liệu ở trường Y, trường Dược ở mảnh đất Hà Thành có mấy người biết đến chốn linh thiêng này? Chắc ko cần 1 cuộc điều tra làm gì vì chắc chắn người đọc cũng đã đoán ra kết quả. Ngành Y Dược Việt Nam ngày càng phát triển, hiện đại hơn, chất lượng hơn mà cớ sao 1 Di tích tôn thờ các Danh y, những ông tổ của ngành, lại để hớ hênh, trớ trêu như vậy.

Không phải bi quan nhưng ngẫu nhiên, tôi liên hệ đến thực tại ngành Y tế 2 năm trở lại. Liên tục đó là cúm gia cầm, lở mồm long móng, rồi heo tai xanh, mới đây là dịch sởi, sắp tới có thể sẽ là Ebola… Không chỉ dịch bệnh ảnh hưởng đến ngành Y tế, những vụ lùm về vaccine, nhân bản kết quả xét nghiệm, hay tư nhân có vụ Thẩm mỹ viện Cát Tường,… đã làm Ngành Y tế mất điểm trước nhân dân hơn bao giờ hết. Liệu có mối quan hệ Nhân Quả tâm linh gì ở đây không?

Thiết nghĩ dù gì thì Y Miếu vẫn đang còn tồn tại trên mảnh đất Hà Thành địa linh nhân kiệt này, có nghĩa là thế hệ Bác sĩ, Dược sĩ sau này vẫn còn có 1 địa điểm tâm linh để tìm về. Đoàn Thanh niên, Hội Sinh viên các trường dạy Y, Dược cũng nên giới thiệu, tổ chức những chuyến mini tham quan đến nơi đây để các bạn Sinh viên Y Dược luôn nhớ đến những người đầu tiên đặt nền móng cho ngành Y Dược, luôn đặt cái TÂM lên hàng đầu khi chữa trị cho Bệnh nhân như các vị đã và đang được tôn thời ở nơi đây. Biết đâu, sau hàng chục, hàng trăm năm nữa, tên bạn được ghi danh ở 1 vị trí trang nghiêm trong Y Miếu…

Tái bút: Ông tổ dòng họ của tôi ngày xưa cũng là 1 Danh tướng thời Nguyễn, đến tuổi già ông từ quan về quê bốc thuốc chữa bệnh cứu nhân độ thế, vì thế ông được cả vùng đất quê tôi hồi xưa trọng vọng; và như 1 sự ngẫu nhiên, tôi cũng là người con cháu đầu tiên của dòng họ chọn nghề Dược nối nghiệp cụ Tổ, 1 nghề đáng quý và đáng kính đối với những người có Tâm. Vì vậy, học tập cụ Tổ, trong tôi luôn tâm niệm 1 ước mong: Đời tôi sẽ phấn đấu hết mình vì sự nghiệp Y Dược nước nhà, làm sao ngày nào đó Y tế Việt Nam có thể sánh ngang với các cường quốc năm châu, để rồi 1 ngày nào đó, khi nhắc tới tôi, con cháu tôi sẽ luôn tự hào vì ông cha là 1 người vĩ đại của Ngành Y Dược…

Xem thêm thông tin Y Miếu tại:


Read More

Tôi đã trở thành 1 Sinh viên Dược như thế nào

10 comments
      Hòa cùng không khí các em 96 đang vui mừng, háo hức khi biết điểm ĐH, có nhiều em đã chắc chắn đỗ, cũng có nhiều em đang chênh vênh... Tôi lại nhớ đến cũng tầm này 4 năm trước, đang hóng hớt đón nhận thông tin điểm ĐH ( mặc dù mình cũng đã tự tính được và cũng cực kì tự tin là sẽ đỗ :D ). Ngày xưa thì Dược ko báo điểm sớm như năm nay, nếu nhớ ko nhầm thì Dược là 1 trong những trường báo điểm muộn nhất. Các bạn trong lớp từ đầu cầu FTU, NEU, BK, HVTC, ĐH QG HN,.... đều đã biết điểm, còn duy nhất tôi với 1 bạn nữa cùng thi Dược là chưa biết. Thực sự thì vẫn có 1 chút lo âu, cơ mà bởi cái tính ham chơi, nhảy múa của mình nên mặc kệ con bạn đang lo sốt vó, tôi vẫn cứ chơi bời với bọn nhỏ hàng xóm, bóng banh ngày đêm :P

Thực sự sau 4 năm học Dược, và cũng chỉ còn đúng 1 năm nữa là ra trường, chưa bao giờ tôi cảm thấy hết tự hào khi được giới thiệu với 1 người khác mình là 1 Sinh viên Dược Hà Nội. Và cũng chưa bao giờ hối hận khi đã trải qua từng ngày từng giờ ở ngôi trường này sau 4 năm học.
   1. Những định hướng
 Ngày ấy, thực sự Dược chưa phải là sự lựa chọn hàng đầu của tôi. Bởi vì tôi có ham mê làm Kinh tế, do đó từ lớp 9, tôi đã có ý định thi vào khoa Quản Trị Kinh Doanh , ĐH Quốc gia HN ( nhớ hồi đấy, trên TV cứ nhan nhản quảng cáo Cuộc thì gì gì về Kinh doanh, trong đó có nói: Mọi thông tin xin liên hệ Khoa QTKD HSB, ĐH QGHN...) Đến hết lớp 9, trong sổ lưu bút của 2 đứa bạn, tôi vẫn ghi ước mơ sau này của mình lên ĐH là học Khoa QTKD, ĐH QGHN :))   Lên lớp 10,11 thực sự cũng chưa có định hướng gì nhiều, đơn giản là thời gian học cũng khá nhiều, dẫu biết tôi vẫn là 1 thằng khá lười học mấy môn Chuyên như Toán, Lý, Hóa mà toàn chăm chăm ra hiệu sách ngồi đọc sách Lịch Sử, Địa lý, cả ngày ngồi ôm mấy tác phẩm Văn học như Thép đã tôi thế đấy, Những tấm lòng cao cả, Tam Quốc Diễn Nghĩa,...đọc thâu đêm. Thành thử đến giờ học Văn, Sử, Địa tôi vẫn là cái thằng siêng năng phát biểu nhất :D ***Chả hiểu sao hồi xưa mình ko thi ban C nhỉ *** Hồi đó cũng nghĩ học Chuyên nên thế nào chả đỗ ĐH, thành ra cứ phơn phởn làm việc theo sở thích của mình :)
Thực sự định hướng thi ĐH mới trở lại khi bắt đầu lên 12, hồi đó thì tôi mới tập trung học Toán, Lý, Hóa hơn, nhưng xen kẽ những buổi học ban A thì vẫn ra nhà sách Intimex đứng đọc mấy sách Lịch sử Việt Nam ;) Khi đã vào năm học chính thức thì tất cả mọi người trong lớp đều xôn xao, bàn tán với nhau thi trường này, trường kia. Còn tôi thì chả thèm bàn tán làm gì, mình thích trường nào thì mình thi, quan tâm gì đến bọn nó thi trường gì. Nhưng mà lúc về nhà thì cũng có chút băn khoăn, mình thích làm về Kinh doanh, nhưng mà thi mấy trường Kinh tế có ổn ko nhỉ? Chả thích giống bọn trong lớp tí nào. Đang băn khoăn thì trong 1 bữa ăn với mợ ( vợ cậu tôi) thì mợ tư vấn cho tôi: ''Sao cháu ko chọn trường Y Dược ấy, học Dược ra cũng kinh doanh nhiều, mà lại mau giàu nữa chứ :D '' Rồi mợ kể cho vài trường hợp thành đại gia trẻ tuổi sau khi học Dược ra :))
     Kể từ đó, tôi bắt đầu tìm hiểu về mái trường cổ kính mà sau này tôi đã học :) Ngay từ những thông tin đầu tiên, tôi đã có những xúc cảm nhất định với ngôi trường này, có lẽ đó là 1 tình yêu nho nhỏ bởi sự cổ kính và lịch sử hình thành của ngôi trường Dược... Và tôi bắt đầu lập cho mình 1 kế hoạch để chinh phục ngôi trường này. Năm trước tôi, khóa 1991 thì điểm chuẩn vào Dược là 25, cũng khá cao nhưng nhìn vào đề năm ấy thì tôi cũng làm trội hơn con số 25 vài điểm, và tôi thực sự tự tin khi nộp hồ sơ vào Dược.
 
