Về Tác giả

Tôi là Nguyễn Quang Huy, biệt danh Huy Dell. Tôi là 1 Dược sĩ đam mê kinh doanh. Mong muốn của tôi là góp phần giúp xã hội trở nên tốt đẹp hơn bằng những giá trị của mình.

author

12 SAI LẦM KHI HỌP. HÃY LÀM NGƯỢC LẠI ĐỂ HỌP HIỆU QUẢ!

Leave a Comment

 12 SAI LẦM KHI HỌP. HÃY LÀM NGƯỢC LẠI ĐỂ HỌP  HIỆU QUẢ! (Học rồi mà không hành động thì thật lãng phí!)



80% những cuộc họp ở các công ty VN là không cần phải họp. Trong những cuộc họp thực sự cần họp, 80% lại là những cuộc họp vô bổ.

Con số này có phần chủ quan? Vâng, đúng là chủ quan vì nó được tôi thống kê và ước tính bằng sự trải nghiệm của tôi ở các cuộc họp lớn nhỏ ở nhiều doanh nghiệp Việt. Thực tế, con số có thể thấp hơn chút đỉnh, nhưng nhìn chung, rất nhiều cuộc họp ở doanh nghiệp Việt thực sự là kém hiệu quả, gây lãng phí, và góp phần giết chết doanh nghiệp. Vì sao tôi khẳng định như vậy? Đơn giản là vì các cuộc họp (thường kéo dài lê thê) ở các công ty Việt Nam luôn mắc phải một hay nhiều các sai lầm sau đây (hãy thử dùng chính công ty của mình để so sánh và kiểm chứng nhé!):

1. Không có mục tiêu cuộc họp: Cứ muốn họp là họp, không có mục tiêu, kỳ vọng rõ ràng cho cuộc họp. Cả chủ tọa lẫn người họp đều không biết họp để đi đến kết quả gì? Tôi nhắc lại, MỤC TIÊU chứ không phải mục đích. Bất kỳ cuộc họp nào cũng có mục đích, nhưng mục tiêu thì không thấy nhắc đến!

2. Không có chương trình nghị sự: Cứ triệu tập là họp, không ai biết nội dung, chương trình cụ thể là gì

3. Không có lịch báo trước: Sếp hứng lên là gọi họp. Nhiều người phải bỏ dở công việc quan trọng chỉ vì bị sếp réo đi họp. Có khi, ngày họp vài lần.

4. Không có tài liệu chuẩn bị: Khi hỏi đến vấn đề gì, mới chạy sục tìm tài liệu liên quan làm mất rất nhiều thời gian chờ đi lấy tài liệu. Mà có khi tìm không ra vì thiếu chuẩn bị trước

5. Không kiểm soát thời gian trong lúc họp: Sếp nói nhiều, huấn thị nhiều quá. Thảo luận nhảy cóc, lan man, thiếu trọng tâm. Hết giờ vẫn không giải quyết được các vấn đề quan trọng.

6. Mang laptop theo làm việc riêng khi họp. Không tập trung vào nội dung cuộc họp mà mang theo tài liệu, laptop để làm việc ngay tại cuộc họp (vụ này khá phổ biến)

7. Sa đà giải quyết những vấn đề song phương giữa 2 người, 2 phòng ban, taj các cuộc họp là đa phương (nhiều phòng ban tham dự). Vụ này hơi bị nhiều!

8. Không đúc kết và chốt laj từng vấn đề. Thảo luận nhiều nhưng không có kết luận.

9. Không có chương trình hành động cụ thể sau cuộc họp (việc gì phải làm, ai chịu trách nhiệm chính, ai hỗ trợ, thời hạn bắt đầu, kết thúc...)

10. Cuối buổi họp, không dành lấy 5-10 phút để đánh giá lại hiệu quả cuộc họp vừa qua xem có đạt MỤC TIÊU không.

11. Cuộc họp mới không quan tâm đến kết quả và tiến độ xử lý những vấn đề đã nêu trong các cuộc họp trước đó.

12. Biên bản họp không ghi tóm tắt nội dung đã thống nhất dưới dạng một kế hoạch hành động, mà “tường thuật trực tiếp” diễn biến cuộc họp - nêu tên từng người kèm theo lời phát biểu (theo kiểu anh A nói gì, chị B trả lời sao…)

Và, còn nhiều sai lầm khác làm cho các cuộc họp trở thành nỗi ám ảnh của nhiều cán bộ nhân viên.

Hãy đọc kỹ 12 sai lầm trên và hãy làm… ngược lại. Tôi tin, các cuộc họp sẽ tạo ra giá trị, góp phần làm cho hoạt động của doanh nghiệp gia tăng hiệu quả. Công ty bạn có mắc sai lầm nào trong số 12 sai lầm trên không?

========

PS: Một ngày họp của một dàn quản lý cấp cao một tập đoàn lớn có thể gây lãng phí hàng trăm, nhiều trăm triệu đồng, chỉ riêng tính tiền lương, chưa kể còn gây ách tắc công việc và phát sinh nhiều hệ lụy khác!

Read More

Tinh hoa toàn diện

Leave a Comment





Một ngày bình thường của sinh viên (tầng lớp tinh hoa học tập bậc cao) trên thế giới. 

Đời sống sinh viên ở 1 cao đẳng ĐH nước ngoài luôn xoay quanh các hoạt động sau: 

1. Trong lớp học (hình 1): sinh viên ngồi cao hơn thầy, sinh viên hỏi thầy trả lời, hỏi xong thì hết giờ. Sinh viên buộc phải đọc sách và đọc giáo trình trước khi đến lớp vì thầy chẳng giảng, chỉ trả lời câu hỏi. Học cách này sẽ rèn luyện năng lực đặt câu hỏi, tìm tòi, tự học.  

