Meet The Author

Tôi là Nguyễn Quang Huy, biệt danh Huy Dell. Tôi là 1 Dược sĩ đam mê cống hiến cho xã hội.

author
Showing posts with label Du lịch. Show all posts
Showing posts with label Du lịch. Show all posts

Hành Trình Xuyên Việt Và 4 Nước Đông Nam Á ( Phần 4)

Leave a Comment
3. Xúc cảm ở Siem Reap.
a) Chuyến đi từ Battambang lên Siem Reap
Chia tay Battambang, tôi lên xe đến mảnh đất thu hút du lịch nhất của Campuchia - Siem Reap - Nơi tại vị của Khu Quần thể lịch sử Angkor nổi tiếng.
Lên xe, tôi ngồi hàng ghế gần cuối, ngồi sau trước tôi là 1 cậu sinh viên Campuchia. Tôi thấy cậu ta đang rất chăm chú đọc sách nên quan sát, tôi cũng lấy quyển sách của mình ra đọc để giết thời gian. Được 1 lúc thì hứng giao du của tôi lại nổi lên, vì tôi thấy cậu này cũng rất có học thức, lại đọc quyển The Equations khá nổi tiếng ( thực ra là tại tôi "tia" được tên sách cậu ta đọc, rồi google search nên biết), vậy là tôi bắt chuyện cậu ta. Cũng ko rõ tôi bắt đầu như thế nào, nhưng khi giới thiệu là người Việt Nam, tốt nghiệp xong thì đi du lịch Đông Nam Á, cậu ta có vẻ rất hào hứng (cả mấy người ngồi gần đó cũng vậy). Chúng tôi giới thiệu những đặc điểm cơ bản về nhau, cậu ta sinh năm 1994, là sinh viên 1 trường Cầu đường ở Siem Reap, và bây giờ, cậu ta cùng bạn bè từ  quê đi lên trường học. Rất vui vì đồng trang lứa. Cậu ta rất giỏi TA, còn tôi thì kém, thực sự cũng rất ái ngại, thành thử tôi phải dùng ngôn ngữ cơ thể nhiều hơn. Cậu ta cũng đang kinh doanh Tour cho Khách nước ngoài, cậu ta cũng có ước mơ quảng bá du lịch đất nước cậu ta ra thế giới, do đó cậu rất thân thiện với tôi. Tôi cũng chia sẻ ước mơ của tôi, về ngành Dược, về đất nước, về chuyến du lịch của mình,... Buổi trưa xe dừng lại để ăn trưa, tôi có món ăn của anh Danh nên ăn tạm, còn nước uống nữa nên tôi ko vào quán xá ăn, mà chỉ vào để đi vệ sinh :D ( cơ mà vẫn thấy tiếc, sao lúc đó tiết kiệm, ko thử ăn cơm quán của bển xem sao). Trong thời gian đợi người ta ăn trưa, tôi với mấy cậu bạn của Vathana chém gió, cậu ta giới thiệu về tôi với bạn bè, họ cũng dễ gần. Họ có lẽ cũng là sinh viên nghèo, nên chỉ ăn bắp ngô cho qua bữa trưa thì phải, tôi thấy thế. Mấy cậu này hướng dẫn tôi mấy trò chơi của Campuchia mà tôi chịu, ko thể chơi được. Chịu!

b) Kỉ niệm đáng tiếc ở  Biển Hồ
Xuống bến xe, tôi nhờ Vathana gọi nói chuyện với chú Khoa - là chủ tịch hội Việt kiều ở Siem Reap. Tôi biết chú Khoa qua chị Maria Phượng, chị Maria Phượng lại là 1 người chị Mỹ Hòa giới thiệu để tôi liên hệ. Chị Phượng cũng làm Tour, quen biết rộng, và cũng là thành viên hội Việt kiều ở Siem Reap nên khi tôi nói được chị Phượng giới thiệu, chú Khoa rất nhiệt tình. Tôi nhờ Vathana bắt xe ôm và đi về trụ sở hội Việt kiều ở Siem Reap. Hết 2$. Chú Khoa bố trí tôi nghỉ tại phòng dành cho khách đến chơi, chú ở phòng riêng đầy đủ tiện nghi, còn phòng khách thì chỉ có giường chiếu với quạt trần, TV, đối với tôi như thế là quá đủ. Đêm ở đây mát rười rượi. Tôi tắm rửa xong rồi đi ăn cơm cùng chú. được giới thiệu với mấy người nữa bao gồm bác bảo vệ, anh Chí - tầm 35 tuổi, thư ký hội, bác sỹ, 1 bác nữa là bác Nhân - chủ 1 xưởng gỗ ở đây. 5 người chúng tôi ăn hết 2 con vịt quay, tôi có làm tí bia nữa rồi chui về giường ngủ. Định bụng ngủ dậy ngắm trăng mà ngủ quên béng sáng mai 7h mới dậy.