2. Nộp hồ sơ
      Đến ngày nộp hồ sơ, trong lớp hầu hết các bạn nộp vào FTU, NEU , BK,... các bạn cũng rủ rê nhau vào trường này trường kia, có người làm tới 5-6 bộ Hồ sơ ( cảm thấy phí tiền thật :D ), còn tôi thì vẫn cứ chọn duy nhất 1 ngôi trường Dược. Đương nhiên là tôi không chỉ làm 1 bộ HS, Khối A tôi vẫn tính cho mình 1 đường lùi, đó là Khoa Quản lý Công, ĐH KTQD ( năm trước đó lấy 22đ), để đề phòng trường hợp trước ngày thi chẳng may bị ốm hay lý do gì đó tinh thần ko tốt :)) Còn Khối B thì chắc chắn ai cũng chọn 1 trường rồi, và tôi chọn Y Hà Nội ( đương nhiên là chọn khoa thấp điểm để chắc chắn đỗ, đó là khoa Y Học Cổ truyền, bởi tính tôi muốn làm cái gì cũng phải chắc chắn, mạo hiểm nhưng phải có đường lùi hợp lý ). Chốt 3 bộ Hồ sơ và tôi cảm thấy tự hào với 3 bộ Hồ sơ này - giờ cũng thế - bởi vì 3 khoa, trường này thực sự vẫn đang rất hot bây giờ :P.
Thực ra làm gì cũng vậy, tôi ít khi thích giống người khác, trong con người tôi luôn muốn tạo nên 1 sự khác biệt. Và sự khác biệt này đi theo tôi từ lúc học phổ thông lên đến ĐH, cho đên bây giờ và chắc chắn là cả sau này nữa.
Cũng rất vui khi có 1 cô bạn trong lớp cũng thi Dược, các lớp bên cạnh thì hồi đấy tôi ko để ý lắm. Ít ra có đồng minh cũng đỡ chán hơn.

3. Những ngày ôn thi
     Những ngày ôn thi của tôi cũng khác các bạn trong lớp ( tôi cảm nhận thế). Trong khi các bạn đi học thêm khá nhiều ( à đúng hơn là rất nhiều, thấy tụi nó toàn đưa vở học thêm lên lớp làm bài tập ) còn tôi thì vẫn trung thành với sách lược: Sách + Đề là tất cả. Ngoại trừ Hóa tôi phải nhờ hỏi mấy đứa bạn để mua sách về học cũng như phải nhờ 1 bạn trong lớp giúp ra thì Toán vs Lý tôi cũng tự tìm cho mình những quyển sách tham khảo hay nhất, những tập đề sát nhất với đề thi ĐH để ngồi cày cuốc.
   Thực sự mà nói chọn trường ĐH cũng phải có những tính toán nhất định, năm trước tôi lấy 25 và tôi cũng tự đoán rằng năm mình thì thể nào cũng sẽ ít hồ sơ hơn, và chắc chắn điểm chuẩn cao lắm cũng bằng năm trước tôi thi. Và tôi lập cho mình mục tiêu là phải thi bằng điểm chuẩn năm trước 25đ: Toán 8 + Lý 9 + Hóa 8, cộng với 0,5đ vùng là 25,5đ. Mục tiêu này tôi luôn để nó ở 1 vị trí đặc biệt dễ thấy nhất trong Bộ Não, và mọi lúc ôn thi, làm đề , tôi đều nghĩ đến những con số này :)
    Kết thúc năm học 12, tôi trở về nhà ôn thi để mẹ chăm sóc trong những ngày ôn luyện quyết định. Năm đó là năm oái ăm nhất khi mà vừa có WC, vừa thường xuyên mất điện. Tôi quyết định từ bỏ ham mê bóng đá của mình để tập trung ôn thi, đương nhiên là những trận quan trọng vẫn xem bình thường. Còn khó khăn nhất không biết là do các anh chị làm Điện lực chơi ác bọn tôi hay do hạn hán, các hồ thủy điện khô cằn thật, chỉ biết là cứ 1 tuần thì phải 3-4 ngày tôi dùng đèn dầu thắp học buổi tối và ngồi dưới cây ổi học vào ban ngày. Cảm giác ngồi học xong rồi người ướt từ đầu đến chân vì mồ hôi giờ ngẫm lại thật tuyệt, khi ướt hết người vì mồ hôi, ra đứng gió cảm giác mát lạnh sung sướng đê mê :D Đương nhiên là sau đó mẹ vẫn mua cho tôi cái quạt tích điện với đèn ắc quy để học, nhưng tôi vẫn duy trì đèn dầu học vì thích ngửi mùi đèn dầu hỏa :D