2. Hình 2: Trong thư viện, mượn sách và đọc. Tắt di động, không có đeo kè kè. Đọc sách chuyên môn và sách mình ưa thích. Thư viện là nơi gắn bó với sinh viên nhiều hơn ở nhà. Sinh viên là phải ham đọc sách. 

3. Hình 3: Học nhóm, thảo luận để tự làm dự án, các công trình khoa học, thi thố các cuộc thi này nọ. 

4. Hình 4: Đi làm thêm để kiếm tiền trang trải sinh hoạt phí, học phí chứ không xin xỏ mượn gia đình. Có thể vay nhưng tuyệt đối không lấy của bất cứ ai, kể cả cha mẹ. Làm thêm để có street smart, chững chạc, trưởng thành. 100% sinh viên phương Tây đều từng đi làm thêm, kể cả con tỷ phú. 

5. Hình 5: Toàn bộ thời gian còn lại trong ngày, các bạn chơi thể thao, tự tập thể dục. Đánh cầu lông, yoga, bóng rổ, bóng đá, hoặc tranh thủ chạy bộ. Trong ba lô luôn có bộ đồ thể thao, cứ có thời gian trống là chạy nhảy. Không có ai suốt ngày than vãn mệt mỏi. Dáng vẻ bạn nào cũng thẳng thớn, cao lớn, tràn đầy nhựa sống thanh xuân. 

Liệu sinh viên chúng ta có thể bắt chước được các bạn? Có gì quá khó không? Hà cớ gì mà sinh viên VN lại khác mọi SV các quốc gia khác trên thế giới? Không phải do nền giáo dục gì đâu, do chính các bạn cả đấy. Sinh viên thế giới chả ai chơi game, xem clip hài, comment vớ vẩn mua vui trên mạng xã hội cả. Vì nó quá tốn thời gian, lãng phí thanh xuân cho việc vô bổ trên mạng. Cũng không sinh viên nước nào ngồi trà sữa ôm ĐT, chát cười cả ngày trên ĐT cả. Thật ra nhóm này không phải tinh hoa, trình độ không đủ để học ĐH nhưng vì gia đình muốn có bằng cấp nên ép học thôi, chứ không phải học lên cao là do các bạn đam mê học. Khi có đam mê học hành và phát triển bản thân, người ta sẽ hành động khác. 

Tại sao các bạn vẫn ở nhà cha mẹ hay nhận tiền cha mẹ khi đã hơn 18 tuổi? Tại sao SV Việt Nam ra thế giới du học, đa số vẫn chỉ tập trung vô mỗi chuyện học mà không giống sinh viên các nước khác? Vì sao cứ bé khoẻ bé ngoan từ nhỏ ăn sâu vô nếp nghĩ và không thay đổi được, cứ phụ thuộc và ỷ lại người khác, giải thích mọi thứ là do người khác, do hoàn cảnh chứ không phải do bản thân mình?

P/S: Học cái hay của các nước giàu có văn minh phồn vinh để tự sửa mình, chứ không phải để tự ái (tự mình yêu mình, thể hiện sự tự yếu đuối nhưng tìm cách phản vệ để tăng giá trị).

Read More

Bố vợ

Leave a Comment
Dù không máu mủ ruột già, nhưng mình rất quý trọng ông bố vợ của mình. Sự ra đi đột ngột của ông làm mình bị sốc mấy tháng liền. Mỗi lần vào bàn làm việc thấy cái hộp gỗ đựng giấy và hộp đựng tăm của ông mua ngày vợ chồng mình báo hỷ ở Hà Nội là những hình ảnh, kỉ niệm về ông lại ùa về. Mặc dù tìm hiểu Phật pháp và biết được chân lý Vô thường của cuộc đời, nhưng thực sự mình cảm thấy vẫn thật khó nguôi ngoai nỗi buồn này. Mình viết bài này, như 1 lời tâm sự của con rể về bố vợ, và cũng như 1 lời nhắc nhở cho con, cháu sau này luôn nhớ rằng các con, các cháu đã có một ông ngoại, cố ngoại tốt bụng, khảng khái như vậy,...

2 hộp gỗ đựng giấy và tăm của bố vợ tặng 2 đứa lúc ra Hà Nội tham gia lễ Báo hỉ


Ngay ngày đầu tiên mình đến chơi nhà vợ mình (lúc đó mới chỉ là người yêu), mình đã thực sự cảm thấy quý trọng những hành động và tình yêu thương của bố mẹ vợ với vợ mình. Đương nhiên bố mẹ nào cũng thương con cái thôi, nhưng có những tình yêu nó vượt lên tầm bình thường một chút. Bố mẹ vợ mình giống như vậy.

Ông bố vợ nhìn hầm hố, để râu dài, lại to béo, thoạt nhìn ban đầu thì sẽ thấy "hơi sợ sợ". Nhiều bạn mình khi đi cưới mình, nhìn thấy ông, trêu mình rằng:"Huy cẩn thận chứ nếu làm gì có lỗi với vợ mày thì bố vợ mày xử mày đấy nhé!!!"...haha. Nhưng thực ra, ngay từ ngày đầu đến chơi, mình đã thấy thực ra vẻ ngoài hầm hố đó không che được vẻ lành tính bên trong của ông đâu. Ông nhìn lạnh lùng nhưng lại rất hiếu khách, hơi xề xòa nhưng lại rất tinh ý. Thực sự thì (như nhiều người hàng xóm đã nói), nhìn ông Huấn bên ngoài thế thôi, nhưng ông Huấn rất tốt, rất thương con. Khi mình cảm nhận được điều đó, thì mình thực sự tự tin khi sẽ-làm-rể-nhà-này. Điều gì tuyệt vời hơn nữa, khi gia đình vợ mình lại rất yêu thương vợ mình, rồi sau họ cũng sẽ rất tôn trọng mình và gia đình mình thôi.