Vừa dậy xong, anh Chí điện thoại bảo đi biển Hồ với anh í. Đúng ý tôi rồi. Chẳng là trước khi đến đây, tôi tìm hiểu Siem Riep, và nghe kể, mới biết ở đây có biển Hồ - tên Tiếng anh là Tonle Sap- quanh đấy có rất nhiều người Việt Nam sinh sống, hầu hết họ là người rất nghèo, và ko có giấy tờ tùy thân, họ sống như những kẻ thừa của xã hội văn minh vậy. Nhiều đoàn du lịch qua đây và hỗ trợ đôi chút với họ. Tôi với ngồi xe anh, trước tiên là đi ăn sáng, anh mời tôi ăn Phở ở 1 quán khá ngon (tự dưng quên tên) rồi 2 ae đi la cà 1 quán cafe sáng. Cũng rất nhiều người Việt ở đây, tôi thấy thế vì nhiều người nói tiếng Việt. Tầm 9h anh với tôi ra biển Hồ quan sát, trên đường đi gâp gềnh đá sỏi, 2 bên đường là nhiều hộ dân như tôi nói ở trên, nhà cửa tạm bợ, phơi cá mùi tanh cả 1 vùng, ăn mặc rách rưới làm tôi ko khỏi chạnh lòng. Đến bờ sông thì anh Chí mời uống nước dừa, chuẩn bị đợi thuyển ra biển Hồ. Đến đây thì tôi lấy làm tiếc, tôi chỉ cách đồng bào mình, nhìn họ 1 cách thực sự 1 chuyến thuyền xuôi dòng sông ra biển Hồ thôi, nhưng đúng lúc đó a Chí lại có bệnh nhân gọi gấp. Vậy là tôi và anh phải quay về. Tôi tiếc hùi hụi, nhưng nhủ lòng: " Thôi coi như để giành đó, hôm sau quay lai sẽ đi hết"

c) Cùng anh Chí đi chữa bệnh.
Phải nói anh Chí khá đắt khách, anh kể với tôi, mỗi ngày anh đi cũng độ chục khách, mỗi khách tầm 10$, mỗi tháng a thu nhập cũng được 2000-3000$, làm lại rảnh, ko tốn time như làm công. Ảnh còn đùa: "Mỗi tháng a cứ đưa vợ 1000$ rồi còn lại a để xài, nên mời em thoải mái nghen".

Mỏi tay quá, đăng cái rồi tối viết tiếp.





Read More

Hành Trình Xuyên Việt Và 4 Nước Đông Nam Á ( Phần 3)

Leave a Comment
2. Những ngày tươi đẹp ở Battambang
a) Đường đi đến Battambang và đêm đầu tiên ở mảnh đất mới.
Tôi được anh Hùng, người cùng làm với anh Dũng, chở ra bến xe để đi đến điểm dừng tiếp theo - Thành phố Battambang, thành phố lớn thứ 2 của Campuchia.
Trước khi bắt đầu chuyến đi, qua tìm hiểu sơ bộ, tôi cũng quen được 1 người Việt làm việc ở bên này, đó là chị Mỹ Hòa. Chị Mỹ Hòa là người Khmer, quê gốc Vĩnh Long, chị sang đây cũng được gần chục năm. Chị sang đây quen và cưới anh Danh Thanh Chì cũng là người Khmer, quê Kiên Giang, cũng sang làm việc cho Viettel khi Viettel mở mạng lưới bên này (Metfone là thương hiệu của Viettel ở Campuchia). Hai anh chị hiện tại mở 1 spa ở Battambang, chuyên làm đẹp, lột mụn, tô môi,...( mấy cái spa này tôi cũng hem có rõ lắm ^^). Lúc tôi sang Phnompenh thì cũng có nói chuyện trước với chị qua Facebook, lấy SĐT của chị và nhờ chị thuê 1 khách sạn nhỏ ở Battambang.

Tôi mua vé từ Phnompenh đến Battambang hết tầm 10$ của xe 
Phnom Penh Sorya Transport, với khoảng cách tầm gần 300km, nói chung là hợp lý vì họ niêm yết giá đàng hoàng. Công nhận là Campuchia còn nghèo nên lượng người đi xe rất ít, xe thì còn khá mới, đẹp nhưng cảnh được hơn 10 người ngồi trên xe làm tôi cũng thấy phí phạm. Đi cùng chuyến xe là vợ chồng ông bà người Tây Ban Nha ( chém gió được vài câu với ông bà này rồi xin contact, giờ chả nhớ ghi vào sổ nào nữa :(  ), và một vài người bản địa nữa. Chủ yếu ngắm cảnh là chính. Đường đi từ Phnompenh đến Battambang công nhận giống đường quê ở Việt Nam hơn.


Ông bà người Tây Ban Nha cũng đi Battambang như tôi
Chụp cái xe để còn nhớ biển số, nhỡ may lạc
Nhà 2 bên đường, hầu hết là nghèo như thế này
Sắp đến Battambang rồi ^^
Đi từ 12h trưa, đến tấm 7h tối tôi có mặt ở bến xe Battambang. Chị Mỹ Hòa nhắn tin gợi ý tôi bắt xe từ Bến xe đến Khách sạn ( chị đã thuê trước khách sạn cho tôi) hết tầm 2$ nên tôi cũng mặc cả với mấy ông xe ôm như vậy. hehe. Cảm giác mặc cả với người nước ngoài thật lạ, 2 bên ko hiểu tiếng nhau, tôi chỉ giơ 2 ngón tay :Two Dollars, Two Dollars, OK? OK? Anh xe ôm đưa tôi từ bến xe vào nội thành, đến khách sạn Vy Chhe  ( tôi đọc là Vy chai) cũng tầm hơn 10p, nhanh thật.

Wao, VY CHHE Hotel to và đẹp lỗng lẫy hơn tôi tưởng. Khách sạn này nằm ven bờ sông, nghía phát là thấy sông Sangker của Battambang.Tôi dặn chị Mỹ Hòa thuê hộ cái nhà trọ nào rẻ rẻ hoặc giường ngủ cũng đc, vậy mà chị thuê cho tôi một trong 10 khách sạn đẹp nhất thành phố. Thật là ái ngại. Tôi nói chuyện với lễ tân và được hướng dẫn lên phòng 527. Phòng ở vị trí khá đẹp, thoáng mát, tôi rất thích. Tôi call ngay cho chị Mỹ Hòa để cảm ơn vì chị đã thuê hộ tôi khách sạn đẹp như thế này.