4. 3 ngày thi quyết định
  3 ngày thi này chính là 3 ngày thi khối A quan trọng nhất. Đối với mỗi đứa học sinh 12 thì cánh cửa ĐH vẫn luôn là cánh cửa quan trọng nhất, và tất cả những người bạn của tôi cũng như tôi đều tâm niệm như vậy, tất cả 1 quyết tâm chinh phục cánh cửa trường ĐH mà mình thi.
  3 ngày thi Khối A của tôi từ 3-5/7/2010, ngày 3/7 đến làm thủ tục, 4,5/7 thi 3 môn Toán, Lý, Hóa. Cũng khá xuân tóc đỏ khi tôi được thi ở 1 ngôi trường ở Vinh, 1 ngôi trường cũng khá quen thuộc với tôi hồi nhỏ ( trong khi bọn bạn thi trường khác phải chạy ra Nghi Lộc, Cửa Lò đánh chiến). Ngày 3 làm thủ tục cũng ko có gì đáng phải kể, ngoài việc tôi làm quen được mấy đứa bạn cùng phòng, trong đó cũng có đứa học cùng tôi sau khi lên ĐH ( phải nói là phòng tôi chắc là phòng đỗ nhiều nhất thì phải, đi nhập học toàn gặp người quen :D ).
Ngày đầu tiên thi Toán, tôi làm bài tốt hơn dự định, cũng có chút tiếc nuối là mình đã cày bừa được bài 5 là hệ Phương trình khó nhất trong đề rồi mà lại sai ngay cái bài Bất phương trình mà mình ko ngờ tới. Nhưng tôi ko để tâm trạng tiếc nuối tồn tại lâu trong đầu, đơn giản vì tôi đã vượt chỉ tiêu và tôi hài lòng với kết quả đó, việc bây giờ là tập trung tinh thần cho 2 môn tiếp theo. Môn Lý bất ngờ đề khó hơn năm trước, tuy nhiên tôi vẫn bình tĩnh hoàn thành nó, dẫu đoán được kết quả sẽ ko như dự kiến nhưng tôi nhanh chóng gạt môn Lý sang 1 bên. ''Dù sao môn Toán tôi cũng vượt chỉ tiêu rồi, với lại đề Lý khó như này thể nào điểm chuẩn chả giảm''- Tôi tâm niệm như vậy mà chuyên tâm cho môn thi cuối cùng - Môn Hóa. Môn Hóa là môn tôi yếu nhất, nhưng đề thi năm đó ko làm tôi phải thất vọng vì nó cũng ko quá khó.
  Về nhà việc đầu tiên là tra đáp án và xem điểm , khá vui mừng khi tôi thấy đã đạt trên chỉ tiêu mình đã đặt ra. Sau đó thì giành tinh thần cho Khối B. Có lẽ khối B ko quan trọng lắm, với lại khối A làm khá tốt rồi nên tâm trạng thoải mái. Những ngày thi tiếp theo của tôi không khác gì 1 cuộc đi chơi là mấy :) Xin bỏ qua.

5. Ngày biết điểm
Cuối cùng, sau khi hầu hết bạn bè đã biết điểm, đỗ tạch hết rồi thì tôi vẫn còn hơi lo. Rồi ngày ấy cũng đến, đang ngủ trưa thì thằng bạn học lớp bên cạnh cùng thi Dược gọi bảo nó đỗ rồi. Tôi cũng nhanh chóng bật máy tính lên xem điểm và hồi hộp... Danh sách tôi xếp ở 1/3 trên của bảng xếp hạng trong 500 thí sinh đầu tiên ( chính là số chỉ tiêu vào Dược Hà Nội năm đó).Vậy là không cần biết điểm chuẩn cũng biết mình đỗ rồi :D ( Năm đó điểm chuẩn Dược Hà Nội thấp nhất trong các năm trở lại, chỉ 23,5đ )
Việc đầu tiên là gọi điện cho Bố Mẹ ( lúc đó tôi đang ở nhà người quen chơi), bạn bè, cậu mợ thông báo. Niềm vui của 1 thằng sĩ tử đỗ ĐH khó có lời lẽ nào diễn tả được...

6. Ngày nhập học.

Sau khi hoàn thành các thủ tục ở địa phương thì tôi cùng mẹ ra HN chuẩn bị nhập học. Việc đầu tiên là thuê nhà trọ. Cũng phải nói là lên ĐH số tôi khá xuân tóc đỏ khi mới chân ướt chân ráo lên ra HN đã tìm ngay được 1 phòng trọ vừa ý. Đợi đến ngày hôm sau thì tôi với mẹ đi nhập học, cũng cảm ơn các anh chị khóa trên đã giúp đỡ khá nhiều nên quá trình nhập học khá nhanh. Nhờ khả năng chém gió 1 cách thật thà, tôi được nhà trường phân làm Lớp phó Học tập :)) ( xuân cái là sau đó về lớp học thì được đổi lại thành Tổ trưởng tổ 2 chứ không thì cái chức LPHT tôi không kham nổi, xấu hổ lắm :3 )

Và tôi trở thành sinh viên Dược như thế đấy ...

P/s: Chắc cũng nhanh thôi, năm sau tôi sẽ viết thêm 1 bài: Tôi đã trở thành Dược sĩ như thế nào :)))
P/s 2: Đính chính năm 2014:
http://www.huydell.net/2015/11/toi-tro-thanh-duoc-si-nhu-nao.html
Read More

Offline Hội Fantasy SLNA ở Hà Nội

Leave a Comment
Hôm nay nói chung là khá tốt với mình :D Sáng kiểm tra Sản xuất ngồi vừa trúng mấy phần Bào chế mình học hôm qua,có 5% nên mình cũng ko để tâm lắm :)) Trưa thì tranh thủ làm trận PES3 với mấy thằng bạn, nó chấp mình 3-4 trái, vậy là mình thắng :)) Chiều học trên thư viện xong lại đi offline Hội Fantasy SLNA Hà Nội, gặp mặt cụ Hiếu SLNA ra Hà Nội.