Thời gian thấm thoắt, kể từ ngày "chính thức" yêu vợ mình, đến ngày đến nhà chơi lần đầu tiên là hơn 1 tháng, đến ngày cưới của mình là 8 tháng nữa, đến ngày sinh con thêm gần 6 tháng là cũng hơn năm rưỡi rồi. Mình cũng có rất ít dịp để ngồi lâu hàn huyên tâm sự với ông. Thời gian để lai rai vài ba ly chắc chỉ vỏn vẹn 1,2 buổi tối. Mãi đến sau này, kể từ khi cho 2 mẹ con về ngoại (lúc cháu Tintin hơn 1 tháng) đến khi cháu đã được 6 tháng, vì Việt Nam bị dịch covid nên tháng 11 mình mới vể nhà vợ chơi một bữa lâu lâu được. Không ngờ rằng đó cũng là lần cuối cùng mình được gặp ông trở chốn nhân gian này. 

Ông mất vào buổi chiều thứ 4 (8/12 dương, 5/11 âm), lúc mình đang làm việc và nhận được cuộc gọi từ người hàng xóm nhà vợ:"Huy ơi, con về mau, bố không qua khỏi rồi!". Thực sự mình đã đứng hình mất mấy phút. Linh cảm đến kết cục có hậu hơn vẫn còn, nhưng nó đã ko xảy ra. Ông là người thân đầu tiên của mình ra đi kể từ lúc mình bắt đầu trưởng thành và có nhận thức về cuộc đời. Bởi vì tuổi thơ của mình thực sự êm đẹp, những cảm xúc đau thương về sự chết chóc không có nhiều (chắc chỉ mỗi O Nhạ - chị cả trong nhà ông bà nội - là làm mình rung động nhất, nhưng lúc đó mình chỉ mới học lớp 10 còn chưa hiểu được gì). Tự dưng mình hiểu rằng cuộc đời này thật hữu hạn và vô thường, rồi dần dần, những người thân yêu nhất của mình rồi cũng sẽ già đi, và bản thân mình cũng thế. Mình thực sự xốn xang mà ko nói nên lời được. 

Đám tang của ông, mà thực ra cũng là đám tang đầu tiên mình phải trải qua với cương vị "người lớn", rất nhiều người đi đưa, ngồi trên xe tang nhìn ra sau thấy cả dòng người gần 1km đi bộ cùng ra nghĩa trang. Có những bối rối trong tổ chức nhưng rồi mọi thứ cũng xong xuôi. Mình rất thương mẹ vợ và 2 chị em vợ. Nhưng là đàn ông thì làm sao nói ra được mấy cảm xúc đấy. Mình dần hiểu nỗi đau mất người thân là như thế nào. 

Ở ông bố vợ, mình học được sự khảng khái và hiếu khách, học được sự rõ ràng trong giải quyết vấn đề, và đặc biệt là tình thương con cháu. Những ngày dịch, cháu còn nhỏ, vợ con còn phải ở bên ngoại, thực sự có ông lo liệu, mình rất yên tâm để ở Hà Nội công tác, để suy nghĩ những ý tưởng lớn hơn. Có một điều gì đó, mình hi vọng không phải là điềm báo, khi 1 ngày đó, mình về mà ông nói với mình: Bố mong con giúp bố 2 điều, 1 là sau này các con về Vinh mua mảnh đất rồi về Vinh mà ở, 2 là cho cháu TinTin ở bên ngoại đi học mẫu giáo để bố chăm cháu. Vậy mà cháu chưa lớn đi học, ông đã ra đi rồi. Mong ông vẫn ở bên dõi theo cả nhà, đặc biệt là cháu ngoại TinTin của ông mà ông hằng yêu thương. Ông mất khi tuổi đời còn quá trẻ. Khi mà chưa hưởng được chút lộc gì từ con cháu. Nhưng mỗi người có một số phận riêng, số phận ông là như vậy. Hi vọng ở thế giới bên kia ông vẫn mạnh khỏe, vui vẻ như trên dương gian.

Rồi thời gian cũng qua đi, cũng đã qua lễ Tốt khốc (100 ngày) của ông. Mọi sự trên thế gian này vẫn diễn ra bình thường, tất cả mọi người vẫn phải sống cuộc sống của họ, nhưng sự tiếc thương đối với ông bố vợ vẫn cứ vương vấn trong tâm khảm mình. Có lẽ mình sẽ phải từ từ học cách chấp nhận sự thật đó và hướng đến những gì đang có ở cuộc sống hiện tại. Mong bố Huấn an nghỉ. Thương bố! Con sẽ nhắc nhiều với các cháu về bố.

Hà Nội, 01/04/2022,
Con rể Nguyễn Quang Huy











Read More

Thói quen viết

Leave a Comment





Mấy hôm nay mới có thời gian sửa lại giao diện và tư duy lại 1 chút về blog mà lâu nay mình bỏ quên. Tính ra bài đăng gần nhất cũng đã hơn 1 năm, giật mình nhận ra 1 năm qua mình chưa viết 1 bài nào. 