Khách sạn tôi nghỉ lại
2 bên bờ sông khá hoang sơ

Tắm rửa xong xuôi, bụng đói cồn cào nên tôi đi kiếm quán nào ăn cho ấm bụng. Tôi đi cách khách sạn tầm 200m và đến 1 quán khá sang. Haizz, lại gặp các bạn Campuchia chặt chém. Các bạn thấy tôi ra dáng khách du lịch, nên đưa Menu của người nước ngoài để tôi chọn, toàn chữ Khmer mà giá cứ ghi tiền đô ( tính ra thì giá gấp đôi menu của người bản xứ). Tôi chọn món Cơm rang Hải sản giá 3,5$ + 1 lon Coca Cola 1,75$, nói chung là ngon và no bụng. Cuối buổi các bạn tươi cười hỏi tôi là là zai Hồng Kong hay zai Singapore? Tôi cười: Thank you rồi đi về. 
Tôi lại tiếp tục dạo phố ven sông và vào tạp hóa mua sữa, mỳ tôm để ăn sáng, gói snack để nhấm buổi đêm nữa, hết cũng tầm hơn mười mấy nghìn riel ( 1000 Riel ~5000 VNĐ) . Về phòng nghỉ ngơi, lên Facebook chat với bạn bè, người thân thông báo đã đến nơi an toàn. Đang lúc Bangkok bị khủng bố nên nhiều người can bảo đừng đi Bangkok làm chi, nhưng plan đã đặt sẵn rồi, vé đã mua sẵn, bỏ sao được. Tôi lại cười, nổ bom khủng bố lúc này càng tốt, an ninh càng chặt, mình càng đỡ lo.

Đêm đó ngủ thật ngon vì đã đến mảnh đất mới an toàn, may mắn.

b) 2 ngày ý nghĩa ở Battambang.

7h dậy, tắm rửa xong. Tôi pha mì ăn sáng và 1 ly cafe sữa ( được cái khách sạn này phục vụ cả ấm siêu tốc lẫn cafe nên tôi thích). Hơn 8h gọi chị Mỹ Hòa hỏi chị đã dậy chưa, chị dậy rồi và đang làm việc nên tôi cũng ko quấy rầy. Tôi hẹn chị chiều qua gặp chị vì giờ tôi sẽ đi thuê 1 chiếc xe đạp và đi dạo phố.
Mượn được khách sạn cái bản đồ nên tự tin hẳn, tôi hỏi chỗ thuê xe đạp và đi tự đi bộ. Vì lạ nên tìm mãi không ra chỗ cho thuê xe đạp, tôi đi lòng vòng quanh các phố và khu chợ Psar Nath, coi sao chợ này cũng ko khác gì chợ Vinh quê mình, được cái lắm đồ ăn. Định ăn mà sợ đau bụng nên thôi.
Đang loay hoay ko tìm thấy chỗ thuê xe thì chị Mỹ Hòa gọi tôi, hỏi đang ở đâu, 2 chị em hẹn nhau ở công viên. Chị đến, 2 chị em gặp nhau, tay bắt mặt mừng, chưa gặp bao giờ gặp nhau mà lần đầu gặp nhau như thân quen lắm vậy. Mặt chị thực sự phúc hậu nên tôi hoàn toàn tin tưởng. Chị chở tôi đi thuê xe. Chỗ thuê xe đạp họ yêu cầu bản hộ chiếu photo để làm tin nên chị chở tôi về khách sạn lấy giấy tờ. Tôi thuê xe xong , 1 ngày 1$ và bắt đầu hành trình khám phá của mình.
Chợ  Psar Nath cũng khá đầy đủ, nhiều quán ăn kinh khủng
Chỗ thuê xe đạp ^^ Chụp lại để nhớ tí về trả, ở đường 
Còn đây là xe đạp của tôi
Từ bản đồ nhỏ, tôi lấy xe mình đi 1 vòng hết thành phố, qua mấy cơ quan đầu não, qua vài ngôi chùa, trường học, xem vài nhà thuốc ở đây buôn bán như thế nào...
Biển hiệu 1 nhà thuốc
Trông cũng ko khác Việt Nam là mấy
Lại còn bán nhiều thứ kem đánh răng, dầu gội đầu, mỹ phẩm nữa,...
Bên ngoài nhìn vào chắc cũng nghĩ như 1 nhà thuốc ở Việt Nam

Vào đến chùa Kampheng, cảnh chùa làm tôi tò mò nên tôi mới vào xem, coi chùa ở Battambang như thế nào, mỗi tôi ko có người, thì ra các thầy đang dạy nhau học ở chỗ gần đó. Hết nước nên tôi tìm xin nước. May thay gặp 1 sư thầy, và được thầy tặng 1 chai nước mới. Thầy hỏi Are you from China? Tôi cười mạnh mẽ đáp: No, I'm Vietnamese. Tôi tiếp tục đi và dừng lại ăn trưa ở 1 cửa hàng ven đường, đối diện trường cấp 2. Hỏi giá bằng tiếng Khmer ( do chị Mỹ Hòa bày trước): Phành mà ly? Cậu bán hàng bảo 3000 Riel cho 1 bát mỳ gà. Vậy mà cuối cùng cậu ta đòi tôi 1$~ 4000 Riel, và chỉ chỉ nói vì đây là mỳ gà nên đắt =='' Lại chém khách du lịch rồi, nhưng dù sao vẫn còn rẻ hơn Việt Nam.