Buổi off thiếu mấy anh chị vs thằng bạn mình, cơ mà nói chung thì cũng vui, ít ra với cái Chức Vô địch C1 Fantasy SLNA Cup mình có quyền Chém Gió :)) Ban đầu thì cũng định không bia bọt gì đâu, định gọi lon Reb Bull ra xử ( vì đi xe máy, ko dám bia bọt ) , nhưng thấy các cụ cũng vui nên cũng làm vài cốc. Được cái vừa uống vừa chém gió, kể lể thành tích nên bớt say hơn hồi xưa ( xưa cứ làm 1/2 cốc là mặt đỏ, với lại cũng chả thích rượu bia mấy, vợ con nó lại nói cho :D ). Sau lại về đi uống cafe với các cụ nữa, và lúc này mình phát hiện ra nhân tố có thể giúp mình cai cafe, đó chính là Sinh tố Ổi :))
Từ giờ vào quán cf gọi mỗi sinh tố ổi uống, chứ toàn uống cf ngày mấy ly chắc nghiện luôn thật.
Xem cái ảnh này mình thấy mình có vẻ béo hơn mấy tuần trước thì phải.
Thứ 7 tuần tới lại off để trao Cup và tiền thưởng, chắc phải lên trường mượn tạm cái Cup của nhà trường để chụp ảnh tự sướng mới được :))

Read More

Tản mạn Y Dược: Học Dược ra làm gì???

12 comments
Đang đêm, 12h30 rồi.
Mấy ngày vừa qua, đưa ông đi Bệnh viện thấy cảnh xô bồ, ''náo nhiệt'' rất đỗi bình thường của bệnh viện mà lòng chạnh lại. Ngẫm rằng học Dược cũng để phục vụ nhân dân mà đến giờ mình vẫn chưa làm được gì cho đời cả! Cái ước mơ thay đổi bản đồ Y Dược ở Việt Nam của mình vẫn còn bỏ ngỏ không 1 lý do nào xác đáng từ bản thân mình.
     Năm 1 mình thi vào Dược đơn giản vì điểm cao, mình học tốt + học Dược ra giàu ==> thi Dược. Còn cái cứu người giúp đời chỉ là bổ trợ mà thôi. Không cần thống kê cũng biết lý do 90% HS thi vào Dược (hay các trường ĐH) đều liên quan đến $$$$$$$$...Chứ nói thật, cũng như đa số SV bây giờ, mình còn chưa biết học Dược rồi ra làm gì.

     Và rồi, vào Dược mới biết cái khác lạ của nó, cả về cách dạy,cách học, và khác nhất là ở công việc sau khi ra trường. Có nhiều nghề đôi lúc chả liên quan lắm đến kiến thức cả. Ko biết có nên khâm phục thằng bạn mình dám post 1 status facebook nói rằng Mục đích của nó học Dược là để lấy cái bằng , để kiếm cái công việc cho phù hợp,thi cử chi là chuyện phụ, cố cho qua thôi. Đối với mình, mình cũng vậy. Sang năm 4 này, mục đích của mình và khá nhiều mem ở O1K65- Lớp Quản Lý & Kinh Tế Dược cũng như vậy, học xong kiếm cái bằng ra trường, làm gì thì tùy mỗi người. Nói chuyện vs mấy anh chị đi làm GSK, DKSH, Sanofi,... mới biết học Dược xong đi làm nó phũ phàng thế nào. Sinh Viên vào chỉ biết học để lấy cái bằng, chứ mấy ai biết ra trường làm gì?
Không cần 1 con số thống kê nào cả, cũng biết rằng 90% Học Sinh thi vào Dược chưa biết ra trường làm gì ( hay đúng hơn hiểu bâng quơ là học Dược ra sau này đi bán thuốc), và ít nhất 60% SV năm 4 cũng với tình trạng trên. Mình cũng đã tìm hiểu Học Dược ra làm gì từ hồi năm 2, hồi đó mình thích Dược Lâm Sàng lắm, vì thích nghiên cứu, phát minh ra thuốc chữa bệnh mà. Sau lên năm 3, làm thêm về mảng Kinh tế làm mình thấy tiềm năng của Kinh tế Dược cao hơn , và thế là mình đi theo Kinh Tế Dược với 1 ý tưởng start-up trong đầu.
 Với vốn kiến thức của mình, mình sẽ tự phân tích xem  học Dược ra làm gì xem sao ( coi như giúp mấy cô cậu sắp và đang học Dược 1 tí :D )...
  Có thể thấy năm K66 trở đi đã đổi sang học tín chỉ, rồi sang năm 4 phân khoa sẽ ko còn Đa khoa và sẽ học 4 phân ngành chính: ( sau này ko biết có thêm ko chứ giờ 4 ngành này cũng là full việc cho SV Dược rồi)
1. Quản lý & Kinh tế Dược.
2. Dược Lâm Sàng
3. Dược Cổ truyền.
4. Kiểm nghiệm thuốc
5. Công nghiệp Dược
Nhớ cái hồi học Chính trị, các thầy cô các bộ môn chuyên ngành lên để nói về chuyên ngành mình, mà hình như chỉ mỗi Bộ Môn Kinh tế là nói kĩ hơn cả về công việc sau này của SV :))
Dự đoán 1 tương lại ko xa, khi nên GD VN phát triển hơn, SV Dược sẽ được phân khoa ngay từ đầu như trường Dược ở các nước bạn hay ít ra cũng như các trường ĐH khác ở VN. Và đương nhiên, SV khi vào học sẽ biết ra trường mình làm gì để mà phấn đấu.

HỌC DƯỢC RA LÀM GÌ?

Mình sẽ đi theo từng khâu trong vòng đời của 1 viên thuốc cho dễ hiểu. Chứ thực chất việc phân khoa bây giờ cũng ko có ý nghĩa nhiều lắm, vì sinh viên còn chưa biết gì về tương lai cơ mà. Đồng thời, đi đôi với mỗi nghề mình sẽ đưa ra 1 con số dự đoán số ng làm việc / 100 ng để dễ hình dung.