Cách đây mấy tuần, mình vừa tìm hiểu về Phật pháp và đọc bài của 1 người mà mình khá quý (TGG - ông này không liên quan gì Phật giáo), có 1 nhận định rất đúng mà mình nghiệm ra: Chúng ta nên sống hướng về phía bên trong nhiều hơn trước khi hướng ra bên ngoài. Trong khi chúng ta hướng quá nhiều thời gian, công sức ra bên ngoài như đi làm công ăn lương phục vụ xã hội, giao tiếp với mọi người (cả gia đình và bạn bè) hay là đi làm từ thiện,... thì những lúc đó bản thân nội tâm của chúng ta vẫn chưa hoàn thiện, trong trẻo, tĩnh lặng để đủ lực hướng ngoại. Hậu quả là chúng ta vừa ít khi đạt được những kết quả tốt của việc hướng ngoại (công việc vẫn chưa trôi chảy, các mối quan hệ vẫn bất ổn hay làm từ thiện không đem lại kết quả,...) vừa không đạt được kết quả trong nội tâm. Cũng giống như câu chuyện "vác tù và hàng tổng" vậy. Và đại ý của nhận định này là chúng ta nên giải quyết những bài toán bên trong bản thân mình trước, giải quyết sâu xa và triệt để mọi vấn đề của nội tâm, để có 1 sự tĩnh lặng, an lạc nhất định để đối mặt và xử lý các vấn đề quan hệ bên ngoài, từ công việc, gia đình, bạn bè, cống hiến xã hội,... Mình hiểu nôm na là như vậy.

Vậy thì làm gì với nội tâm chúng ta để đạt trạng thái an lạc, tĩnh lặng? Đương nhiên đó là 1 chặng đường xa, và muốn đạt được thì ta phải "tu". Một trong những việc đó là hãy đối diện thường xuyên với bản thân mình, để lắng nghe bản thân mình đang ở đâu, muốn gì, và nên làm gì,... Và đương nhiên, chính việc ngồi đối diện với bản thân trên cái Blog này thực sự rất cần thiết.

Mình ngẫm lại, ngày xưa, mỗi lần ngồi suy ngẫm và soạn thảo từng dòng bài viết để đăng lên Blog, mình thấy có sự gì đó lớn lên của bản thân mình. Nó ko rõ ràng lắm (vì chắc mình viết không đều), nhưng chắc chắn là có sự lớn lên mà chính bản thân mình cũng không nhận ra. Để rồi hôm nay, sau hơn 1 năm ko động chạm gì bàn phím, mình đã thấy mình lớn hơn khi soạn ra những dòng này. Và hi vọng, mình sẽ đều tay hơn. Càng viết nhiều, càng chiêm nghiệm nhiều, mình sẽ tường minh mọi suy nghĩ của mình hơn.

Ngoài ra thì còn có 1 lý do nữa để mình sửa lại thói quen viết của mình. Đó mình nghĩ đến 5-10-20 năm nữa, khi mình già đi, mình sẽ đọc lại những dòng này, mình sẽ hiểu hơn về những suy nghĩ của tuổi trẻ, cũng như là 1 cách để hiểu hơn về con cháu mình, để dạy chỗ chúng nó. Hi vọng đọc đến dòng này, con của bố, cháu của ông sẽ hiểu tại sao lại nên viết Blog.

Hà Nội, 4h17 26/03/2022,

Nguyễn Quang Huy



Read More

GIÁ TRỊ (VALUE)

Leave a Comment



Mọi tương tác giữa người với người, bất luận tính chất, luôn phụ thuộc vào yếu tố GIÁ TRỊ (VALUE).

Dù muốn dù không, dù thừa nhận hay không, dù ý thức hay không, thì con người sẽ luôn có xu hướng BỊ THU HÚT bởi những đối tượng mà họ cho là có NHIỀU GIÁ TRỊ, càng nhiều càng tốt.

Và hệ quả là, với những đối tượng có nhiều giá trị TRONG MẮT CHÚNG TA, sẽ luôn được chúng ta ưu tiên dành cho nhiều nguồn lực của mình nhất, ví dụ như:

- Tiền bạc & vật chất

- Thời gian

- Năng lượng

- Sự quan tâm & chăm sóc (thể chất lẫn tinh thần)

- Sự tôn trọng & kính trọng

- Vân vân

Ngược lại, khi một đối tượng được chúng ta cho là có ÍT GIÁ TRỊ (hoặc hoàn toàn không có giá trị) nào, chúng ta sẽ không bị họ thu hút (tất nhiên rồi), và vì thế chúng ta sẽ không ưu tiên dành cho họ những nguồn lực nói trên.

Cho nên, trong cuộc sống thường nhật, đại đa số (nếu không muốn nói hehe tất cả) những trường hợp chúng ta thấy mình không được một đối tượng nhất định nào đó dành cho thời gian / sự quan tâm / sự tôn trọng... mà chúng ta mong muốn, thì điều đó chỉ có một ý nghĩa DUY NHẤT là:

Trong mắt họ, GIÁ TRỊ (value) của chúng ta quá ít.

Và ngược lại cũng thế, đôi khi trong cuộc sống bạn sẽ thấy mình giãn dần sự quan tâm chú ý cho một đối tượng nào đó, mà có thể trong quá khứ bạn và họ từng rất gần gũi thân cận nhau, thì đó cũng chỉ vì từ trong vô thức, họ không còn nhiều (hoặc hoàn toàn không còn) GIÁ TRỊ trong mắt bạn. 

Read More

Hướng tới 2021

Leave a Comment

 Hôm nay là ngày cuối cùng của năm âm lịch Canh Tý (2020) tôi ở Hà Nội, sáng mai tôi sẽ đi về quê hòa nhịp không khí Tết năm Tân Sửu cùng bao người dân khác trên mảnh đất hình chữ S này ( giữa mùa Covid thứ 2 ở Việt Nam). Tôi viết mấy dòng này để kỷ niệm 1 năm 2020 đáng nhớ và hướng tới năm 2021 trọn vẹn, thúc đẩy mình hoàn thiện hơn.

***

Năm 2020 trôi qua với nhiều trở ngại bởi dịch Covid 19, ảnh hưởng đến toàn xã hội, về hầu hết các lĩnh vực. Nhưng đối với tôi, thì Covid cũng không quá ảnh hưởng, về hầu hết mọi mặt. Những gì xảy ra trong 2020 như những điều đã được dự báo trước mà tôi đã từng suy nghĩ, mường tượng nhận ra trong những năm trước đó.