1 trường học ở Battambang. trông cũng to phết
Bảo tàng lịch sử ( nếu nhớ ko nhầm ^^ )

Ủy ban tỉnh ( theo biển hiệu ghi)

1 hình tượng bên trong chùa  Kampheng
Nhìn chung Battambang vẫn còn hoang sơ, chưa chịu sự tác động của đô thị hóa. Nơi đây vẫn còn đậm hình ảnh của 1 vùng quê yên ả hơn là 1 thành phố sầm uất, xen lẫn vào đó là những ngôi nhà kiến trúc Pháp cổ và những chùa chiền cổ kính.
Tôi tiếp tục chuyến đi bằng cách đi lòng vòng hết thành phố, nó rộng hơn tp Vinh quê tôi 1 xíu, nhưng hoang sơ hơn, đến ngã 6 nơi có biểu tượng của thành phố Battambang. Tôi bắt đầu quay về vì hẹn chị Mỹ Hòa 3h30 đến chỗ chị. Vài địa chỉ quan trọng nhất tôi chưa đi, để giành lần sau sẽ cùng vợ qua đây chơi tiếp vậy ^^.
Tầm 3h30 tôi qua nhà chị Mỹ Hòa, chị đang rảnh khách, nên 2 chị em ngồi nói chuyện, hàn huyên tâm sự. Vừa dừng xe vào nhà chị xong thì trời mưa to như trút ^^. Số đỏ thiệt! Nói chuyện 1 lúc thì anh Chì- chồng chị - về. Tầm 5h tôi chuẩn bị xin phép về khách sạn thì chị mời tôi ăn cơm, vậy là ở lại ăn. Chị nấu món ếch cay xé làm tôi mặc dù chịu cay cực tốt vẫn cứ lè lưỡi than vãn :)).Chị mua cả món chả cá chua nữa, không biết cái chả đấy ủ gì mà chua kinh khủng. Tôi ăn no nê xong thì đi xe về trả và đi bộ về khách sạn. 1 ngày dạo phố như thế là vừa đủ. Tôi về khách sạn nghỉ ngơi, gọi điện về nhà xác nhận vẫn an toàn và hàn huyên với vài người bạn ở Việt Nam. Tôi cũng liên lạc với bên Siem Reap để trưa mai đi xe sang đấy luôn.
Tượng thần dâng gậy - Biểu tượng của Battambang
Sáng ngủ dậy, anh Chì gọi tôi đi ăn sáng. Tức tốc dậy dọn dẹp đồ đạc. Để ở phòng rồi đi ăn sáng với anh Chì. Anh đưa đến quán phở bò của người Việt Nam ( dân tộc Khmer) làm, ít ra tôi cũng thấy ngon hơn phở Việt Nam ( chắc tại lâu chưa ăn), phở vị ngọt ngọt hơn, nhiều thịt và bánh phở cũng dày hơn. Lần sau sang lại lần nữa phải tự đi ăn mới được. Giá là 1,5- 2,5$ gì đó thì phải. Anh em nói chuyện tầm 1h thì anh đưa tôi về lấy balo, trả phòng, rồi chở ra Bến xe thành phố để mua vé đi Siem Reap. Từ Battambang đi Siemreap tầm gần 200km, giá vé ko nhớ rõ là 5$ hay 8$ nữa. Chỉ biết là anh Chì tốt bụng đã tặng tôi 1 chai nước và 1 món xôi ngon tuyệt ( cho vào ống đong nứa, rồi bóc ra ăn, chả nhớ tên là gì) để lên xe ngồi nhấm.
Tôi chào tạm biệt anh Thanh Chì và chị Mỹ Hòa sau hơn 2 ngày ở Battambang để lên đường đến Siem Reap.
Note: Cảm ơn gia đình anh chị đã giúp đỡ em trong mấy ngày ở đây. Thực sự có duyên khi anh chị sang Singapore đúng dịp em sang đó, dù ko gặp nhau ở Sing được do vài trục trặc nhưng cuối cùng thì vẫn gặp nhau được ở Sài Gòn. Quả là cái duyên thực sự. Chúc gia đình anh chị hạnh phúc!
(to be continued)
Phần 1: http://www.huydell.net/2015/10/hanh-trinh-xuyen-viet-va-4-nuoc-ong-nam-a-p1.html
Phần 2: http://www.huydell.net/2015/11/hanh-trinh-xuyen-viet-va-4-nuoc-ong-nam-a-p2.html




Read More

Hành Trình Xuyên Việt Và 4 Nước Đông Nam Á (Phần 2)

Leave a Comment
Xuất ngoại

Đúng như lịch hẹn. Anh Dũng - 1 doanh nhân người Hải Phòng, làm việc ở Campuchia - hướng dẫn tôi cùng đi sang Phnompenh, thủ đô của Campuchia. Lần đầu tiên trong đời tôi được đi qua khỏi biên giới Việt Nam. Cảm giác lo toan, hồi hộp cũng ập đến: mấy ngày nữa tôi sẽ như thế nào? Những hiểm nguy bây giờ mới chính thức bắt đầu? Liệu tôi có toàn vẹn trở về quê hương hay không? ... Hàng loạt câu hỏi như vậy hiện hữu trong đầu tôi. Nhưng tôi không hối hận, đã đâm lao thì phải theo lao, và chắc chắn phải vượt khỏi ngưỡng an toàn của bản thân. Không sợ gì hết. Và tôi cũng nhanh chóng vui vẻ trở lại, cũng may nhờ việc nói chuyện trên xe nhiều với anh Dũng.