1.Nghiên cứu và kiểm nghiệm thuốc.
Không cần nói thêm, ta cũng biết muốn vào làm việc này thì kiến thức chuyên môn Y Dược phải khá tốt rồi.
- Bạn sẽ tham gia nghiên cứu, phát triển 1 sản phẩm thuốc có ích cho con người, có hiệu quả điều trị cao như Panadol giảm đau- hạ sốt, hay có thể là thuốc chữa ung thư chẳng hạn. Trên thế giới, công việc của chuyên gia nghiên cứu rất được trọng vọng, ưu tiên bởi họ tạo ra những giá trị mới có ích cho xã hội. Nhiều nước trên thế giới rất coi trọng việc nghiên cứu các thuốc mới, hoạt chất mới như Mỹ, Nhật , Pháp bởi việc nghiên cứu sử dụng nhiều chất xám và vất vả hơn rất nhiều so với các công việc khác. Còn ở Việt Nam do nhiều điều kiện về khoa học- kỹ thuật, vấn đề con người,... nên việc nghiên cứu không được phát triển ( thay vào đó là các công việc liên quan về kinh doanh vì sinh lợi nhuận nhanh).  Thường thì các doanh nghiệp sản xuất có tầm nhìn lâu dài, có tiềm lực kinh tế, khoa học- kĩ thuật mới phát triển phòng Nghiên cứu và phát triển sản phẩm như Dược Hậu Giang, Traphaco, Pymepharco,...
Cách đây 4 năm, lúc mình đỗ ĐH Dược Hà Nội, mình đã từng có ước mơ là sau này sẽ phát minh ra thuốc chữa ung thư cho loài người, chỉ tiếc là ước mơ đó tạm thời chưa thực hiện được. Sau này khi có đầy đủ điều kiện về tài chính, nhân lực, khoa học- kĩ thuật mình sẽ làm. Mong rằng các bạn Dược sĩ có tâm hãy quan tâm đến việc nghiên cứu và phát triển các thuốc mới hơn.

- Bạn sẽ tham gia nghiên cứu các phản ứng có hại của thuốc, hoặc là đánh giá 1 sản phẩm thuốc xem có đủ tiêu chuẩn không để cấp giấy phép lưu hành ra thị trường (Viện Kiểm nghiệm)...
Bạn sẽ làm ở đâu? Đó là các Viện Dược liệu, Viện Kiểm nghiệm thuốc,Viện Dịch tễ, Viện Y học Cổ truyền, hoặc phòng ban nghiên cứu phát triển sản phẩm của 1 công ty Dược phẩm. Có thể đó là Trung tâm ADR Quốc Gia ở ngay trong trường ĐH Dược Hà Nội, cũng có thể làm giảng viên ngay tại trường để tiện nghiên cứu khoa học luôn.

Tỉ lệ: 5/100.

2. Nghiên cứu viên tiến hành các thử nghiệm lâm sàng (CRA)

Khi nghiên cứu xong 1 công thức thuốc có khả năng điều trị, việc tiếp theo chính là phải thử nghiệm lâm sàng, trên động vật rồi trên con người. Việc của CRA chính là đi liên hệ với các đơn vị nhận thử thuốc trên lâm sàng, rồi phối hợp với họ để tiến hành thử thuốc trên lâm sàng. Công việc khá nặng nhọc gồm nhiều khâu: lên đề cương nghiên cứu, phối hợp với bên nghiên cứu để bảo vệ đề cương, lúc đó mới được thử thuốc trên người, phải lựa chọn đúng bệnh nhân phù hợp, theo dõi , đánh giá bệnh nhân, đánh giá tác dụng của thuốc trên cơ thể người... Nếu các bước thử nghiệm lâm sàng thành công thì thuốc mới có thể được cấp phép và sản xuất hàng loạt ra thị trường.
Đây là mảng công việc khá mới ở Việt Nam và đang có xu hướng phát triển khi thị trường Dược phẩm ngày càng rối ren và Bộ Y tế đang có những chỉ đạo nghiêm khắc để làm trong sạch thị trường Dược phẩm, do đó việc thử thuốc trên lâm sàng vô cùng quan trọng.

Tỉ lệ: 2/100
2.Sản xuất thuốc
Việc của bạn là điều hành ,vận hành các máy móc trong công xưởng sản xuất Dược phẩm. Ban đầu có thể vất vả chút vì bạn làm như người công nhân (mới ra chưa có kinh nghiệm ai cho làm manager :D ). Sau đó từ từ có thể lên quản lý.
Không chỉ vận hành, kiểm tra hoạt động sản xuất thuốc mà bạn còn phải liên kết với bên nghiên cứu để tham mưu các cách bào chế thuốc để tăng sinh khả dụng cũng như thời gian bảo quản, độ bền sinh lý... cho thuốc, với bên kinh doanh để phân phối sản phẩm tốt nhất. Đương nhiên vì các lý do chuyên môn này nên không thể chọn 1 anh Cao Đẳng hay Trung Cấp Dược, hoặc 1 anh học Kinh Tế Quốc Dân ra để làm bên sản xuất thuốc được.
Tỉ lệ: 10/100

3.Phân phối thuốc.

Đến đây ai cũng đoán đó sẽ là nghề Trình Dược Viên (TDV) rồi. Định nghĩa Trình Dược Viên khá đơn giản như tên gọi của nó: là đảm bảo khâu giới thiệu thuốc đến người dùng như Bác sĩ, Nhà thuốc, bệnh nhân. Ra trường hầu hết Sinh Viên rất thích kiếm tiền ,nhanh giàu nên làm Trình Dược Viên là 1 nghề hay. Công việc này cũng khá phù hợp cho những Sinh Viên điểm chác ko được tốt, vì mấy nghề khác đôi khi đòi hỏi khá nhiều kiến thức chuyên môn, trong khi TDV thì dùng ''cực kỳ ít'', bởi trong khi đi làm, TDV sẽ được các Hãng đào tạo lại về Chuyên môn, để đáp ứng việc giới thiệu thuốc. Nghề này phổ biến và theo mình thì những nhà Kinh tế Dược tương lai thì nên theo nghề TDV trước đã. Khi làm TDV cho 1 hãng Dược phẩm lớn, họ sẽ đào tạo cho bạn rất nhiều kỹ năng về giao tiếp,team work, về sales, marketing ,...mà trường ĐH không dạy bạn. Có thể nghề này bị đánh giá thấp hơn các nghề khác nhưng nó thực tế hơn rất nhiều so với các công việc nhà nước nhàm chán, hay đứng máy ở 1 xí nghiệp sản xuất thuốc, ít ra nó cũng tạo 1 hành trang mới cho bạn lúc vào đời, và chính hành trang đó có thể giúp bạn thăng tiến sau này.
Tuy nhiên, đã xác định làm nghề này thì ban đầu bạn cũng phải có chút kỹ năng giao tiếp và ngoại hình tốt,... để ''tiếp thị'' thuốc.
Nói về công việc TDV thì có 1 điều chắc chắn đó là : ÁP LỰC. Bạn sẽ có lương càng cao, tương ứng với công sức của bạn. Công ty ép Doanh số và bạn phải đạt được doanh số đó,ko làm được thì có lẽ bạn nên tìm cty khác và nếu bạn làm hơn thì đương nhiên sẽ có thưởng cho bạn. Có thể hôm nay bạn chơi ở nhà cả ngày nhưng ngày mai bạn sẽ đi tiếp khách hàng cả ngày ( có thể lẫn đêm)... Bạn phải nhẹ nhàng, tình cảm hết sức với các bác sĩ, chủ nhà thuốc,... Nhưng được cái sướng là gì? Lương cao, chế độ đãi ngộ của các cty Dược thì cực tốt, bạn có thể nhanh kiếm tiền để xây dựng cuộc sống và vốn để sau này tiếp tục kinh doanh... Ra trường làm khắc biết.
Và cái nghề nhiều người vào thì ắt sẽ có cạnh tranh, lớp già cỗi , 1 là sẽ thăng chức lên làm Quản lý ở các công ty, 2 là sẽ nghỉ ngơi, góp vốn , tìm địa điểm tốt và mở 1 nhà thuốc GPP, hoặc 3 là sẽ ra làm riêng: mở 1 cty sản xuất hoặc phân phối thuốc chẳng hạn ( phân phối thì còn được chứ SX thì toàn đi nhờ các cty gia công rồi về bán ) hoặc 4 là dùng biện-pháp-nào-đó để làm các việc khác mà mình nói ở các phần còn lại.