Thành tựu lớn nhất của tôi trong năm 2020 là trở thành trụ cột của một gia đình nhỏ cùng người vợ đáng mến của mình. Sau bao năm lông bông, khi trở thành một người chồng, và sắp tới là một người cha, tôi cảm thấy mình đã trở nên một con người có trách nhiệm hơn. Giờ đây tôi không chỉ sống và làm việc cho riêng mình nữa, mà sống và làm việc vì người vợ, người con và đương nhiên là ông bà, bố mẹ, em trai của mình. Nhiều khi độc thân người ta vẫn hay nói câu trên, nhưng để hiểu và chiêm nghiệm được thì đúng là chỉ có việc lập gia đình mới hiểu được điều đó. Con xin cảm ơn bố mẹ hai bên đã tác thành hôn sự, Anh xin cảm ơn người vợ đã đến bên anh, Bố xin cảm ơn đứa con trai sắp chào đời!


Năm 2020 đánh dấu một bước ngoặt khá lớn trong sự nghiệp kinh doanh Dược của tôi, khi mà hầu hết các mục tiêu đề ra của năm đều không đạt được. Khẩu hiểu "Bứt phá 2020" đưa ra từ đầu năm đã không thành hiện thực. Nhưng trong con người tôi có phần nào đã thực sự hiểu hơn về bản chất của việc kinh doanh, của một nhà quản trị, của một người Dược sĩ. 2021 với những kế hoạch đề ra, tôi tin rằng, với sự hoàn thiện dần của bản thân (nhờ những kiến thức và trải nghiệm), sẽ là một năm với nhiều thành công.



Sự nghiệp Hướng đạo trong năm 2020 cũng là những bước đi lên chậm rãi, dần dần tôi cũng hiểu được những giá trị của hướng đạo. Và với những người bạn, người anh em, với những quyển sách ở trong thư phòng, tôi cũng sẽ hoàn thiện hơn để trở thành một Trưởng Hướng đạo xuất sắc, có thể giúp cho nhiều em nhỏ trở nên hoàn thiện, tháo vát hơn.

Năm 2021 cũng sẽ là năm tôi tìm lại những giá trị cốt lõi sâu xa trong con người, để tôi dần "giác ngộ". Mặt trời chân lý đã chói qua tim tôi rồi, việc của tôi là tu thân và chiêm nghiệm vẻ đẹp của cuộc đời, để hoàn thiện bản thân và làm được nhiều việc giúp đời, giúp người hơn.

Cảm ơn Canh Tý 2020 với nhiều niềm vui, thách thức

Chào Tân Sửu 2021 với đầy ắp thành tựu,

HUYDELL

07/02/2021 ( 26 Âm lịch Canh Tý)


Read More

Xa nhà

Leave a Comment
Không biết cảm giác này đã bao nhiêu lần ùa đến với tôi từ khi còn nhỏ.
Đó là cảm giác xa mẹ mỗi dịp đi học hay đi làm xa.

Mấy hôm nay mẹ ra Hà Nội. Và giờ thì tôi vừa tiễn mẹ ra bến xe để về quê.

Nhìn từng bước đi của mẹ, tôi lại nhớ về những ngày mẹ đưa tôi tất tả đến trường. Đó là những ngày vào lớp 1, lớp 2. Đó là những ngày vào cấp 2,3 rồi Đại học.
Thời gian trôi qua nhanh quá. Em tôi đã lớn và là 1 Sinh viên ĐH. Còn ông bà, bố mẹ tôi cũng đã già đi. Mỗi lần nhìn thấy bố mẹ với những nếp nhăn trên trán, tôi lại bồi hồi nhớ về những ngày được bố mẹ chở xe đạp đi công viên, hay những chuyến xe "4 anh em trên một chuyến xe tăng" mỗi lần xuống thành phố hay về quê nội ngoại.

Gia đình tôi là 1 gia đình nhỏ. Bố mẹ xa nhau để kiếm kế sinh nhai, mẹ ở nhà nuôi 2 anh em tôi khôn lớn. Điều đó cũng giúp tôi tự lập hơn về tư tưởng khi mẹ thường phải đi bán hàng cả ngày. Bố mẹ hoàn toàn tin tưởng vào 2 anh em tôi chứ không áp đặt. Đó là lý do mỗi quyết định quan trọng của tôi, như đi du lịch 3 tháng sau khi tốt nghiệp hay mở 1 công ty Dược năm 23 tuổi, đều được bố mẹ tôn trọng mặc dù tôi biết rằng bố mẹ thực sự rất lo lắng cho những quyết định của tôi.

Nhiều lần xa nhà để đi học hoặc đi làm, cũng là từng đó lần tôi rời xa vòng tay bố mẹ, như hình ảnh 1 đứa trẻ bé bỏng rời tay mẹ cha lúc vào lớp 1 vậy... Mỗi lần đó đều làm tôi xao xuyến và quyết tâm hơn trong những chặng đường mới của mình.
Rồi mai đây, bố mẹ tôi sẽ già, tôi và em tôi cũng sẽ trưởng thành hơn. Tôi có thể lấy vợ, sinh con, sẽ chăm chút hơn cho gia đình nhỏ của mình, nhưng những năm tháng êm đềm ở 1 gia đình nhỏ ấm cúng, đầy sự tôn trọng, sẽ vẫn mãi ở trong trái tim tôi.
Điều mà tôi có thể đền đáp công ơn của 2 vị sinh thành, đó là để bố mẹ hưởng được hưởng những tháng ngày hạnh phúc sắp tới đây. Việc đầu tiên đó là phấn đấu để cả nhà có thể đoàn tụ ở đất Hà thành này được. Rồi sẽ là những chuyến du lịch để bố mẹ thỏa chí ngao du như những bạn bè đồng trang lức. Đó là 1 cô con dâu, và những đứa cháu nội ngoan ngoãn, hiếu thảo để bố mẹ được vui niềm vui của ông bà,...