 Tôi quen anh Dũng khi đăng 1 bài viết trên Group Facebook Hội người Việt ở Campuchia. Ấn tượng với ham muốn khám phá của tôi, cũng như muốn giúp chút sức cho thế hệ đi sau, nên anh rất hồ hởi giúp đỡ, gửi tôi rất nhiều tài liệu chuẩn bị cho chuyến đi. Anh chia sẻ rất nhiều thứ với tôi, nhất là về công danh sự nghiệp, từ việc 20 tuổi tay trắng nợ 2 tỷ suýt nhảy cầu đến việc gây dựng cơ nghiệp bạc tỷ nơi đất khách. Giờ thì anh đã có 1 doanh nghiệp với thị trường là Đông Nam  Á, và cũng đang cạnh tranh với những anh bạn từ Mã Lai, Indo,... Ở Phompenh, tôi sinh hoạt cùng các thành viên trong công ty anh và cũng nói chuyện rất nhiều về dự định tương lai, bởi như tôi, anh Dũng cũng canh cánh nỗi đau thị trường Việt Nam đang bị các Doanh nghiệp nước ngoài xâm phá, và cũng đem 1 tầm nhìn lớn đưa những sản phẩm Việt Nam đi ra thế giới, đem Dollar về cho đất nước.

1. Những ngày ở Campuchia

a) Phnompenh đầy thách thức. 

Ngày đầu tiên ở Campuchia quả thực là 1 ác mộng. Do mệt sau chuyến đi căng thẳng, lại nói chuyện với nhau đến 2,3h sáng, nên chúng tôi ngủ dậy khá muộn, đành để thời gian du ngoạn sang buổi chiều. Cuối chiều, tôi với ông anh Tuấn Anh ( bạn anh Dũng cùng sang với tôi), tự lái xe máy đi dạo phố. Nói chung là đường phố ở đây quy hoạch tốt hơn ở Hà Nội rât nhiều, đường vuông vức, thẳng tắp, cũng đánh số từng tên đường ( chắc để dễ nhận ra vì số đường rất nhiều, chữ Khmer lại loằng ngoằng không đọc hiểu được). Phnompenh là thủ đô của Campuchia, thành ra cũng được đầu tư phát triển nhất, nhiều công trình được xây dựng trông khá đẹp ( đương nhiên vẫn chưa bằng 1 vài thành phố lớn của Việt Nam được). Người Việt Nam ở đây cũng khá nhiều, thấy có ai bảo tầm 30-40% dân ở đây là người Việt Nam, nhưng họ nói Tiếng Khmer chứ ngại nói tiếng Việt vì sợ bị phân biệt (nhất là lúc Việt Nam - Campuchia đang xảy ra tranh chấp ở biên giới nữa, đây cũng là lý do làm tôi khá lo lắng khi đi ra đường). Tôi cũng ngại nói mình là người Việt Nam, nhất là sau khi nghe anh Dũng kể về sự phân biệt đẳng cấp con người ở đây, sự liều lĩnh của những kẻ khốn cùng xã hội ở đất nước tưởng chừng như yên bình này. Câu chuyện mà kẻ giàu giết người chỉ cần xì ra 1 vài đồng là đã có ngay kẻ thế mạng, hay kẻ nghèo ở đây sợ kẻ giàu đến mức nào, kiểu anh đi xe Lexus trên đường thì đếch sợ kẻ nào nữa, vì anh là kẻ giàu, kẻ có tiền...

Một nhà thuốc ở Phnompenh

 Tôi và anh Tuấn Anh đang dạo phố với tâm trạng tò mò thì trời cũng chập choạng tối. Đường về cũng đã quên, vậy là phải lôi điện thoại ra google maps. Rồi cái gì phải đến cũng đến, điều chưa bao giờ đề phòng đã xảy, anh em tôi bị giật điện thoại. Cảm giác đó thật khó tả, nó giật ngay trên tay mình luôn. Mặc dù tôi nhanh chóng nắm bắt tình hình, rú ga xe đi nhanh nhưng giữa đường phố đang tầm đông người, mình lại lạ đường, đuổi không kịp, nên chiếc xe của bọn trộm nhanh chóng mất hút đi đâu đó. Anh em tôi trở về nhà với tâm trạng buồn rười rượi, tôi là người đáng trách hơn khi vừa cầm điện thoại xong ( chưa được 1p) thì bị bọn nó giật. Cảm xúc lo sợ ở xứ lạ bắt đầu xuất hiện, tôi lo không biết sẽ bị cướp, bị giết lúc nào chẳng hay? Tôi cũng không còn dám đi ra ngoài nếu ko có ít nhất 1 người anh em trong công ty dẫn đi. Sự sợ hãi chen lấn tâm trí tôi, khiến tôi chỉ muốn ở trong khuôn viên ngôi nhà 3 tầng nhỏ bé này ngồi xem VTV3 cho qua ngày...


Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn anh Dũng, anh cảnh báo những nguy hiểm ở Phompenh bao nhiêu thì động viên tôi vượt qua vùng an toàn của bản thân bấy nhiêu. Tối hôm đây, mấy anh em cùng nhau đi NagaWorld - sòng bạc (casino) lớn nhất ở Campuchia. Ở Cam, kinh doanh sòng bạc được pháp luật cho phép ( ở Việt Nam thì chưa), thành ra khách du lịch đên Cam, có lẽ ít nhất cũng phải qua NagaWorld 1 lần, để chơi thử, hoặc để đốt tiền. Người Việt Nam sang đây đốt tiền cũng chả ít. NagaWorld cũng phân biệt đẳng cấp của từng người chơi, nếu tầng trệt dành cho những khoản đặt cược không quá lớn thì những tầng trên là những phòng VIP với khoản đặt cược hàng nghìn, hàng ngục nghìn dollar của những đại gia thực thụ. Đương nhiên tôi chỉ du ngoạn ở tầng trệt. Lần đầu tiên vào 1 casino đích thực, lại là của nước ngoài, nên cảm thấy lạ lạ. Có đồng chí bảo vệ thấy mặt tôi trẻ nên hỏi How old are you? tôi mạnh dạn đáp I'm 23 và chấm dứt sự nghi kị đó ( ít ra thì tôi vẫn mang theo passport trên người đề phòng bất trắc, nên không sợ kiểm tra). Trong khi anh Dũng đổi tiền để chơi bạc thì tôi cùng mấy anh em khác dạo quanh và chụp ảnh. Bên trong sòng bạc người ta cấm chụp ảnh, nên anh em tôi phải ra chỗ riêng, nơi được phép chụp ảnh. Anh Dũng chơi 300$, nói chung tôi chưa chơi bạc bao giờ nên cũng không rõ mấy trò ở đấy, thành ra coi người ta chơi như ''nước đổ đầu vịt'' vậy, đơn giản chỉ là ngắm người chơi, khung cảnh là chính. Từ 1 cô gái trẻ, đến 1 phụ nữ trung niên, đến luôn cả 1 ông cụ, vẫn say mê vào mấy trò bạc, mặc kệ bên cạnh có bao nhiêu người xem. Mùi khói thuốc thoảng thoảng trong mùi nước hoa của casino, sự ham mê của người chơi với những chồng ''phỉnh'' ( đổi tiền đô để lấy phỉnh để chơi, còn mỗi phỉnh bao nhiêu đô thì tùy cấp bậc). Ở tầng trệt tôi cũng nhớ rõ lắm 300$ anh Dũng đổi được bao nhiêu, nhưng mà chỉ biết chắc hôm nay là ngày không may mắn lắm nên được tầm 5p thì số phỉnh đó cũng ra đi ^^ Và anh em lại xách mông về với 1 câu nói nhẹ nhàng: Hôm nay đen vãi! hehe. Vậy là anh em đi ăn hoa quả dầm ban đêm cho mát. Chơi đến 2h sáng thì lên xe oto về nhà.



Hôm sau tôi được 1 cô bạn ( gọi là Na Ty) gốc Hà Tĩnh , học ở Sài Gòn rồi sang Campuchia làm việc, làm quen và nói chuyện. Lần đầu tiên trong đời đi du lịch ngoại quốc, lại được 1 người lạ mặt làm quen, tôi sợ xanh mặt, ban đầu trả lời cho có lệ, sau đó thì Na Ty cũng công khai chút danh tính. Với lại, tôi là kẻ khá tin người, ngẫm mình chả có gì để lừa lọc, nên vẫn nói chuyện bình thường. Và ngày hôm sau, tôi dậy sớm vì hẹn với cô bạn mới này đưa đi du ngoạn quanh thành phố ( tôi sợ cả ngày không dám đi). Cảm giác đi bộ từ nhà ra chỗ hẹn với Na Ty làm tôi cũng xanh mặt ko kém, điện thoại hết tiền, phải lòng vòng xem chỗ nào treo biển Việt Nam để nhờ mua thẻ. Rồi trên đường đi cầm cứng tay cái điện thoại, dò đường, quan sát xem có đứa nào liếc mình không... Cuối cùng thì sau hồi lâu tìm kiếm, tôi cũng gặp được Na Ty. Cô bạn mới đưa tôi đi ăn sáng và du ngoạn sơ qua vài nơi ở Phnompenh. Phải nói là ấn tượng đẹp của tôi với nơi đây là ko còn, thành ra tôi cũng chỉ đi sơ sơ, ngắm cảnh, chụp hình, quan sát người ta làm ăn, buôn bán chứ chả muốn đi sâu, khám phá gì nhiều. Có lẽ hẹn gặp Phnompenh dịp khác tôi chủ động hơn, chứ cơn ác mộng ngày đâu tiên ở đây làm tôi ko thể quên được. Đến mức mà đi ăn với Na Ty, vào quán Việt Nam ăn phở bò, mà người tôi vẫn run bần bật vì sợ, sợ cô bạn này có phải kẻ lừa đảo ko, cô này sẽ đưa mình đi đâu bán đây? Rồi liệu có hội nào bắt cóc ở quán này không? Thức ăn có độc ko? ... Hàng loạt câu hỏi trong đầu, nhưng tôi vẫn có chút niềm tin ở Na Ty, dù sao cô ấy vẫn ko có chút hình ảnh gì của kẻ lừa đảo ^^ Tôi đi vơi Na Ty ra nhánh sông Mekong ở Phnompenh , to và đẹp hơn sông Sài Gòn hay Sông Hồng; đi tiếp qua vài chùa lớn, xứ sở chùa Vàng sao mà tôi thấy toàn chùa Bạc vậy ta ; rồi đi tiếp qua chợ Lớn ở Phnompenh mua cái áo kỉ niệm và uống nước dừa...