Hiện nay, kể tử năm 2014 trở đi, sự cạnh tranh vào nghề Trình Dược Viên ngày càng trở nên gay gắt bởi các thông tư mới về Đấu thầu thuốc của Bộ Y tế càng giảm sự ảnh hưởng của Trình Dược Viên trong khâu phân phối thuốc, cùng với việc hàng loạt trường, khoa Dược mới mở ''xuất xưởng'' những lứa đầu tiên ( nếu vài năm trước ở Hà Nội chỉ có ĐH Dược Hà Nội đào tạo Dược sĩ thì hiện tại 2014 đã có thêm Khoa Dược của ĐH QG Hà Nội và Khoa Dược của ĐH Đại Nam đào tạo Dược sĩ).

Nếu 2,3 năm trước, Dược sĩ ra trường hầu hết theo nghề Trình Dược Viên thì giờ hầu hết sinh viên ra trường chuyển sang các mảng khác làm do sự cạnh tranh cũng như con đường dài hạn cho nghề TDV dường như không có.

Tỉ lệ SV ra trường đi làm: 40/100.

4. Marketing Dược.

Nếu Trình Dược Viên là những người tiếp xúc trực tiếp với khách hàng: nhà thuốc, bác sĩ, bệnh nhân thì người làm Marketing là những người đứng đằng sau phụ trách các công việc để hỗ trợ cho TDV như thực hiện các chiến dịch truyền thông - quảng cáo ( trên Tivi, Báo mạng, Báo giấy, Radio, Mạng xã hội,...), Tổ chức các sự kiện hay tổ chức các khảo sát, nghiên cứu thị trường,...giúp '' thu hút và gìn giữ'' khách hàng về với sản phẩm, về với Doanh nghiệp.  Công việc cụ thể như thế nào xin phép được đề cập trong 1 bài viết khác gần đây vì mình cũng đang theo mảng này, và mình sẽ viết 1 bài viết chi tiết hơn.

Phòng Marketing là 1 bộ phận có vị thế quan trọng trong mỗi Doanh nghiệp, quyết định đến sự thành bại trong Kinh doanh của Doang nghiệp. Nhân lực của Phòng Marketing thường là các ứng viên đến từ các khối trường chuyên về Kinh tế như ĐH Thương mại, ĐH Kinh tế quốc dân, ĐH Ngoại thương,...Tuy nhiên, sẽ là 1 lợi thế cực kỳ lớn nếu bạn là 1 Sinh viên Dược có kiến thức và kỹ năng tốt về Marketing. Rõ ràng 1 Doanh nghiệp ưu tiên 1 Marketer có hiểu biết về bệnh nhân, về nhà thuốc, bác sĩ, có chuyên môn về Dược hơn là 1 ứng viên chỉ giỏi về Marketing chung. Đương nhiên, để cạnh tranh với ứng viên học chuyên về Marketing, đòi hỏi 1 sự phấn đấu rất lớn từ sinh viên Dược bởi hầu hết thời gian của bạn giành cho các môn học chuyên ngành Dược, khá hiếm thời gian để tìm hiểu mảng khác. Dù vậy thì không có gì là không thể, nếu bạn có khả năng, hãy học Marketing đi. Có thể tương lai của bạn sẽ ở Bộ phận Marketing của một trong hàng ngàn Doanh nghiệp Dược Việt Nam cũng như Doanh nghiệp Dược Nước ngoài đấy :-)

Về thời gian làm việc thì làm Marketing có khoảng thời gian làm việc đều đặn hơn và cũng ít áp lực hơn nghề TDV nên trong vài năm trở lại đây, số lượng Dược sĩ ra trường làm Marketing ngày càng tăng thêm. Đây là 1 xu hướng tất yếu khi mà phạm vi hoạt động của nghề Trình Dược Viên ngày càng bó hẹp.

Tỉ lệ: 8/ 100

4. Dược sĩ Lâm sàng.
- Nhiệm vụ của 1 Dược sĩ Lâm sàng là hướng dẫn, tư vấn sử dụng thuốc an toàn, hợp lý, hiêu quả không những cho người bệnh, cho cộng đồng mà còn cho cả bác sĩ, phối hợp cùng bác sĩ trong việc thiết kế danh mục thuốc trong Bệnh viên,...
Đây là một lĩnh vực đang rất được ưu tiên phát triển ở Việt Nam mặc dù trên thế giới đã phát triển rất lâu rồi.
Thực sự đây là 1 lĩnh vực rất quan trọng, bởi như các bạn đã thấy, rất nhiều ca bệnh dùng nhầm thuốc, sử dụng thuốc không có hiệu quả xảy ra rất thường xuyên ở các bệnh viện từ tuyến trung ương cho đến tuyến huyện. Khi mà dân số ngày càng tăng, theo đó số người mắc bệnh cũng tăng, vai trò của Dược sĩ Lâm sàng là rất lớn.
- Rất mong các bạn nào có đam mê thực sự hãy theo Dược Lâm sàng để nâng cao chất lượng kê đơn thuốc cũng như sử dụng thuốc hợp lý ở Việt Nam
- Nơi làm việc của Dược sĩ lâm sàng thường ở các bệnh viện, phòng khám, hoặc nhà thuốc, hoặc tương lai có thể là Dược sĩ gia đình (chuyên tư vấn, hướng dẫn sử dụng thuốc cho gia đình, ở nước ngoài mình thấy Dược sĩ gia đình khá nhiều).
- Về mức lương thưởng: Mình chưa có thông tin cụ thể nên chưa luận bàn ở đây được, nhưng mong rằng các bạn luôn hướng tới cái cao cả để làm tốt công việc Dược sĩ lâm sàng của mình
Tỉ lệ: 10/100

5. Bộ phận quản lý Dược.

Bạn sẽ làm việc ở các bộ phận Quản lý về thuốc như:
- Quản lý Chất lượng thuốc (bên kiểm nghiệm người ta sẽ kiểm nghiệm thuốc rồi gửi về các phòng ban khác - chính là nơi này đấy)
- Đấu thầu thuốc ( ở Tỉnh, các Bệnh viện)
- Sở , Phòng Y tế...