Có đôi lúc,
mong thời gian ngừng trôi.

HUYDELL
16/08/2018.
Read More

Đông đến

Leave a Comment
Mấy hôm nay Hà Nội lạnh.
Cái lạnh thường thấy của sự bắt đầu mùa đông. Nhưng sao thấy êm dịu kì lạ.
Cái lạnh làm ta muốn ôm cái chăn đắp thêm chút nữa, cái lạnh làm ta muốn ngủ nướng thêm 1 xíu,...

Tính ra đây là lần thứ 8 trong đời đón cái rét của mùa đông Hà Nội rồi. Chả hiểu sao thấy cảm xúc khác lạ, nhẹ nhàng, nhưng hừng hực, nôn nao, có cảm tưởng như mùa đông đến và đang thôi thúc tôi làm mọi thứ mãnh liệt hơn. Có vẻ mùa đông đang nhắc nhở rằng: "Huy ơi, làm nhanh đi cậu ạ. Tôi lại đến rồi. Tôi muốn thấy cái gì đó thay đổi mãnh mẽ ở cậu."

7 năm qua, wao, 7 năm ở Hà Nội. Đó là khoảng thời gian đủ dài để ta thấy thế giới thay đổi mãnh liệt thế nào. 1 cậu bé sinh 2010 bây giờ đã vào lớp 1. 1 cô sinh viên ra trường có thể đã trở thành 1 bà mẹ 2 con. 1 anh nhân viên quèn có thể đã trở thành 1 đại gia trăm tỷ, Bóng đá Việt Nam đã qua mấy kì AFF, SeaGames nhưng vẫn nói không với Huy chương vàng,...
Còn tôi thì từ 1 sinh viên năm 1 bỡ ngỡ vào trường Dược, đã thành 1 Dược sĩ với 2 năm "kinh nghiệm''.

Tôi đã biết sức mạnh của thời gian - có lẽ ai cũng biết sức mạnh của nó.  Nhưng có vẻ tôi vẫn chưa có 1 phương án tác chiến phù hợp để chống lại nó. Thời gian trôi đi mỗi ngày, tôi vẫn cứ thấy nuối tiếc mỗi ngày vì tôi đã chưa làm những gì mà tôi đã định. Tôi đã ko chịu xúc tiến những quan hệ, những công việc mà tôi nghĩ là sẽ tốt cho mình. Thành ra tôi sợ sức mạnh của thời gian.

Và cảm ơn mùa đông, có lẽ đông đến như tiếp cho tôi 1 sức mạnh kỳ bí nào đó để tôi dám tự tin rằng, tôi sẽ chiến thằng thời gian. Bởi vì đời ngắn lắm, tôi sẽ làm những gì cần làm, để sống 1 cuộc đời có ý nghĩa.


P/s: Lâu ko mò cái blog, cảm thấy viết lủng củng nhưng thôi, cảm xúc chỉ đến đó. hehe.
Read More

Kinh doanh bằng sự tử tế

Leave a Comment
Cách đây 1 tuần, 1 em nhân viên cũ ( đúng hơn là 1 em CTV) nhắn tin với tôi:" Em sang công ty khác làm, mới thấy công ty mình làm ăn đàng hoàng, tử tế thật anh ạ!". Em kể chút ít về cách bán hàng của 1 số công ty khác và em thấy bất ngờ, ngạc nhiên với cách làm ăn của họ.Em ko quên gửi lời chúc cho việc kinh doanh của tôi, mặc dù thời điểm hiện tại là 1 thời điểm thực sự khó khăn.

 Kỳ thực thì cũng biết tỏng cách làm mấy công ty này rồi, đương nhiên tôi ko coi họ là đối thủ cạnh tranh trực tiếp, bởi họ ko có sự tử tế trong kinh doanh. Đây không phải lần đầu tiên 1 nhân viên cũ nhắn tin với tôi như vậy. Tôi đượm nghĩ những năm tháng đã qua, mình đã làm gì, được gì và nghĩ đến cái cách mình tiếp cận với ngành Dược.
Mỗi lần bán 1 sản phẩm cho 1 khách hàng là lòng tôi vui sướng, cảm thấy vui vui khi có cơ hội giải quyết vấn đề bệnh tật cho khách hàng. Đối với tôi, kinh doanh là sự phục vụ. Phục vụ khách hàng. Phục vụ nhân viên, đối tác. Phục vụ cộng đồng, xã hội. Phụng sự đất nước. Kinh doanh là làm sao cho tất cả mọi người, từ khách hàng, từ nhân sự, từ đối tác,... đều hài lòng với cách kinh doanh của mình. Để về lâu về dài có thể xây được một tượng đài vững chắc.

Tất cả mọi hành vi đi ngược tôn chỉ đó đều làm tôi có chút gì đó nhói đau trong lòng. Thời gian qua có lẽ cũng là thời gian tôi nhói đau nhiều nhất. Nhưng tôi nghĩ 1 ngày nào đó lòng tôi sẽ vui vẻ, thanh thản hơn với những quyết định của mình.

Nhiều người kinh doanh bằng sự chụp giật, ngắn ngủi, họ vẫn sẽ kiếm được tiền, vẫn sẽ giàu. Nhưng đối với tôi đấy ko phải là giàu. Hầu như người ta kinh doanh để giàu. Cái định nghĩa giàu của tôi đó là niềm vui được cống hiến, được sẻ chia giá trị của mình, được phục vụ mọi người. 1000 tỉ hay  10 tỉ, suy cho cùng nó cũng chỉ là những con số. Rồi lúc nhắm mắt xuôi tay, những con số đó chẳng nói lên được điều gì về bạn cả. Cái người ta nhớ về bạn là những cái bạn làm được cho bạn bè, cho gia đình, xã hội, cho đất nước này.