Nói chung buổi sáng trôi qua nhanh chóng, dù sao thì nhờ Na Ty tôi đã đỡ sợ và có niềm tin tiếp túc chuyến đi hơn. Tôi cùng Na Ty đi mua vé về Battambang và hẹn nhau 1 ngày cô bạn đến Hà Nội, tôi sẽ đón tiếp nhiệt tình. Tôi chia tay Na Ty từ lúc đó, vì hôm sau tôi phải đi Battambang luôn.
Đêm trước khi về, anh Dũng cùng anh em đi Lexus chở tôi và anh Tuấn Anh qua phố Tây ở Phnompenh uống cafe, anh em lại chém gió về tương lai, cuộc sống, 2h sáng thì về.
Sáng mai tôi dậy sớm, chuẩn bị đồ đạc để 11h trưa ra bến xe đi về Battambang - thành phố lớn thứ 2 ở Campuchia.

4 ngày ở Phnompenh trôi qua thật nhiều cảm xúc, lo sợ, vui vẻ, đủ hết. Vạn sự khởi đầu nan khi tôi mới chỉ bắt đầu chuyến xuất ngoại của mình. Cảm ơn những con người nơi đây cho tôi 4 ngày thật cảm xúc!

( phần tiếp: 2. Những ngày tươi đẹp ở Battambang )







Read More

Hành trình xuyên Việt và 4 nước Đông Nam Á (Phần 1)

Leave a Comment
Vậy là cũng được hơn 1 tháng khi tôi chính thức hoàn thành chuyến đi ''để đời'' của mình.
Giờ đây, ngồi nhớ lại từng giây từng phút xách balo đi đến những miền đất mới mà mình chỉ mới chỉ được nhìn thất trên TV hay internet, cảm xúc hồi hộp, háo hức đó vẫn không hề có 1 chút phai nhòa.

Ngày 16/7 như 1 ngày định mệnh vậy, tôi dứt khoát đi theo tiếng gọi của con tim mình, mặc dù với sự lo toan cho con cái, mẹ tôi cũng can ngăn không muốn tôi đi. Đương nhiên là chả bậc phu huynh nào lại để đứa con ''bé nhỏ'' của mình đi sang nơi đất khách quê người mà không một chút đảm bảo nào. Mẹ muốn tôi lo xin việc rồi đi làm công ăn lương, mẹ đâu có biết rằng đứa con bé bỏng này đang nuôi nhiều dự định to tát hơn nhiều. Nhưng tôi đã quyết, phải chinh phục được thử thách này thì mới chinh phục được những thử thách to lớn khác. Cái Đông Nam Á bé tí tẹo trên bản đồ thế giới mà tôi còn không chinh phục được thì sắp tới đây làm sao vươn xa đến trời Âu, trời Mỹ, trời Phi được? Vậy là tôi đi. Đương nhiên là phải cam kết nhiều thứ với người mẹ yêu dấu của tôi.

Những ngày đầu tiên ...
Những ngày đầu tiên diễn ra thật không được suôn sẻ. Vào Quảng Bình, xong đến Quảng Trị, sắp sửa nghỉ ngơi để vô Huế, thì em trai gọi bảo mẹ bị cảm sốt. Vậy là sáng mai phải đi tàu về nhà luôn. Mẹ tôi đúng là lo cho tôi quá đâm ra ốm luôn. Từ trước đến nay, tôi luôn nằm trong vòng an toàn của mẹ. Mặc dù làm được rất nhiều việc mà tôi nghĩ ít có đứa sinh viên nào làm được, nhưng đối với mẹ, tôi vẫn là 1 đứa con bé bỏng, ngây thơ vô số tội. Mẹ tôi lo tôi bị lừa, lo cho sức khỏe tôi khí đến nơi xứ lạ, lo thời tiết ko ổn định,... nhiều cái lo lắm. Vậy là ốm, ốm vì tinh thần là chính.

Ở nhà mấy ngày chăm mẹ, tưởng chừng như chuyến du ngoạn của tôi coi như đã kết thúc. Băn khoăn giữa chữ Hiếu với lời mách bảo của con tim, mấy đêm liền tôi ra ngồi 1 mình trước sân ngắm trời sao để tự vấn bản thân mình: Trời ơi, thế giới rộng thế này mà tôi chỉ ngồi ở góc nhà ngắm nhìn trời đêm như thế này hay sao? Tại sao? Ở phía kia, các bạn Lào, các bạn Sing đang làm gì? Các bạn Anh, các bạn Pháp đang làm gì? Tôi thắc mắc và càng phải nghĩ cách để mẹ có thể yên tâm để tôi được thỏa chí bản thân. Vậy là toàn bộ plan, chi phí dự kiến, những người hỗ trợ đều được show cho mẹ xem hết. Đương nhiên mẹ tôi vẫn cứ lo, ai biết được gì mà lần.
Và cuối cùng, sau nhiều lần thuyết phục, đưa hết tài liệu này đến tài liệu khác, vật dụng này để vật dung khác để chứng minh sự chuẩn bị của mình thì mẹ tôi cũng miễn cưỡng cho tôi thỏa chí vẫy vùng.