Làm ở Bộ phận này thì có lẽ ''hoa màu'' nhiều hơn lương cứng. Học Dược ra, làm nhà nước lươn '' ba cọc ba đồng'' thường ít bạn quan tâm. Thường những bạn nào gia đình có điều kiện hoặc thực sự yêu thích thì mới làm ở bộ phận quản lý Dược. Nếu biết cách ''làm ăn'' thì ''hoa màu'' của mảng này cũng không thua kém gì các mảng nghề khác.
Dù gì mất mấy năm học Dược vất vả ra, lương nhà nước không được bao nhiêu, các bạn có thêm ''hoa màu'' cũng được, nhưng mong rằng các bạn vẫn luôn coi bản thân mình là 1 DƯỢC SĨ, luôn làm những gì đúng lương tâm của 1 Dược sĩ cứu người, đừng đưa những thuốc rởm, thuốc giả, thuốc kém chất lượng ra thị trường.

Tỉ lệ: 7/100

6. Các mảng khác.
- Làm giáo viên ở các trường Y Dược.
- Dịch thuật chuyên ngành Dược phẩm ở các công ty Dịch thuật: Công việc chính là dịch các tờ thông tin dành cho bệnh nhân, dành cho cán bộ y tế, hướng dẫn sử dụng hay các giấy tờ tương tự liên quan đến sản phẩm thuốc cho các Doanh nghiệp nước ngoài đưa thuốc vào thị trường Việt Nam.
- Đăng ký thuốc: các Dược sĩ làm mảng này thường là ở các Công ty trung gian làm hồ sơ đăng ký thuốc, gồm:
 +  Đăng ký thuốc lần đầu
 +  Đăng ký lại ( khi số đăng ký lần đầu hết hạn)
 +  Đăng ký thay đổi lớn
 +  Đăng ký thay đổi nhỏ.
( chi tiết các bạn có thể tìm hiểu về Luật Dược hoặc đọc sách Pháp chế Dược )
Hiện tại cũng số doanh nghiệp làm đăng ký thuốc cũng khá nhiều, số lượng nhân sự Dược ở đây cũng khá nhiều, chủ yếu là các bạn học Cao đẳng Dược.
- Học tiếp lên cao rồi tính :)) ==> tùy theo khả năng bạn cũng sẽ làm 1 trong các việc trên đây
- Các tổ chức phi chính phủ (NGOs), các tổ chức Y tế Quốc tế ở VN : mình thì mình chưa quen ai làm về mảng này nên ko biết, nhưng lớp ĐH của mình có 1 bạn thổ lộ nguyện vọng làm NGOs nên mình cũng đã tìm hiểu, có chị bạn hoc Francaire cùng mình cũng làm cho UNICEF thì phải. Nói chung công việc cần nhiều khả năng ngoại ngữ, giao tiếp, đi đây đi đó, tham quan các nơi khá nhiều. Mình xem Harvard rồi nên mình cũng thích NGOs phết, tiếc là mình đã có ý định lập nghiệp khác rồi nên thôi. Ai quan tâm thì tự tìm hiểu tiếp.
- Đợi 5 năm cho có Chứng chỉ hành nghề Y Dược rồi mở nhà thuốc hoặc công ty :D , trong thời gian 5 năm đó bạn đi du lịch khắp nơi hoặc cửu vạn bốc vác cũng đc.

Tỉ lệ: 7/100

Còn 1% còn lại có thể anh (chị) ta sẽ kiếm công việc khác ngoài các việc trên, đôi khi ngoài chuyên môn cũng nên.

TỔNG KẾT:
Nói ngắn gọn, nghề Dược là 1 trong những nghề ''đa năng'' nhất, bạn có thể vừa đóng vai trò của 1 DS (đương nhiên), cũng có thể là BS, cũng có thể là 1 Nhà Kinh tế học , cũng có thể là 1 anh thông ngôn,phiên dịch học ( cho mấy ông Top Manager người nước ngoài làm việc về Dược ở VN), cũng có thể trở thành 1 giáo viên được học trò quý mến...
Nơi làm việc của bạn cũng cực kì đa dạng:
- Ở các trường Đại học: Làm giảng viên giảng dạy, nghiên cứu các đề tài khoa học.
- Bệnh viện:
+ BV Công: Các tuyến TW,Tỉnh,Huyện: cái này đi học lên năm 4 sẽ rõ hơn, đó là phụ trách cấp phát thuốc, đấu thầu thuốc cho BV, tư vấn Lâm sàng, lên danh mục thuốc. BV tuyến thấp đội ngũ càng đơn giản
 +BV Tư : phụ trách xuất nhập thuốc cho BV
- Phòng,Sở Y tế: Bạn làm việc ở các bộ phận kiểm nghiệm thuốc,đấu thầu thuốc, quản lý Dược : thanh tra, quản lý các nhà thuốc có vi phạm GPP hay ko? các BV có làm đúng quy trình hay ko? các cơ sở sx thuốc có theo GMP hay ko? Kho bảo quản đạt tiêu chuẩn hay ko? .... Nhiều lắm. Cứ vào được Phòng, Sở hẵng tính :))
- Các Viện: Dịch tễ, Dược liệu, Kiểm nghiệm: Công việc là nghiên cứu các sp thuốc mới, kiểm tra tiêu chuẩn chất lượng, tương đương sinh học các thuốc để cấp thuốc mới ra thị trường, có thể là kiểm nghiệm các thành phần thuốc có đạt đúng chất lượng như bao bì  hay ko? (như vụ vaccine vừa rồi)...
- Các công ty thuốc:Công ty Dươc phẩm thì nhiều loại,có cty Xuất nhập khẩu,phân phối, có công ty sản xuất,... lên năm 4 sẽ biết rõ hơn
+ TDV: Phụ trách phân phối thuốc cho cty
+ Nghiên cứu và phát triển thuốc mới
+ Điều hành và quản lý các khâu sản xuất thuốc ở nhà máy sản xuất.
- Các tổ chức phi chính phủ, tổ chức Y tế Quốc tế tại VN. (càng ngày càng nhiều tổ chức đặt trụ sở ở VN)
- Nhà thuốc: mở nhà thuốc và tự chủ.
- Học lên cao , bay sang các cường quốc và làm Dược sĩ ở bên ấy, ko phải dễ đâu, nhưng ng Việt Nam mình có tố chất tốt nên nghe bảo sang bên đó toàn làm trùm :D