Tôi được tiếp xúc với nhiều tấm gương kinh doanh bằng sự tử tế thực sự. Họ làm với 1 sứ mệnh rất rõ ràng, ban đầu tôi chưa hiểu họ, chưa tin họ, nhưng càng tiếp xúc, càng tìm hiểu, càng coi cách họ làm việc với Khách hàng, với nhân viên, với đối tác mà tôi vạn lần khâm phục. Và như lẽ thường tình, họ vẫn cứ lớn, lớn và sẽ lớn mãi mới cách làm như vậy.

Tôi thầm cảm ơn những người tử tế, bởi chính họ mới gieo rắc được sự tử tế đi muôn nơi, cho toàn xã hội này. Và tôi cũng sẽ phấn đấu để mình mãi là 1 người tử tế!

Read More

Phi vụ kinh doanh tự thân đầu tiên

Leave a Comment
Về nhà đưa đứa em đi thi Đại học, tôi chợt nhớ ra phi vụ kinh doanh tự thân lần đầu tiên trong đời của mình.

 Nói là tự thân vì tôi cũng đã trải qua nhiều phi vụ kinh doanh từ nhỏ, nhưng đều núp dưới bóng của mẹ tôi, người đã đưa tôi đến với kinh doanh ngay từ khi tôi mới chỉ học lớp 2. Đó là những ngày đi giao đậu phụ cho mẹ trong làng, đó là những ngày đứng bán sữa đậu nành trong mấy ngày nghỉ hè lúc xã có các chương trình Duyệt thiếu nhi, đó là những ngày tôi bán hàng cùng mẹ, từ bán đậu phụ, hoa quả, rau củ, đến hàng xén, tạp hóa. Ảnh hưởng từ mẹ như thế, nên mặc dù sách vở ở lớp nhiều, tôi vẫn hay đọc mấy sách doanh nhân, và mỗi lúc đi ngủ, tôi lại hay mơ tưởng cho 1 tương lai doanh nhân của mình.

Ký ức cũng đã lâu, làm tôi bỗng quên ngày tôi có phi vụ kinh doanh đầu đời đó. Nhưng giờ ngẫm lại, vẫn thấy có chút vui vẻ, tự hào.

Sau khi thi thi đại học 2 khối A,B xong. Tôi tự chấm điểm và cũng tự tin vào 1 kết quả tốt cho mình. Ở nhà, ko có việc gì làm mấy, nên tôi hết xem TV rồi lại lấy sách ra đọc. Lâu rồi cũng hết sách trong nhà. Mẹ tôi thấy tôi ở nhà nhiều cũng chán, nên nhân lúc dì Nhân có nói chuyện với mẹ, lại bảo tôi xuống Vinh để bày học cho 2 đứa Quý và Quyền trong lúc đợi kết quả đại học. Tôi thì muốn ở nhà gần mẹ hơn nhưng sau cũng đồng ý, xuống thành phố thì được ăn uống tẹt ga, có điều hòa nằm ngủ, lại còn có thể đi chơi nói chuyện với mấy đứa bạn ở Vinh nữa. 2 đứa Quý và Quyền tụi nó đi học thêm nhiều, tôi chỉ tiếp xúc ít ít và bày học trong vài buổi ban ngày và buổi tối. Thời gian còn lại, tôi freetime, chỉ có đi chơi. Nhờ đó, tôi được tiếp xúc với kho tàng sách đồ sộ của nhà chú Vinh dì Nhân. Thực sự thì nó ko phải đồ sộ theo kiểu dân sưu tầm hay thích đọc sách, mà nó đơn giản nhiều sách thì mỗi lần đi nhà sách thì chú dì hay Quý, Quyền đều mua rất nhiều sách về, mỗi ngày lại nhiều thêm. Đọc sách cả ngày cũng chán, chiều thì cũng chỉ có đá bóng với mấy đứa hàng xóm, tôi lại rảnh đạp xe quanh đại học Vinh, đi qua ngôi trường chuyên Bộ yêu dấu mình đã dành 3 năm tuổi trẻ ở đây.

Vậy là ý tưởng chợt đến, tôi nhớ mang máng là có nhiều trung tâm dạy nghề, gia sư, dạy Tiếng Anh, dạy bơi,... ở quanh TP Vinh lắm. Mà hồi xưa làm gì có Marketing Online, ngồi mạng thâu tóm thiên hạ như giờ. Hầu hết tiếp cận qua tờ rơi, truyền miệng là chính. Thế là tôi nghĩ mình sẽ có 1 giải pháp cho các trung tâm này. Đó chính là phát tờ rơi. Trước mắt là tìm khách hàng đã, còn phát tờ rơi thì dễ, lúc đó rủ mấy đứa bạn sau cũng chưa muộn.
Thực ra giải pháp này cũng chả mới lúc đó, đây chắc là cách tiếp cận số 1 mà các trung tâm hay công ty sử dụng để thu hút khách hàng, đơn giản là đưa ra chương trình khuyến mãi, dạy thử miễn phí, mua 1 tặng 1,... mà chả hiểu sao tôi thấy chả mấy công ty dùng. Đúng hơn là số lượng công ty quảng cáo bằng cách phát tờ rơi rất ít. Chỉ là tôi nhớ, hồi lớp 10, tôi có quen 1 trung tâm gia sư qua đứa bạn, tôi đi học trung tâm này, rồi các anh lại nhờ tôi đi quảng cáo, phát tờ rơi cho các anh ấy. Riết rồi quen, phát hết cho cả lớp, cả khóa, cả trường trong ánh mắt đa nghi của tụi bạn ( chắc thằng này có hoa hồng lừa đảo gì đây, may là hồi xưa chưa có khái niệm đa cấp về với đất Vinh).