Xuyên Việt 

Bố mẹ đồng ý và tôi cũng hứa sẽ giữ liên lạc tốt nhất với gia đình. Tôi đi tàu từ Nghệ An vào thẳng Huế và tiếp tục thực hiện kế hoạch của mình. Ở Huế, tôi được gặp cậu em Minh Nhật học năm 1 Dược Huế, Nhật thường xuyên nói chuyện trên mạng với tôi, Nhật dẫn tôi đi khắp mọi thắng cảnh nơi đất Huế. Có lẽ 2 anh em tôi có duyên khi cùng ham mê tìm hiểu lịch sử cũng như những cái mới, lại học cùng ngành Dược nữa. 2 đứa tôi cũng liều lĩnh khám phá những địa điểm tưởng chừng như người bình thường ít ai làm được, đó là Võ Miếu Huế, hay đó là Kỳ Đài, hay là cảnh đi 1 ngày từ sáng đến tối ở trong Đại nội. Ở đây tôi liên tục gặp được cái duyên với Y Dược, đó là việc được biết đến Y Miếu Huế (nơi thờ các danh y thời Nguyễn) một cách bất ngờ, gặp 1 bạn bồi bàn cafe học Dược, gặp 1 cụ ông hồi xưa học Y Dược sau đi làm lính cách mạng vào đây phỏng vấn ( cho lễ kỷ niệm Cách mạng tháng 8 sắp đến)... Những cái duyên đó giúp tôi có niềm tin hơn cho sự nghiệp của mình sắp tới trong ngành Dược. Tôi thích Huế lắm, êm đềm, nhẹ nhàng, đúng như cuộc sống mà tôi mong muốn khi về già, có lẽ sau này mỗi lúc cần sự yên tĩnh, tôi sẽ vào Huế để tâm hồn sâu lắng hơn. để refresh bản thân mình.Thích Huế nhưng phải tiếp tục chuyến đi và không quên gửi lời hẹn gặp Huế dịp gần nhất.

Tôi và Minh Nhật
Chia tay Huế, tôi đến với mảnh đất Đà Nẵng tươi trẻ sôi động. Nơi đây tôi được em Huyền học Dược ở ĐH Duy Tân chào đón, đưa đi ngắm vài cảnh đẹp nơi đây. Ở Đà Nẵng có nhiều người quen cũ nên tôi nhanh chóng liên lạc những người bạn mình để nói chuyện, hàn huyên. Cảm giác gặp lại người bạn mình sau gần 6 năm xa cách thật xúc cảm. Nhưng thời gian tôi dành cho Đà Nẵng không nhiều, buổi tối ngay hôm tôi đến Đà Nẵng, em Quý ( học năm 2 Dược Huế) ở Quảng Nam đi ra Đà Nẵng đón tôi về Quảng Nam chơi, và thời gian tôi ở lại xứ Quảng tính ra lại nhiều hơn Xứ Đà. Ở Quảng Nam, như 1 sự ngẫu nhiên, tôi cùng 1 team người Quảng Nam đi phượt từ thiện ở 1 huyện nghèo miền núi phía Tây đất Quảng. Lần đầu tiên trong đời tôi đi phượt để từ thiện, mà lại cùng những người tôi chưa bao giờ quen biết. Vậy mà sao thấy những con người xứ Quảng này thật thân thiện, đáng yêu làm sao. Họ dễ gần và cũng mạnh dạn hơn tôi tưởng. Và đến bây giờ thì tôi vẫn giữ liên lạc với khá nhiều bạn đường trong nhóm đó. Tiếp tục khám phá xử Quảng bằng việc tham quan mảnh đất Hội An văn hiến. Wao, Hội An tôi đi 1 lần rồi, nhưng không đọng lại nhiều, lần này đi đúng là khác biệt ngày xưa thật.

Tôi và bố mẹ Quý ở Quảng Nam ( Quý đang chụp ảnh) 

3 ngày ở Quảng Nam làm tôi bị muộn lịch để kịp vào Sài Gòn, nên tôi ra Đà Nẵng luôn để khám phá thêm Đà Nẵng, cùng là để offline trò chuyện chia sẻ với nhóm bạn Sinh viên học Dược ở ĐH Duy Tân của em Huyền.

Muộn ngày, tôi phải đặt vé bay thẳng từ Đà Nẵng vào Sài Gòn, bỏ lỡ những miền đất đẹp ở duyên hải Nam Trung Bộ với lời hẹn, sẽ có dịp quay lại khám phá. Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Sài Gòn, lần đầu tiên tôi đi xa như vậy, cũng là lần đầu tiên tôi ngồi máy bay nữa chứ.

Sài Gòn thân thiện và có vẻ dễ sống hơn Hà Nôi, đó là cảm nhận đầu tiên khi tôi đặt chân đến đây. Tôi ở tại nhà người quen, lại có phương tiện đi lại nên tôi cũng lấy xe đi suốt ngày. Phải tranh thủ đi đây đi đó chứ ngồi ở nhà không thể chịu được. Ở Sài Gòn có mấy ngày nhưng tôi cũng kịp gặp những người bạn cũ hồi cấp 2,3, hay offline với mấy ông anh chơi Fantasy với tôi vậy. Đang chơi SG thì anh bạn tôi quen ở Campuchia gọi bảo từ Hải Phòng sắp về Sài Gòn, rồi đi sang Cam luôn, nên anh rủ tôi đi cùng cho tiện, anh em gặp nhau nói chuyện luôn. Vậy là chỉ còn hơn 1 ngày ở lại Sài Gòn, tôi chọn ngay 1 Tour đi Miền Tây trong ngày với giá chỉ 250k. Miền Tây đẹp, dân dã, nhưng không để lại quá nhiều ấn tượng vì có lẽ tôi chưa được tự tay khám phá nó như ở Huế ( tại tôi đi theo Tour, cứ phải đi theo đoàn, rõ chán ^_^ ). Rút kinh nghiệm, lần sau đi đâu cũng tự lên plan mà đi, khám phá cho sướng. hehe.

Còn tiếp ...
Xuất ngoại ..

Read More
Previous PostOlder Posts Home