ĐÔI ĐIỀU VỀ KỸ NĂNG
Ngành nghề nào cũng vậy , muốn làm tốt thì bản thân phải có đôi chút kĩ năng. SV Dược thì mình thấy nhiều kĩ năng còn rất hạn chế, bởi họ tập trung vào học tập,chuyên môn là nhiều, ít được va vấp với XH. Có chăng hơn đôi chút là Đội Tình nguyện, Hội Sinh viên, các CLB, tuy nhiên các tổ chức này cũng chỉ chiếm số ít Sinh viên. Còn việc tham gia các tổ chức bên ngoài hầu như rất ít.
Theo mình thì các bạn SV nên bỏ chút thời gian ra bên ngoài , tiếp xúc, va vấp, bị lừa 1 ít để thêm kinh nghiệ sống hơn. Sau đây xin trình bày 1 vài Skill quan trọng. (không nói đến Kỹ năng chuyên môn đâu nhé, mình ngại :((  )
1. Ngoại ngữ.
Lúc đầu vào trường mình cứ nghĩ là học Dược thì ko cần ngoại ngữ lắm, vì có tiếp xúc với ng nước ngoài mấy đâu, tên thuốc thì Tiếng Anh cũng dễ thuộc mà. Nhưng mình đã nhầm, thời buổi XH phát triển hòa nhập quốc tế, ngoại ngữ là skill tối quan trọng cho SV ra trường. Mấy hôm trước gặp mấy bợn Thái Lan sang VN học ở BM QL&KTD, giảng dạy bằng TA, mình đi theo học ké vs giao lưu với các bạn mà cả buổi ngồi ngoan như cún vì kém TA :))
Có trình độ Ngoại ngữ đương nhiên bạn sẽ có ưu thế hơn các đối thủ khác ko biết hoặc kém ngoại ngữ, không chỉ có làm trình mới cần NN, làm ở BV, Viên, Phòng, Sở  Y tế, tất cả đều vậy. Không những thế, tốt NN bạn còn có cơ hội đc tổ chức đưa đi du học tích lũy kinh nghiệm cũng nên.
Ngoại ngữ thì TA là ngôn ngữ phổ biến thế giới rồi, chắc chắn phải học tốt. Muốn du học Pháp - nước có trình độ Y Dược hàng đâu TG- thì cũng nên học TP, mình rất thích TP vì dễ học để giao tiếp chứ chả có ý định du học đâu.

2.Kỹ năng mềm.
Thuật ngữ này mấy năm trở lại đây trở nên hot, nhất là vs ngành học khô khan như Y, Dược. Kỹ năng mềm là gì và học nó như thế nào thì tự gg đi. Mình nói đơn giản là tắt máy tính, gấp sách vở lại - ra bên ngoài - gặp mà nói chuyện với những ng mình ko quen biết đi... Kết bạn, tham gia nhiều hội nhóm vào, quen biết rộng giúp bạn rất nhiều trong sự nghiêp đấy.

3. Chữ Nhẫn và chữ Tâm
- Chữ Nhẫn : Ban đầu đi làm , cũng như hầu hết các ngành nghề, bạn là 1 newbie và sẽ được giao nhiều nhiệm vụ của 1 anh chị giúp việc như pha cafe, quét nhà, rửa ấm chén,... Hãy bình tĩnh vượt qua những giai đoạn khởi đầu này. Nên nhớ những ng quản lý các bạn đã từng trải như bạn rồi, và giờ họ có quyền để ''hành'' lại bạn.
- Chữ Tâm : Dù làm gì cũng luôn đặt Y Dược Đức lên hàng đầu nhé... :P

VẤN NẠN CCCC VÀ $$$
Ở VN thì vấn đề này khá nổi trội rồi. Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tê, bốn trí tuệ, còn lại thì mặc kệ.
Bạn hãy tự xem xét bản thân có tồn tại yếu tố nào hay trong đó hay ko?
Còn bạn ko có gì??? Thì bạn hãy tự kiếm nó đi.
Hậu duệ? Xem anh em họ hàng có ai làm to ko? Kết thân nhanh
Quan hệ? Như nói ở trên, tham gia nhiều hội nhóm, phát triển kĩ năng mềm cũng như quan hệ.
Tiền tệ? Cái này tế nhị, nếu bố mẹ bạn chấp nhận bỏ 500tr để xin cho bạn vào 1 BV nhà nước thì điều đó quá tuyệt vời.
Trí tuệ? Bạn hãy cố học giỏi đi, đơn giản nhất bạn có thể đc giữ lại trường, hoặc ít ra với 1 tầm bằng giỏi bạn sẽ được ưu tiên hơn là bằng khá, TBK...

Thực ra mấy điều mình nói trên là để an ủi các bạn thôi, giờ CCCC và $$$ là quốc nhục của VN rồi, nếu bạn ko đủ cạnh tranh thì hãy cố gắng nhiều hơn nữa bằng 2 bàn tay của mình và tốt nhất, đừng than phiền gì hết :D

3h30 mới viết xong bài này. 3 tiếng đồng hồ ngồi lap là quá đủ với mình. Ngủ thôi ............

Bonus: Mình sẽ ko nhắc tới vấn đề lương thưởng ở đây, bởi vì tùy vào tài năng vs sự may mắn của mỗi ng mà sẽ có những mức lương thưởng khác nhau, và SV thì cứ tìm được việc phù hợp với sở thích của mình đi, biết đâu cơ hội sẽ giành cho bạn :D Ông Trần Túc Mã  (chồng cô Vui dạy Dược Lý) - CEO Traphaco hồi xưa chỉ là cán bộ Viện kiểm nghiệm, ông Nguyễn Huy Văn - Phó CT Traphaco hồi xưa là trợ lý giảng dạy ở ĐH Dược đấy thôi :D
Read More
Previous PostOlder Posts Home