Trở lại chuyện Phát tờ rơi, ngay lập tức, tôi phóng xe đạp vòng quanh đại học Vinh, quanh mấy khu có Trung tâm Tiếng Anh, Gia sư, bể bơi,... sang cả mấy công ty bán máy tính, điện thoại nữa. Hồi xưa làm gì có nhiều trung tâm lập web để lên google tìm được, nên tôi đành đạp xe để lấy thông tin, số điện thoại của mấy trung tâm này vậy. Danh sách đã có, tôi dùng điện thoại của mình rồi bắt đầu quá trình "Telesales":" Chào anh chị, đây có phải Trung Tâm Tiếng Anh New Star không ạ?( New Star là trung tâm TA đầu tiên tôi học từ 11, nên tôi chọn đây là đối tượng KH đầu tiên) ... Em là Huy, ở bên Đội Phát tờ rơi Đại học Vinh, không biết sắp tới mùa tựu trường, trung tâm mình có nhu cầu phát tờ rơi ở các trường để thu hút học sinh không ạ?"....

Cứ như thế cho tới contact thứ 14, nội dung nói chuyện thì thay đổi chút ít, nhưng đều đi đến ý cuối là tụi em là đội Phát tờ rơi chuyên nghiệp, đảm bảo phát 100% trọn vẹn, giá cả là 80k/ buổi ( con số này chả nhớ nghe ở đâu hay bịa ra)... Hầu hết đều được nhận câu trả lời là chưa có nhu cầu, hoặc lúc nào cần thì anh/chị liên hệ lại với em sau. Tôi cứ làm đúng như thế, đạp xe 1 vòng lấy contact, đi chỗ lần sau khác lần trước, tính ra cũng tìm đc kha khá công ty với trung tâm ở Vinh...Chút đượm buồn khi mấy chục KH đầu thất bại nhưng mà cứ tiếp tục vậy.
Đến ngày thứ 4 thì trường ĐH Dược thông báo kết quả ĐH - 1 trong những trường báo điểm muộn nhất. Tôi đỗ. Vậy là trong men say chiến thắng, tôi thông báo kết quả cho gia đình, bạn bè, rồi sửa soạn về nhà chuẩn bị đi nhập học, quên luôn cả "Dự án Kinh doanh" lớn lao của mình.

Sự việc đến đây cũng chẳng còn gì để nói, nếu như sau khi nhập học được 3 ngày, tôi nhận được 1 cuộc gọi bất ngờ. 
- Chào em, có phải em ở đội phát tờ rơi không?
- Dạ, đúng rồi chị ạ, Em ở bên Đội phát tờ rơi ĐH Vinh - Tôi nhan nhảu đáp bừa.
- Chị ở trung tâm Tiếng Anh ABC ( đúng là ko nhớ được tên trung tâm này). Chị muốn thuê người phát tờ rơi ở mấy trường cấp 2. Giá cả bên em thế nào?
- Dạ bên em thì 1 buổi là 80k chị ạ. Đảm bảo phát chuẩn chỉ chị nha.
- Rứa 1 buổi phát được tầm bao nhiêu tờ em?
- Cái đó còn tùy thuộc vào số lượng người qua lại nữa, nên chị cứ yên tâm. Bên em phát đúng người, đúng cách nha chị.
...
Cuộc gọi kết thúc bằng việc tôi xin tên và địa chỉ trung tâm chị ( chị tên Lan, còn trung tâm gì thì tôi ko nhớ rõ lắm), và ngay lập tức gọi về cho Nguyệt và Hà Thương - 2 cô bạn cấp 2 của tôi, đều học ở Vinh- để hỏi xem tụi nó làm được không. Yes, 2 đứa đó kiếm được tiền thì mừng quýnh, tôi cho địa chỉ, SĐT khách hàng để 2 đứa liên hệ. Mấy hôm sau được 2 đứa gọi ra bảo cảm ơn vì giúp tụi nó kiếm tiền. Tụi nó cũng than là chị này khó tính, cứ đi kèm cặp nên phát cũng vất vả, nhưng dù sao 1 đứa vừa học 12, mới lên ĐH kiếm được mấy trăm nghìn trong 2-3 ngày là sướng lắm rồi. Tôi cũng ko quên gọi để hỏi thăm chị Lan xem chị đánh giá sao về mấy buổi phát tờ rơi vừa qua.

Phi vụ kinh doanh tự thân đầu đời diễn ra bất ngờ như thế. "Lợi nhuận" đầu tiên của tôi đó là lời cảm ơn từ 2 cô bạn gái và từ chị Lan - khách hàng đầu tiên và cũng là duy nhất của phi vụ này. Tiếc là sau này tôi bảo tụi nó làm tiếp nhưng có lẽ do bận nhập học đầu năm nên tụi nó cũng ko tham gia được nữa. Còn ở đầu cầu Hà Nội, tôi cũng phải tham gia chinh chiến 1 đấu trường mới - ĐH Dược Hà Nội, nên tôi cũng bỏ qua ý định kinh doanh này, tập trung cho việc học trong vài tháng đầu.

Về sau, dù là SV Dược, nhưng tôi lại hay tò mò và tham gia chính những việc mà các bạn tôi học Kinh tế hay làm thêm, như đi sales Đồng phục ( đây là 1 điểm nhấn đưa tôi đến với việc kinh doanh đồng phục sau này), nhập liệu,...

Hà Nội, 25/06/2017

HUY DELL


Read More